Chương 1173: Đánh bại cùng nguyền rủa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1173: Đánh bại cùng nguyền rủa

“Tổ tiên đại nhân, không thể dễ dàng buông tha lão như vậy! Lúc trước lão sai khiến kẻ tới tập kích Pháp Lôi Nhĩ gia tộc chúng ta, còn khiến Đạt Mễ gia gia ngã xuống!”

Vào lúc này, thanh niên phù thủy trước đó ngã trên mặt đất lập tức kêu to lên.

“Ồ? !” Lông mày Lôi Lâm hơi nhíu lại, ngọn lửa màu đen lóe lên, đã trực tiếp dịch chuyển đến bên cạnh thanh niên.

“Thương thế trước ngực cậu là do đám Đồ Hồn Giáo gây ra?”

Chỉ thoáng liếc mắt qua, hắn đã hiểu rõ tất cả đặc điểm trên người đối phương.

“Đúng vậy! Trúng phải linh hồn ôn dịch của Đồ Hồn Giáo, còn có nọc độc của con nhện chướng khí!” Sắc mặt thanh niên tái xám, nhưng lại kích động đến đỏ ửng.

“Vấn đề nhỏ mà thôi!” Lôi Lâm khẽ bùng ngón tay, băng vải trên ngực đối phương tự động rơi xuống, lộ ra bắp thịt cùng vết thương khủng bố.

“Kiên nhẫn một chút!” Lôi Lâm tiện tay lấy ra một ống thuốc đỏ như máu, nhỏ từng giọt thuốc vào vết thương của đối phương.

“A a. . .” Từng tia khói trắng bốc lên, khiến tên thanh niên này không khỏi thống hô lên.

Chợt khói đen từ vết thương bị ép tản ra, từng khối thịt điên cuồng mọc ra, vết thương lại đang nhanh chóng khép lại.

“Ồ? !” Đạt Luân Lai cách đó không xa không khỏi giật mình kêu lên: “Tốc độ như thế này, so với đại sư trị liệu cấp ba còn nhanh hơn! Lẽ nào là thuốc trị liệu thượng cổ trong truyền thuyết? !”

“Hả? Còn không thành thật!”

Đối với nghi vấn của Đạt Luân Lai, Lôi Lâm không có hứng thú giải thích, còn Ngải Duy Khắc ở bên kia lại có động tác.

Ầm!

Vô số ngọn thương từ ngọn lửa màu bạch kim hiện lên quanh người đối phương. Không khác nào vạn mũi tên cùng bắn tới Lôi Lâm.

Mà Ngải Duy Khắc lại giương cánh chim ra, trực tiếp nay thẳng lên.

“Yên tĩnh đợi cho ta! Ông nghe không hiểu sao?”

Lôi Lâm sầm mặt lại, uy thế còn kinh khủng hơn mấy chục lần so với khí tức trên người Ngải Duy Khắc giáng lâm. Sóng gợn vô hình tản ra, trực tiếp khiến những cây thương kia nổ tung giữa không trung, biến thành từng điểm sáng tiêu tan.

Mà Ngải Duy Khắc ở giữa không trung nhìn thấy cảnh tượng này lại, trực tiếp hú lên quái dị, vỗ mạnh cánh muốn bay đi.

“Hạ xuống!” Lôi Lâm khẽ vung tay phải, một tia sáng trắng bắn trúng Ngải Duy Khắc khiến lão phát ra tiếng kêu thảm, cả người đều rơi trên mặt đất.

Cách cách! Cách cách! Hai cánh sau lưng của lão lại bị một nguồn sức mạnh vô hình mạnh mẽ kéo ra, phần sau còn dính cả da thịt cùng huyết dịch. Hai vết thương hình sợi dài từ phần lưng nổi lên, máu chảy như suối.

Mà cột sáng lao tù trước đó phong tỏa khu vực này cũng phát ra tiếng vang không chống đỡ nổi, không ngừng nổ tung.

“. . .” Thương thế ở ngực khỏi hẳn, phù thủy thanh niên đã đứng thẳng lên, hắn thẫn thờ nhìn tình cảnh này, không phải hắn không kinh sợ, mà là chuyện xảy ra hôm nay đã sớm vượt qua năng lực chịu đựng của hắn, hiện tại hắn đã mất cảm giác rồi.

Đầu tiên là âm thanh trong lòng không ngừng vang lên khi hắn đang chạy trốn, khiến cho hắn không khỏi sửa lại kế hoạch lưu vong trước đó, một đường chạy tới Đặc Lý Quỳnh Tư thành.

Sau đó lại ở đây bị Đồ Hồn Giáo đuổi theo, đối phương chưa kịp ra tay thì phù thủy cấp ba Ngải Duy Khắc càng kinh khủng hơn lại xông ra, với ân oán giữa hai bên, thanh niên thà rằng chính mình rơi vào trên tay Đồ Hồn Giáo cũng không muốn nhìn thấy khuôn mặt của Ngải Duy Khắc.

Thế nhưng chuyện này còn chưa kết thúc, khi hắn nghĩ tất cả đều kết thúc thì một chuyện càng thêm ly kỳ lại xảy ra, vị phù thủy thiên tài Lôi Lâm là tổ tiên của Pháp Lôi Nhĩ gia tộc kia đã biến mất mấy trăm năm kia lại xuất hiện, đồng thời vừa ra trận đã lấy ưu thế tuyệt đối đánh bại Ngải Duy Khắc!

Sắc mặt thanh niên cứng đờ nhìn Ngải Duy Khắc không khác nào chó chết ở một bên. Vô cùng hoài nghi đối phương có phải chỉ là một phân thân hay không, hoặc là dứt khoát là một một tên lừa gạt.

Từ bao giờ phù thủy đỉnh cao ở Nam Hải bờ lại trở nên nhỏ yếu như vậy?

“Hay không phải đối phương quá yếu, mà là tổ tiên đại nhân quá mạnh mẽ chứ?”

Thanh niên nhìn khuôn mặt Lôi Lâm đeo mặt nạ, trong con ngươi đầy vẻ sùng kính, trước đó khi Ngải Duy Khắc bạo phát uy thế, hắn cũng ở đây, cảm nhận được rất rõ uy năng của đối phương, dưới lĩnh vực kia hắn chỉ có thể là giun dế chịu chém giết.

Nhưng Lôi Lâm chỉ phất tay một cái đã đánh bại đối phương, chênh lệch giữa hai phe rốt cuộc lớn bao nhiêu?

“Thương thế trên người cậu đã khỏi rồi, vậy tên của cậu là gì?”

Lôi Lâm quay sang hỏi tên hậu bối này, trên mặt hiếm thấy lộ ra một tia ôn hòa cùng thân cận.

“Ta. . . Ta tên là Khắc Lỗ Bá! Là tử tôn của Áo Địch. . .” Khắc Lỗ Bá cũng biết Lôi Lâm chắc chắn sẽ không có hứng thú đối với gia phả nhà hắn, trực tiếp báo danh người cùng thời với Lôi Lâm.

“Áo Địch? ! Là sau khi ta đi sao?” Lôi Lâm sờ sờ cằm.

“Đúng! Người là đệ đệ của ngài, sau khi ngài đi hai năm thì được sinh ra. . .” Khắc Lỗ Bá cẩn thận nhìn sắc mặt Lôi Lâm, chợt lại chỉ tay về Ngải Duy Khắc: “Tổ tiên đại nhân! Lão đã từng phái người tới tập kích Pháp Lôi Nhĩ gia tộc chúng ta, suýt chút nữa đã nhổ tận gốc gia tộc chúng ta khỏi quần đảo Khoa Lý, chỉ có mấy huyết duệ được Đạt Mễ gia gia bảo vệ nên trốn thoát, ngài nhất định phải báo thù cho chúng ta!”

Sau khi nói đến đây, Khắc Lỗ Bá nắm chặt song quyền, trong con ngươi thậm chí có nước mắt.

“Yên tâm!” Lôi Lâm gật gù, sau khi nghe được chuyện Pháp Lôi Nhĩ gia tộc hầu như diệt tộc, hắn lại không có bao nhiêu phẫn nộ, chỉ giống như đang nghe chuyện của những người khác vậy, chính hắn đều hơi kinh ngạc về trạng thái này của mình.

Chợt Lôi Lâm lại nghĩ đến nguyên nhân, dù sao hắn cũng là linh hồn từ dị giới xuyên việt tới, mà không phải Lôi Lâm kia.

Đồng thời, bởi hắn có chíp, lại là linh hồn cáo cấp, vì thế những mảnh vụn linh hồn hỗn tạp kia lưu giữ tình cảm vốn có của thân thể này cũng không có.

Lôi Lâm lúc đầu kia đã sớm dập tắt linh hồn, hoàn toàn không có một tia dấu vết, Lôi Lâm cũng không sản ra bất kỳ ảnh hưởng gì đối với chuyện này.

Bởi vậy, sau khi nghe thấy Pháp Lôi Nhĩ gia tộc gần như bị diệt, Lôi Lâm cũng chỉ khẽ gật đầu, biểu thị tự mình biết.

Chẳng qua, tâm tình chập chờn khiến Lôi Lâm là người kế thừa thân thể cùng huyết mạch của đối phương cảm giác mình còn nhất định phải làm một số chuyện.

Bởi vậy, Khắc Lỗ Bá cùng Đạt Luân Lai, hầu như trong nháy mắt cảm giác được nhiệt độ chung quanh đột nhiên hạ thấp xuống.

Hô!

Trên người Ngải Duy Khắc đang nằm trên đất giống như chó chết không ngừng truyền đến tiếng nổ mạnh, cả người giống như bị sức mạnh vô hình trực tiếp bóp cổ, bị kéo tới trước mặt Lôi Lâm.

“Ta nói. . .”

Lôi Lâm thoáng chớp mắt, sắc mặt Ngải Duy Khắc đầu tiên là đỏ lên, yết hầu khẽ trượt, chợt trên người co giật, màu máu trên mặt nhanh chóng rút đi, đã biến thành màu tro nguội.

Trong nháy mắt này, Lôi Lâm phế bỏ lực lượng tinh thần của đối phương, khiến Ngải Duy Khắc đã biến thành một người bình thường hơi cường tráng hơn một chút.

“Lá gan của ông cũng rất lớn đấy! Lại còn dám vi phạm quy tắc ngầm ở toàn bộ Nam Hải bờ, ra tay với gia tộc của ta để trả thù!”

Bàn tay Lôi Lâm khẽ vồ, âm thanh nổ vang vẫn không ngừng từ trên người Ngải Duy Khắc truyền ra ngoài, xương cốt từng tấc từng tấc tự động vỡ vụn ra, nhưng bản thân Ngải Duy Khắc lại quỷ dị duy trì tỉnh táo, chỉ có thể tự mình đối mặt với nỗi đau này, rất nhanh từ trong miệng đối phương đã tràn ra máu tươi và mảnh vỡ hàm răng.

“Đối với chuyện như vậy, ta cảm thấy rất cần thiết dựng lên một tấm biển, để các phù thủy sau này phải cảnh giác!”

Một sợi dây nhỏ hồng hào từ thân thể đối phương bị hút ra đi ra, trôi nổi trước mặt Lôi Lâm.

“Để ta xem một chút!” Trong con ngươi Lôi Lâm nổi lên một tia sáng màu đỏ ngòm, trước mặt mở ra mấy cửa sổ nửa trong suốt, bên trong có bóng người lúc ẩn lúc hiện.

“Ô ô. . .“Sau khi nhìn thấy những bóng người này, Ngải Duy Khắc lập tức kích động lên, thân thể không ngừng run rẩy, trong đôi mắt nhìn về phía Lôi Lâm đều chuyển thành cầu xin vẻ.

Nhưng Lôi Lâm không hề để ý gì: “Hừm, tuy rằng ông không có dòng dõi đích tôn, nhưng chi nhanh vẫn còn không ít, là huynh đệ tỉ muội của ông sao?”

Ngải Duy Khắc không trả lời, bởi vì đầu lưỡi của lão sớm đã bị cắn nát, nếu không phải Lôi Lâm cố ý giữ mệnh cho lão, chỉ sợ lão đã sớm tử vong.

Nhưng đối với Ngải Duy Khắc, lão tình nguyện chết sớm một chút, cũng không cần đối mặt với những chuyện kế tiếp.

“Ông biết đấy, con người của ta đây rất ít khi sử dụng vu thuật loại nguyền rủa, không phải vì chưa quen thuộc, mà là cảm thấy loại vu thuật này phi thường phiền phức, không chỉ cần công tác chuẩn bị rườm rà, càng quan trọng hơn là còn có phản phệ!”

Lôi Lâm lại nói với vẻ như đang nói chuyện phiếm với bạn bè: “Thế nhưng, nơi này không giống, một ít phù thủy cấp 1, cấp hai, thậm chí còn có phàm nhân, dù có phản phệ cũng chẳng là gì với ta. . .”

Vừa nói chuyện, Lôi Lâm vừa lấy từ không gian túi da ra lượng lớn tài liệu, trên đất khắc họa phù văn tạo thành một toà tế đàn quỷ dị.

“Lấy huyết mạch làm đường dẫn, tìm hiểu tất cả chi nhánh. . .”

Lôi Lâm dùng âm điệu cổ xưa vịnh xướng ra lời nguyền rủa khủng bố.

“Dòng máu của ngươi sẽ trở thành căn nguyên nguyền rủa!” Sau khi mấy nghi thức qua đi, trong ánh mắt tuyệt vọng của Ngải Duy Khắc, Lôi Lâm dùng một thanh chủy thủ đầu sói trực tiếp rạch ra trên người lão để lấy một phần huyết dịch, ném tới trên tế đàn.

“Gào a a. . .” Rất nhiều tiếng kêu thê thảm khủng bố từ trên tế đàn truyền ra ngoài, mơ hồ còn có một khuôn mặt vặn vẹo, hai mắt trống không, gào thét nhào tới giữa không trung.

“Đi thôi!” Lôi Lâm vỗ tay cái độp.

Ong ong. . . Gợn sóng vô hình truyền ra đến, chợt ở trước mặt Lôi Lâm hiện ra một tấm kính, một nam phù thủy có mái tóc màu vàng óng đột nhiên biến sắc mặt, trên người mọc đầy bướu thịt màu xanh lục, bướu thịt chợt nổ tung, tràn ra lượng lớn chất lỏng ăn mòn, khiến hắn đều gào thét lên rồi nhanh chóng biến thành một đống bạch cốt.

Trong một bức tranh khác, trong pháo đài khắp nơi đều che kín khói mù màu đen, thỉnh thoảng còn có chân tay cụt từ khói đen không ngừng nổ tung.

“Ô ô. . .” Ngải Duy Khắc cúi đầu, nhưng lúc này trong ánh mắt của lão ngoại trừ tuyệt vọng ra cũng chỉ có vô tận oán hận.

“Lẽ nào ông cho rằng như thế là xong sao?” Nhìn lão như vậy, Lôi Lâm lại bật cười.

“Rút hồn!”

Một bóng mờ nửa trong suốt bị Lôi Lâm kéo ra từ cái trán của Ngải Duy Khắc.