Chương 1201: Tăng cường lôi văn (2)
Hai bàn tay nắm cùng nhau, bên trên còn có tia sáng màu vàng lóe qua, mơ hồ có chữ nhỏ màu vàng giống như con kiến bé nhỏ bò tới bò lui.
Phù thủy kết minh với nhau, múc độ quan trọng và nghiêm túc còn cao hơn cả ký kết khế ước, thường cần một nghi thức phi thường nghiêm túc, có lúc thậm chí còn phải mời người thứ ba tới làm nhân chứng.
Mà Lôi Lâm và Y Mỗ đều là thuật sĩ cấp năm, tuy rằng không cần phiền phức thế kia, nhưng minh ước cơ bản vẫn cần có, chỉ là hiện tại bọn hắn chỉ ký kết một ý đồ đại khái, sau này từng chi tiết nhỏ đương nhiên có thủ hạ của từng người đàm phán cùng bổ sung.
Chờ đến sau khi minh ước hoàn thành, hai người ngầm hiểu ý cười cợt, cảm giác quan hệ hai bên đều kéo gần hơn rất nhiều.
Tuy rằng loại minh ước này cũng không phải không thể vi phạm, nhưng trong tình huống mỗi người đều nắm giữ mỗi đầu đường nối, có lượng lớn lợi ích có thể hợp tác, Lôi Lâm tự hỏi chỉ cần không phải người điên, đều sẽ không nghĩ xé bỏ vào hiện tại.
Còn chuyện sau này sẽ phát triển thế nào thì không quan hệ nhiều với hắn lắm.
Bởi vì đến lúc đó, nếu hắn không thể đánh vỡ huyết mạch ràng buộc, một bước lên trời, bỏ lại Y Mỗ xa xa ở đằng sau thì chính là bị vạn xà chú ấn trói chặt hoàn toàn, mất đi tất cả sức mạnh huyết mạch mà ngã xuống.
Dù là trường hợp nào, thì vấn đề ở nơi này cũng không phải vấn đề lớn.
“Y Mỗ các hạ…” Lôi Lâm cười nói.
“Trực tiếp gọi ta là Y Mỗ đi! Lôi Lâm cậu có tư cách này!” Y Mỗ nở nụ cười, tuy rằng bởi vì bắp thịt trên mặt có vẻ hơi cứng ngắc, nhưng cũng hiếm thấy nở nụ cười.
“Được rồi! Y Mỗ! Trước đó anh sử dụng vu thuật, còn có loại hiệu quả thuấn phát kia, ta cảm thấy vô cùng hứng thú…”
Lôi Lâm cười cợt, nói ra vấn đề của chính mình.
Trước đó đối phương thuấn phát đánh ra vu thuật sấm sét đều phi thường khủng bố, mà Y Mỗ lại có thể bắn ra tận năm đạo, kỹ thuật vận dụng khiến Lôi Lâm nổi lên hứng thú.
“Ồ! Chuyện kia?” Y Mỗ gật gù: ” Lợi Á gia tộc chúng ta kế thừa huyết mạch của Thiên Cức Lôi Điểu, đều phi thường am hiểu đối với vu thuật hệ sét, mà thiểm oanh lôi chính là một trong các loại sát chiêu do thuật sĩ Thần Tinh trở lên thông qua thí nghiệm tổ hợp các thiên phú vu thuật khác nhau để phát triển ra! Tuy rằng uy lực không bằng Thần Tinh sát chiêu chân chính, nhưng hiệu quả cũng coi như rất tốt!”
Lôi Lâm không khỏi gật đầu, thông qua thí nghiệm vu thuật không cần huyết mạch phối hợp, tạo ra một sát chiêu hữu dụng, nghe thì có vẻ dễ dàng, nhưng muốn làm được thì tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
Thần Tinh sát chiêu là do thiên phú huyết mạch từ cấp 1 đến cấp bốn dung hợp, mà thiểm oanh lôi của đối phương chỉ sử dụng một hai vu thuật huyết mạch, lại phối hợp sóng năng lượng đặc biệt, còn có các mô hình vu thuật khác để tạo thành sát chiêu đặc thù.
“Tuy rằng ta không ngại chia sẻ nguyên lý sát chiêu này cho cậu, nhưng rất đáng tiếc, Lôi Lâm cậu không phải huyết mạch Thiên Cức Lôi Điểu chúng ta, không sử dụng được sát chiêu này…”
Loại sát chiêu sáng tạo riêng này thường thường cần vu thuật huyết mạch đặc biệt phối hợp, có thậm chí cần sức mạnh huyết mạch trực tiếp tham dự, bởi vậy Y Mỗ căn bản không sợ tiết lộ.
“Trên thực tế, ta muốn biết không phải cái này, mà là kỹ thuật Y Mỗ anh mới có thể đem một tia chớp trong nháy mắt tăng cường năm lần…”
Lôi Lâm vội vã lắc lắc đầu, loại vu thuật căn cứ vào năng lực huyết mạch của đối phương này, hắn không thể biểu hiện ra hứng thú gì, bằng không sẽ bị coi là mơ ước huyết mạch của đối phương, cho dù Y Mỗ và hắn có quan hệ tốt, cũng sẽ khiến trong lòng đối phương không vui.
Mà Lôi Lâm chân chính muốn biết chỉ là phương pháp đối phương tăng cường lực lượng lôi điện.
Hắn thông qua chíp nhìn được phi thường rõ ràng, trước đó Y Mỗ chỉ bắn ra phát sinh một đạo thiểm oanh lôi, luận uy lực cũng chỉ mạnh hơn tên Thần Tinh thuật sĩ lúc trước một chút mà thôi, lại thông qua một vu trận nào đó khắc họa trên người đối phương để phát sinh ra biến hóa kỳ dị, khiến lực lượng được tăng cường lớn đến khủng bố.
“Ồ! Cái kia à!”
Y Mỗ có chút tự hào vỗ vỗ phù thủy bào của chính mình, một vòng tia sáng chói mắt từ trên người nổi lên, tạo thành một vòng tròn sấm sét to lớn, lôi điện phù văn khổng lồ vượt qua tưởng tượng dập dờn ra ánh sáng phức tạp ở phía trên.
“Đây cũng là một trong các tác phẩm ta tự hào nhất!”
Y Mỗ nhìn những lôi điện phù văn phức tạp này, trên mặt có vẻ hơi mê say.
“Đây là phù văn ta sao chép lại từ một đoạn lôi mộc thời viễn cổ trong lúc vô tình sưu tập được, hình như là tự nhiên sinh thành, rồi lại mang theo sức mạnh thần bí, đồng thời dường như không thể phỏng chế, khiến ta chỉ có thể thêu toàn bộ nó lên áo choàng…”
Vòng tròn sấm sét màu bạc hạ xuống, cô đọng thành bùa chú màu bạc xinh đẹp, tỏa ra ánh sáng lung linh trên phù thủy bào của Y Mỗ.
“Mà sau khi nắm giữ【 cổ lôi pháp bào 】này, tuy rằng tăng cường các vu thuật khác hệ sét rất nhỏ, nhưng đối với thiểm oanh lôi thì mức độ tăng cường lại đạt đến năm lần!”
Y Mỗ rất yêu quý địa mơn trớn áo choàng trên người, trong con ngươi có vẻ mê muội.
“Nếu như nói may mắn cũng là một loại năng lực, vậy Y Mỗ anh chính là con cưng của trời!”
Lôi Lâm cười nhạt khen tặng, một tia sáng màu xanh lam từ trong mắt lóe lên.