Chương 1241: Hảo cảm và tách ra (1)
“Cô là “Đồng loại” với ta, trong tình huống có thực lực cứu viện, làm sao có thể trực tiếp rời đi?”
Lôi Lâm nói với vẻ “Đại nghĩa lẫm nhiên” !
“Đồ ngu!” Bán xà nữ hừ lạnh một tiếng, nhưng Lôi Lâm lại bén nhạy nhận ra ánh mắt của đối phương đã nhu hòa hơn không ít, trong lòng âm thầm vui vẻ, lại dùng giọng điệu trầm thấp nói tiếp: “Dù sao. . . “Đồng loại” giống như cô đã rất hiếm thấy rồi!”
Sau khi nghe được Lôi Lâm nói thế, bán xà nữ lập tức trầm mặc lại, trên mặt thậm chí đã trầm đến mức có thể nhỏ ra nước.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lôi Lâm lại thầm gật gật đầu: “Ta suy đoán không sai! Mặc kệ ở thế giới nào, con lai, đặc biệt hỗn huyết vượt qua chủng tộc đều sẽ bị xa lánh và kỳ thị. . .”
Biểu hiện của đối phương trong mắt Lôi Lâm chính là do phải chịu coi thường cùng xa lánh hãm hại trong thời gian dài, bởi vậy có chút hận đời, nhưng lại vô cùng quan tâm đối với với đồng loại của mình, bởi vì đây là sự ấm áp cuối cùng nơi đáy lòng của cô ta, dựa vào tình cảnh đồng bệnh tương liên này, Lôi Lâm rất chắc chắn trong thời gian ngắn nhất có thể thu hoạch được sự tin tưởng hoàn toàn từ đối phương.
“Đúng rồi, còn không biết tên của cô đấy?” Trên mặt Lôi Lâm lộ ra nụ cười rất tươi.
“Bối Lâm Đạt! Ta tên là Bối Lâm Đạt! Còn cậu?” Bối Lâm Đạt nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, đặc biệt nhìn vảy màu trắng trên mặt hắn, trong con ngươi có chút mê ly.
“Tên của ta là Ni Khắc! Nữ sĩ mỹ lệ!” Lời nói ca ngợi lập tức khiến trên mặt Bối Lâm Đạt thoáng hiện ra một tia đỏ ửng, hiển nhiên đối phương không có bao nhiêu kinh nghiệm giao thiệp với người bình thường.
“Như vậy. . . Bối Lâm Đạt, sau này cô chuẩn bị làm thế nào? Và chuyện ở cảng kia rốt cuộc là sao? Tại sao cô lại bị vây bắt?”
Lôi Lâm nghi hoặc hỏi, biểu hiện giống như thật sự không biết chuyện gì, người trước đó đi mật báo cũng không phải hắn vậy.
“Không có gì. Chỉ là một đám giáo đồ tà ác sắp chết giãy dụa mà thôi!” Vừa nhắc tới việc này, sắc mặt Bối Lâm Đạt lập tức lạnh đi, hiển nhiên là phi thường oán hận đối với công kích trước đó.
Lôi Lâm cũng hiểu được tâm tình của đối phương, dù sao bọn hắn cũng không có dự định động thủ với Lợi Á cảng, cùng lắm cũng chỉ coi nơi đó là một trạm trung chuyển, lén lút vận chuyển một ít vật tư bị cấm mà thôi, thể mà lại bị đối phương toàn lực vây quét, không có oán hận mới là chuyện không bình thường.
“Ni Khắc! Còn có một việc. . .” Bối Lâm Đạt nhìn Lôi Lâm, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
“Cậu. . . Là thờ phụng chúa tể chi mẫu hay là chí tôn tượng trưng cho công chính cùng trật tự? Hoặc là tín ngưỡng các chí tôn khác?”
Ở thế giới Luyện Ngục, tán đồng chí tôn nào là vấn đề lập trường phi thường nghiêm túc, thậm chí so với cừu hận bình thường còn nghiêm trọng hơn. Các thế lực dưới trướng các chí tôn đối địch với nhau, thường thường vừa gặp mặt đã không chết không thôi.
“Ta là một người du đãng, cũng không lựa chọn chí tôn đặc biệt để tu hành tế tự chi đạo. . .”
Lôi Lâm đương nhiên hiểu rõ ẩn tình trong này, bởi vậy hắn không chút do dự trả lời: “Thế nhưng ta vẫn tương đối nghiêng về chúa tể chi mẫu, dù sao ngài là khởi nguyên của chúng ta. . .”
Chúa tể chi mẫu! Chính là tên gọi của vạn xà chi mẫu ở thế giới Luyện Ngục, trên căn bản, tất cả hậu duệ vạn xà đều là xưng hô với ả như thế.
“Nếu như cậu nghiêng về chúa tể chi mẫu. Vậy cũng không có xung đột gì với trật tự chi nhãn mà ta thờ phụng!” Vẻ mặt Bối Lâm Đạt cũng dịu đi, thậm chí còn mang theo một tia thân cận.
Hai vị chí tôn vạn xà chi mẫu cùng thẩm phán chi nhãn có quan hệ dường như không phải bình thường, thậm chí còn có minh ước tồn tại. Lôi Lâm cũng tỏ vẻ hiểu được việc này .
“Trên thực tế, ta thuộc về thê lực dưới trướng thẩm phán chi nhãn, lần này đi tới Lợi Á cảng, cũng là chuẩn bị nhận một nhóm vật tư, coi như vốn liếng để chống lại lực lượng hỗn loạn tà ác. . .”
Bối Lâm Đạt giới thiệu đơn giản về lai lịch của cô ta, mâu thuẫn giữa thẩm phán chi nhãn cùng ô uế điểu. Quả thực là xuyên qua lịch sử phát triển văn minh của mấy thế giới, trong rất nhiều thế giới cũng có thể nghe được truyền thuyết bọn hắn tranh đấu lẫn nhau.
Mà trong thế giới Luyện Ngục. Hai vị chí tôn này có bản thể ở đây nên loại mâu thuẫn này càng bị phóng đại vô số lần.
Người tế tự thuộc phe ô uế điểu với người tế tự thuộc phe thẩm phán hoàn toàn không có bất kỳ hòa bình gì, một khi gặp gỡ nhau, chắc chắn sẽ lấy kết cục là một phương ngã xuống để kết thúc.
“Khó trách các cô lại bị vây công, dù sao Lợi Á cảng là địa bàn của vị chí tôn kia. . .”
Trên mặt Lôi Lâm hiện rõ vẻ vô cùng khiếp sợ .
“Hừ! Bến cảng do lực lượng hỗn loạn thành lập đã không có bao nhiêu hi vọng tồn tại!” Nhìn thấy vẻ mặt này của Lôi Lâm, Bối Lâm Đạt lại hừ lạnh một tiếng.
“Ồ? Có ý gì?” Lôi Lâm hứng thú.
“Ta đã báo cáo chuyện đã xảy ra ở nơi này lên cấp trên, chẳng mấy chốc tổ chức sẽ phái viện trợ tới, thủ lĩnh ít nhất cũng là người tế tự cấp năm!”
Trên mặt Bối Lâm Đạt lóe lên vẻ âm trầm: “Lợi Á cảng là u ác tính hỗn loạn này lại dám mạnh mẽ giam giữ hàng của bọn ta, đánh chết thành viên của chúng ta, vậy thì không cần thiết tồn tại nữa! Dù sao nơi này là hải vực gần Hắc Nhĩ đại lục, cho dù là thế lực phía sau Lợi Á khổng lồ đến đâu nhưng ở đây vẫn là địa bàn của chúng ta. . .”
Đối với điểm ấy, Bối Lâm Đạt rất tin tưởng.