Chương 1163: Hiện ra Nam Hải (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1163: Hiện ra Nam Hải (1)

Tiếng âm nhạc vui tươi vang lên, kèm theo còn có một giọng nữ ôn hòa: “Các nữ sĩ, các tiên sinh, chào buổi tối! Hoan nghênh ngồi phi thuyền lần này! Phòng ăn đang cung cấp bữa tối, thức ăn hôm nay có: Gan ngỗng tùng lộ, gà nướng, bánh bao trắng, thịt sóc. . .”

Lôi Lâm ngồi trên ghế bằng da, con mắt nhìn mây trắng bên ngoài, còn có ruộng lúa và kiến trúc mơ hồ bên dưới, có vẻ hơi thất thần.

Ở bên cạnh chỗ hắn ngồi, mấy nữ phù thuỷ còn đang líu ra líu ríu tán gẫu, phi thường vui vẻ.

“Đạt Luân Lai, cô muốn đi nơi nào? Nghe đồn lần này tiêu chuẩn Cửu Hoàn Bạch Tháp chiêu thu giáo sư rất thấp, hay là chúng ta đi thử vận may!”

Nữ phù thuỷ kia tên là Đạt Luân Lai, trên mặt còn có mấy vết tàn nhang, nhưng cũng không lộ ra khó coi gì, trái lại có chút đáng yêu, nghe vậy lại cười khổ: “Cửu Hoàn Bạch Tháp là Thánh địa bạch phù thủy, chúng ta nhiều nhất là đi thử xem, lần này chỉ cần có thể tới Đặc Lý Quỳnh Tư thành tìm được một công việc tốt, ta đã rất hài lòng!”

“Hì hì! Cô là sinh viên tài cao của Thấp Địa Hoa Viên chúng ta đây! Không cần quá khiêm tốn!”

Mấy nữ phù thuỷ vui cười liên tiếp vang lên. . .

Nghe mấy cái tên “Cửu Hoàn Bạch Tháp” “Thấp Địa Hoa Viên” còn có “Đặc Lý Quỳnh Tư thành” quen thuộc kia, Lôi Lâm lại có một loại cảm giác như đang mơ.

Hắn bây giờ đã từ Ám Cực Vực đi tới Nam Hải bờ, đang ngồi trên một chiếc phi thuyền đi tới Đặc Lý Quỳnh Tư thành.

Chuyện ở Ám Cực Vực rất đơn giản, gặp Hi Lâm một chút, đồng thời đặt tên cho một đứa con khác là Đan Ni Nhĩ rồi lại gieo xuống thuật thức ngăn cách, sau đó dặn Hi Lâm chú ý ẩn giấu một quãng thời gian xong thì cũng không còn vấn đề lớn lao gì.

Sau đó Lôi Lâm đi thẳng tới Nam Hải bờ.

Tuy rằng quanh Nam Hải bờ có các loại địa vực nguy hiểm, được xưng là cho dù là phù thủy cấp ba cũng không thể toàn thân trở ra, khiến toàn bộ Nam Hải bờ hoàn toàn tách biệt với thế gian. Nhưng ở trước mặt Lôi Lâm lại giống như hậu hoa của chính mình.

“Thời gian đã qua lâu như vậy rồi, không biết hiện tại những bằng hữu và đám kẻ địch thế nào rồi?”

Lôi Lâm xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn mây trắng bên ngoài, từng khuôn mặt quen thuộc không khỏi hiện lên trước mặt hắn.

Đám bằng hữu và người hầu như Kiều Trị,Ny Ti, Đạt Mễ, số bốn, số năm còn có viện trưởng Tư Lai, cùng với đám kẻ địchnhư Cách Cách Vu, Ngải Duy Khắc. . .

Đoạn ký ức đã phủ đầy bụi trước đó lập tức nổi lên rõ ràng.

Đặc biệt cảnh tượng lúc trước còn chưa phải học đồ, cũng ngồi phi thuyền đi tới Nam Hải bờ không khác nào chuyện mới đã xảy ra hôm qua.

“Không ngờ bất tri bất giác đã qua lâu như vậy rồi. . .”

Lôi Lâm nâng cánh tay của mình lên. Nhìn bàn tay của mình vẫn tràn ngập sức sống, lại là trở nên thất thần.

” Gia Môn có tư chất cấp năm hẳn là trải qua cũng không tệ lắm, Kiều Trị cùng Khắc Lôi Uy Nhĩ thì khó nói. . . Dù sao đối với phù thủy thì linh hồn tư chất mới là chuyện quan trọng nhất!”

Lôi Lâm thở dài, nếu không phải hắn đi lên con đường thuật sĩ, hiện tại e là dù có chíp phụ trợ, cũng chỉ là bồi hồi ở cấp độ phù thủy cấp một cùng cấp hai thôi, nhưng hắn bây giờ không chỉ hung hãn đột phá giới hạn Thần Tinh, còn đạt đến cảnh giới Huy Nguyệt ngay cả trong truyền thuyết ở Nam Hải bờ cũng không có.

Chẳng qua bởi huyết mạch sức mạnh khiến hắn rơi vào hoàn cảnh hiện tại, thực sự là có chút khó có thể dự liệu.

“Đồng thời. . .”

Lôi Lâm nhìn Hỏa Sơn thành cách đó không xa. Khóe miệng hiện ra vẻ tươi cười.

Từng tia sáng màu đỏ ngòm từ trên tay hắn không ngừng quanh quẩn, thông qua loại huyết mạch cảm ứng này. Hắn biết rõ lúc này cách Đặc Lý Quỳnh Tư thành không xa, cũng có hậu duệ của Pháp Lôi Nhĩ gia tộc đang hoạt động!

“Là dòng dõi hậu duệ khác của Pháp Lôi Nhĩ tử tước: Phụ thân của thân thể này sao?”

Lôi Lâm nở nụ cười dưới, “Nhớ lại lúc rời đi còn không có anh chị em gì. Vị kia Ước Hàn Pháp Lôi Nhĩ tử tước kia cũng thật sự có phong độ của tổ tiên Lan Đặc. . .”

Đối với Pháp Lôi Nhĩ gia tộc, Lôi Lâm vẫn có chút lo lắng, dù sao thân thể này của hắn chính là đến từ gia tộc đối phương.

Lúc trước tuy rằng hắn cũng phái Đạt Mễ và số bốn cùng số năm quay về bảo vệ, nhưng cũng không thể triệt để chặt đứt ràng buộc, chẳng qua, bởi vì khó có thể đối mặ nên Lôi Lâm vẫn làm như vậy.

Chờ đến hiện tại, mấy trăm năm qua đi, thân nhân bằng hữu trước đó của hắn ngay cả xương đều hóa thành bụi, cũng dễ làm hơn rất nhiều, chỉ cần cho những hậu duệ kia một chút chỗ tốt là đủ rồi.

“Các vị hành khách! Phi thuyền lập tức đến trạm cuối —— Đặc Lý Quỳnh Tư thành! Xin mời thu dọn tốt vật dụng tùy thân, rồi theo thứ tự xuống dưới. . .”

Giọng nữ ôn nhu thông qua truyền phát tin: “Mặt khác, lần này thời gian chuyến bay phi thuyền lần sau là nửa năm sau, con đường là về phía Đông, các lữ khách có nhu cầu hãy sớm đặt trước vé. Tin tức cuối cùng, ở phía Đông Đặc Lý Quỳnh Tư thành phát hiện dấu vết hoạt động của giáo đồ thượng cổ đồ hồn, mong các vị lữ khách cẩn thận. . .”

Tin tức trước đó không khiến các lữ khách có phản ứng lớn gì, dù sao phi thuyền nơi này không thể so với ở trung bộ đại lục, sau mỗi một lần đi đều cần thời gian dài để bảo dưỡng, bởi vậy khoảng cách thời gian phi thường dài, nếu như Đặc Lý Quỳnh Tư thành không phải trung tâm mậu dịch của Nam Hải bờ, thậm chí ngay cả phi thuyền cũng sẽ không phân phối, nhưng tin tức về Đồ Hồn Giáo lại lập tức khiến lữ khách trên phi thuyền náo loạn cả lên.