Chương 1182: Hắc cốt và mọi người (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1182: Hắc cốt và mọi người (2)

Ti ý cười dịu dàng nhìn Lôi Lâm một chút.

Mặc dù đối phương nói rất ung dung, nhưng gió tanh mưa máu lúc đó cũng sẽ không cần tự thuật nhiều, dù sao học viện Hắc Cốt Lâm chỉ là một thế lực nhỏ, trước đó người mạnh nhất Tư Lai cũng chỉ là phù thủy cấp hai có thực lực bình thường, nhưng Ny Ti lại là cấp hai đỉnh cao, bởi vậy muốn áp chế đối phương là chuyện phi thường đơn giản.

“Nếu như Lily gia tộc đã hoàn toàn diệt vong, vậy lần này ta cũng có thể bớt được một chút phiền toái…” Lôi Lâm cười cợt: “Còn có mấy người, ta muốn hỏi tung tích của bọn họ một chút…”

Nghe vậy,hai mắt Ny Ti buồn bã, “Ta gần như biết ngài muốn hỏi ai, đồng bọn cùng chúng ta chỗ đến đây, Cổ Lực Tra, Đa Lệ Nhân, thậm chí là Gia Môn cũng đã xác định tử vong… Hiện tại, đám người lúc trước cũng chỉ còn lại hai chúng ta…”

“Ngay cả Gia Môn có thiên phú cấp năm đều…” Lôi Lâm lắc lắc đầu, dáng vẻ âm u, nhưng trên thực tế, hắn biết rõ nguyên nhân cái chết của đối phương, lại không thể thừa nhận.

“Mà đạo sư của Gia Môn, bạch cốt Đa La Đặc, cũng mất tích sau một lần thăm dò di tích, sau đó truyền đến tin tức dấu ấn sinh mệnh của Đa La Đặc tiêu tan, e là đã không có còn sống…”

“Mà đạo sư Gia Môn, bạch cốt Đa La Đặc, cũng mất tích trong một lần thăm dò di tích, sau đó lại truyền đến tin tức dấu ấn sinh mệnh của Đa La Đặc tiêu tan, e là đã không có khả năng còn sống…”

Ny Ti bình tĩnh trần thuật lại, cô cũng không bao nhiêu giao tình với Gia Môn cùng Đa La Đặc, thậm chí sự thương tâm đối với sự tử vong của bọn họ còn kém rất rất xa đám Cổ Lực Tra cùng Đa Lệ Nhân ngã xuống.

Trên thực tế, trên con đường phù thủy học tập và nghiên cứu luôn đầy rẫy nguy hiểm, lúc trước trong một nhóm học đồ tới Nam Hải bờ có hai người có thể tiếp tục sống sót, thậm chí đạt được thành tựu chói mắt như thế, đã là phi thường hiếm thấy.

“Ừm! Còn đạo sư của ta —— Quả Pháp Đặc thì sao?” Lôi Lâm hỏi tiếp.

“Dược tề sư Quả Pháp Đặc, 100 năm trước tự nhiên tử vong, ông ấy đi rất điềm tĩnh, chôn cất ngay ở phía sau học viện, cần ta dẫn ngài đi xem không?”

Sau khi nghe được Ny Ti nói thế, Lôi Lâm hoàn toàn trầm mặc xuống, hình ảnh lúc trước được Quả Pháp Đặc giáo dục lại hiện ra.

Đối với việc Quả Pháp Đặc đã chết già, hắn cũng không cần kinh ngạc, chỉ là có một chút bi ai.

Đối phương chỉ là phù thủy cấp 1, cho dù tinh thông dược tề học, tuổi thọ cũng có hạn mức tối đa, trước khi thu Lôi Lâm làm học đồ cũng không biết đã sống bao nhiêu năm, chỉ cần không đột phá cấp hai, chết già cũng là chuyện bình thường.

Trên thực tế, kết cục của đối phương ở thế giới phù thủy này đã tính là vô cùng tốt.

Lôi Lâm cũng không đặc biệt bi thương, chỉ là cảm giác thời gian đúng là đại địch của tất cả sinh mệnh, trái lại khiến hắn càng kiên định hơn với quyết tâm truy tìm vĩnh hằng.

Trầm mặc một hồi, Lôi Lâm mới nói tiếp: “Đa tạ cô! Ny Ti! Ta chuẩn bị ở đây một thời gian ngắn, mà còn có mấy người cần cô hỗ trợ hỏi thăm tung tích của bọn hắn một chút… Nghê Lan, Bích Cơ, còn có, An Na thành Cực Dạ, cô ấy là một người bình thường, đã từng kế thừa một trang viên của ta…”

Lôi Lâm lạnh nhạt nói ra mấy cái tên.

“Ba người sao? Ta nhớ rồi, chậm nhất là một tuần, ta có thể cho ngài câu trả lời chắc chắn!“Ny Ti rất nhanh đã đáp.

“Đa tạ! Ta muốn một người yên lặng một chút!”

Lôi Lâm dựa vào ghế sa lon, giống như có chút mỏi mệt phất phất tay.

“Vậy ta đi ra ngoài trước!” Tuy rằng ở đây Ny Ti mới là chủ nhân, nhưng đối với lời nói của Lôi Lâm, cô lại phục tùng vô điều kiện, hơi khom mình hành lễ rồi cẩn thận lùi ra.

...

“Quả Pháp Đặc Lôi Lợi…”

Trên bia mộ loang lổ màu đen, bởi năm tháng cọ rửa khiến các chữ cái đã dần mơ hồ, nhưng Lôi Lâm vẫn chậm rãi đọc lên tên trên mộ bia.

Lúc này hắn đang đứng trước một ngôi mộ lớn, rất nhiều bia mộ màu đen còn có thập tự giá dựng ngược trải rộng khắp nơi, tràn ngập cảm giác âm u cùng lạnh lùng nghiêm nghị.

Mà phần mộ trước mặt hắn rõ ràng là thuộc về đạo sư đã từng dạy hắn —— Quả Pháp Đặc.

“Đạo sư… Ta đã trở về!” Lôi Lâm lẳng lặng đứng ở nơi đó, một lúc lâu không nói tiếng nào, cuối cùng chỉ nói ra một câu.

Gió lạnh vù vù không ngừng thổi, khiến cây cối màu đen hai bên phát ra tiếng vang hiu quạnh.

“Quả Pháp Đặc giáo sư đi rất điềm tĩnh, đồng thời, ông ấy cũng không để lại hậu duệ…”

Ny Ti đi tới: “Còn có, lần trước ngài nhờ ta điều tra, đã có manh mối!”

“Mời nói!” Lôi Lâm bình tĩnh lên tiếng, lại khiến Ny Ti có cảm giác sởn cả tóc gáy, giống như nhìn thấy thiên địch vậy.

“Đầu tiên là Nghê Lan, đã có thể xác nhận đối phương đã qua đời từ 129 năm trước, gia tộc của cô ta cũng diệt vong toàn bộ vào67 năm trước sau một lần thí nghiệm tiết lộ… , người ở thành Cực Dạ cũng đến đây báo lại, An Na kia đúng là từng tồn tại một quãng thời gian, thậm chí có một lần đã phát triển thế lực đến xung quanh thành Cực Dạ, là một phụ nữ rất có thủ đoạn, cả đời đối phương đều không kết hôn, cuối cùng cô độc địa chết già, sau khi cô ấy chết, thế lực kia cũng thật nhanh tiêu vong.. . Còn Bích Cơ…”

Ny Ti liếc mắt nhìn Lôi Lâm, “Cô ấy… Mất tích…”

“Mất tích? Nói rõ hơn một chút!”

Lôi Lâm hơi nhướng mày.

“Sau lần ngài tới Lai Nhĩ gia tộc giải cứu đối phương, Bích Cơ đã một mình tiến hành du lịch đại lục, sau đó vẫn không biết tung tích, dường như là muốn đi theo bước chân của ngài…”