Chương 1171: Nhận ra cùng dễ dàng (1)
“Không được, hắn là nhiệm vụ lần này của ta!”
Tên phù thủy cấp hai của Đồ Hồn Giáo kiên quyết từ chối, sở dĩ hắn đi ra, còn không phải là vì bắt lấy tên phù thủy này sao?
“Mày đang hiểu lầm một chuyện, ta không phải đang bàn điều kiện với mày, mà là mệnh lệnh! Bọn mày đã muốn chết, ta cũng sẽ tác thành luôn!”
Thế nhưng Ngải Duy Khắc căn bản không thèm giải thích, trực tiếp lựa chọn động thủ.
Sức mạnh cuồng bạo hóa thành lĩnh vực thánh quang hư ảo, trực tiếp đè ép xuống.
Ầm!
Ngụy lĩnh vực của phù thủy cấp ba, đối với phù thủy bên dưới cấp ba chính là tồn tại khó giải, những giáo đồ của Đồ Hồn Giáo kia nhanh chóng bị hòa tan trong thánh quang, huyết nhục không ngừng biến mất, cả đám há mồm kêu lên thảm thiết.
“Cách Cách Vu đại nhân sẽ không bỏ qua cho ông!”
Lực lượng tinh thần màu bạc bùng lên quanh người tên phù thủy cấp hai kia, đột nhiên hóa thành một đám khói đen, muốn bỏ chạy thoát chết.
“Con ruồi ồn ào! Cứ để Cách Cách Vu tìm đến ta là được rồi!” Ngải Duy Khắc hơi nhướng mày, tay phải trực tiếp trảo tới khói đen!
Ầm ầm! Thánh quang ngưng tụ, biến thành một con cự trảo có ngọn lửa màu bạch kim thiêu đốt, tóm lấy khói đen vào lòng bàn tay, ngọn lửa màu bạch kim không ngừng bùng lên, từ bên trong còn truyền đến tiếng kêu thảm thiết của tên phù thủy cấp hai kia.
Theo lửa không ngừng đốt cháy, thỉnh thoảng có khói đen từ khe hở tràn ra, ánh sáng từ lực lượng tinh thần màu bạc dần dần ảm đạm đi, cuối cùng lặng yên không một tiếng động.
Chỉ trong vòng vài giây, đám Đồ Hồn Giáo mới vừa rồi còn vô cùng bừa bãi, khiến Đạt Luân Lai cùng đường mạt lộ đồ, lại cứ thế biến thành tro bụi.
Thánh quang thu lại. Hóa thành một áo choàng viền vàng học sĩ, hiện lên ở sau lưng Ngải Duy Khắc.
Trên mặt đất, cả người Đạt Luân Lai đều như đã dại ra. Sau một hồi lâu mới phát sinh rít lên: “Là Ngải Duy Khắc! Ngải Duy Khắc đại nhân! Cường giả phù thủy cấp ba!”
Đối với bạch phù thủy bọn hắn, Ngải Duy Khắc chính là đại diện cho quang minh cùng chính nghĩa.
Đặc biệt đối phương có thực lực mạnh mẽ, còn có quyền thế khủng bố, đều là mục tiêu mà những bạch phù thủy này phấn đấu cả đời.
“Mày chính là hậu duệ của gia tộc Pháp Lôi Nhĩ?”
Ngải Duy Khắc không thèm để ý đối với Đạt Luân Lai, chậm rãi hạ xuống, nhìn phù thủy trên mặt đất như đang nhìn người chết, âm thanh giống như mang theo khí lạnh từ hàn băng vạn năm. Làm người không rét mà run.
“Hắc hắc… Lại thêm một tên!”
Tên phù thủy kia muốn động cũng chẳng động được, hoặc là hắn biết ở trước mặt phù thủy cấp ba, có trốn thế nào cũng không có hi vọng.
“Mày rất xui xẻo!” Trong đôi mắt Ngải Duy Khắc dường như có hai ngọn lửa.
“Nếu như là bị người của Đồ Hồn Giáo bắt, bọn chúng nhiều nhất chỉ dằn vặt linh hồn của mày một trăm năm, nhưng ta muốn dằn vặt linh hồn của mày đến chết. Lấy ra toàn bộ huyết dịch rồi chế tác thành ma hóa vật phẩm cảm ứng huyết mạch, triệt để đoạn tuyệt huyết mạch Pháp Lôi Nhĩ…”
Ngải Duy Khắc giống như đang trần thuật một chuyện phi thường bình thường, nhưng trong giọng nói mang theo sát ý và tàn nhẫn, lại khiến Đạt Luân Lai không khỏi rùng mình một cái.
“Xảy ra chuyện gì? Phù thủy trẻ tuổi kia không phải là bị Đồ Hồn Giáo truy sát sao? Tại sao lại chọc tới Ngải Duy Khắc đại nhân?”
Đầu óc Đạt Luân Lai vẫn đang choáng váng.
“Chờ đã, Pháp Lôi Nhĩ gia tộc? Hình như ta từng thấy miêu tả… Trong chiến dịch ở bụi gai cửa sắt trước đại chiến thế giới lần thứ ba, con trai độc nhất của Ngải Duy Khắc – Ước Kiều Nạp hình như chính là chết trên tay Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, mà Ngải Duy Khắc đại nhân bởi cải tạo mấy lần trước, đã mất đi năng lực sinh ra hậu duệ. Từ đó hai người này kết thành tử thù…”
Đạt Luân Lai có thành tích cao khiến cô cho nàng phi thường quen thuộc đối với đoạn lịch sử này, không khỏi lẩm bẩm ra.
Nhưng hậu quả của việc nói mà không rảnh suy tư này chính là cô nàng cũng bị Ngải Duy Khắc nhìn chằm chằm, hàn ý trong đôi mắt kia khiến cô nàng trực tiếp quỳ phục xuống: “Xin… Xin thứ lỗi! Ngải Duy Khắc đại nhân… Ta không cố ý…”
“Ha… Ha ha!” Phù thủy trên mặt đất lại cười lớn lên: “Ngải Duy Khắc, lão đến chết cũng không có con, đáng đời huyết mạch đoạn tuyệt a!”
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết! Bọn mày đều phải chết a!”
Vết sẹo bị rạch ra khiến cho bắp thịt trên mặt Ngải Duy Khắc biến thành vặn vẹo. Từng tia lửa hiện lên xung quanh thân thể của hắn.
“Toàn bộ chết đi cho ta!”
Ánh sáng đột nhiên từ trên người lão bắn ra. Ánh sáng màu nhũ bạch tử vong kia có thể trực tiếp hòa tan huyết nhục, khiến phù thủy bị giết chết với vẻ vô cùng thống khổ.
Đùng! Đùng! Đùng!
Trong ánh sáng, một tiếng vỗ tay truyền đến, trực tiếp đánh vỡ công kích của Ngải Duy Khắc, khiến lão không khỏi đưa mắt chuyển tới một bên khác.
Đến tận lúc này, lão mới phát hiện một người vẫn đứng ở đây, đối phương mặc học sĩ bào màu đen hào hoa phú quý, trên mặt đeo một tấm mặt nạ, trên người không có bất kỳ gợn sóng khí tức nào, khiến trước đó lão đều bỏ qua.
Lần phát hiện này khiến con ngươi của lão không khỏi co rụt lại, nội tâm đột nhiên có cảm giác xấu. Phù thủy có thể ẩn giấu khí tức tự thân tốt như vậy, chắc chắn không phải nhân vật đơn giản.
“Mày là ai?” Ngải Duy Khắc lạnh lùng nhìn chằm chằm Lôi Lâm, càng nhìn đối phương, lão càng thấy đối phương phi thường quen mặt, nửa gương mặt lộ ra dưới tấm mặt nạ khiến ông ta dị thường quen thuộc, rồi lại giống như có một tầng sương mù bao phủ, khiến lão không nhớ nổi cái tên đó.