Chương 1243: Uy hiếp cùng động thủ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1243: Uy hiếp cùng động thủ

【 Keng! Phát hiện từ trường của sinh vật năng lượng cao! Phán đoán là cường giả cấp năm! Đề nghị chủ thể chú ý! 】

Mà vào lúc này, chíp đột nhiên bắn ra một lời nhắc nhở, khiến Lôi Lâm hơi kinh hãi.

“Bây giờ có muốn đi cũng không được rồi!” Khóe miệng Lôi Lâm cong lên một nụ cười quái dị, mặt ngoài lại làm bộ không biết chuyện gì, sau khi tạm biệt Bối Lâm Đạt lại muốn rời khỏi.

“Chờ đã! Hắn không thể đi!”

Ngay khi Lôi Lâm sắp lên đường, một đạo gợn sóng lực lượng linh hồn khổng lồ truyền tới, mang theo cường độ và ý chí kinh người.

Một thân ảnh trong suốt từ mặt biển dần dần nổi lên, cảm giác vặn vẹo quỷ dị trong suốt trên người dần dần tản ra, lộ ra một con tà nhãn rất lớn.

Con tà nhãn này không giống hai người Cách Cách Nhĩ mà Lôi Lâm nhìn thấy lúc trước, có ba con mắt có hình dạng khác nhau, ngay cả thể tích khác biệt, ba mắt dọc sắp xếp theo hình tam giác quỷ dị, ở giữa còn có mấy đường thịt lớn màu đỏ liên kết, xúc tu trắng nõn kéo dài trên đất, để tà nhãn có thể đi đứng đi chuyển.

Mà một luồng cảm giác tang thương mà mạnh mẽ từ trên người đối phương không ngừng truyền ra.

“Con tà nhãn này là tà nhãn trưởng lão chỉ sợ đã tiến vào kỳ cực lão!” Lôi Lâm âm thầm đánh giá.

Tà nhãn tộc ở kỳ thành niên có thực lực tương đương phù thủy cấp ba, mà loại tà nhãn trưởng lão kỳ cực lão này thường thường có sức mạnh cấp bậc Thần Tinh.

Con tà nhãn này lại càng thêm khác biệt, bởi vì đối phương ngoại trừ có thực lực theo chủng tộc, còn là một người tế tự mạnh mẽ! Sức mạnh công chính thẩm phán từ trên người đối phương không ngừng tràn ra khiến Lôi Lâm hơi nheo mắt lại.

“Con tà nhãn này hẳn chính là thủ lĩnh mà trước đó Bối Lâm Đạt nhắc tới sao? Vậy đẳng cấp người tế tự của nó không phải đã tới cấp năm?”

Thân phận người tế tự cấp năm khiến trưởng lão tà nhãn này có thực lực không kém gì phù thủy cấp bậc Huy Nguyệt bình thường, càng thêm kinh khủng chính là trên người đối phương tràn ngập dấu ấn sức mạnh của thẩm phán chi nhãn, thậm chí ngay cả chíp đều không thể quét hình được số liệu cụ thể.

“Tham kiến Bối Khắc Lạp Khắc đại nhân!” Bối Lâm Đạt cung kính quỳ xuống, đồng thời còn lôi kéo vạt áo của Lôi Lâm.

“Xin chào Bối Khắc Lạp Khắc các hạ!”

Lôi Lâm chỉ hơi khom người lại, có vẻ hơi kiêu căng, khiến trong mắt tên trưởng lão tà nhãn kia hiện lên một tia bất mãn.

Nó nhìn về phía Bối Lâm Đạt, sóng linh hồn truyền ra ngoài, bên trong chứa đựng cảm xúc phẫn nộ, kèm ý khiển trách: “Bối Lâm Đạt! Ngày hôm nay hành động của cô thực sự là vấy bẩn vinh quang của chủ nhân! Không chỉ cứ điểm ở Lợi Á cảng bị chiếm đóng, vừa nãy còn tùy ý làm bậy!”

“Bối Khắc Lạp Khắc đại nhân!” Tuy rằng Bối Lâm Đạt vẫn đang quỳ. Nhưng eo lại thẳng tắp lên: “Lợi Á cảng bị chiếm đóng, thuộc hạ đúng là nên gánh chịu trách nhiệm, nhưng để Ni Khắc rời đi là chuyện rất bình thường, tuy rằng hắn không phải tín đồ của trật tự chi chủ, nhưng là hậu duệ của chúa tể chi mẫu. . .”

“Còn là đồng tộc với cô!” Tên trưởng lão tà nhãn lạnh lùng bổ sung: “Bối Lâm Đạt, ta đã sớm nhắc nhở cô, không nên ôm ấp thiện ý quá lớn với những kẻ hỗn huyết đồng tộc với cô kia, bằng không sẽ chỉ mang đến tai nạn cho chính cô!”

“Bối Khắc Lạp Khắc đại nhân, ta có thể đảm bảo cho Ni Khắc. Hắn thuộc phe chúng ta bên này, khi ở cảng, hắn đã từng trợ giúp ta. . .”

Nhìn thấy trong đôi mắt Bối Khắc Lạp Khắc có tia sáng màu đỏ lóe lên. Bối Lâm Đạt cắn răng, nói lời bảo đảm.

“Được rồi! Ta đồng ý với cô! Hê hê. . . Hi vọng may mắn vẫn luôn quan tâm cô, nếu không thì trong đống vật phẩm ta thu gom sẽ có thêm một đôi thụ đồng màu đỏ tươi!”

Bối Khắc Lạp Khắc nói xong còn ưỡn ẹo thân thể, quay đầu nhìn Lôi Lâm: “Ồ! Không! Hẳn là hai đôi!”

Bị cường giả cấp năm đe dọa như thế, còn cả lời chế nhạo cùng không tín nhiệm như thế, người bình thường gặp phải nếu không phẫn nộ thì chính là vô cùng hoảng sợ.

Lôi Lâm đương nhiên sẽ không như vậy. Tuy rằng mặt ngoài vẫn là vẻ căm phẫn sục sôi, mặt mày đỏ bừng tức giận nhưng trong lòng lại bình tĩnh phân tích: “Đối phương xuất hiện ở đây, tốc độ không khỏi quá nhanh, việc này chứng tỏ đối phương vốn ở chung quanh đây, có lẽ còn là tổng chỉ huy lần hành động này, mà Bối Lâm Đạt là người phụ trách ở Lợi Á cảng. . .”

Khi Bối Khắc Lạp Khắc nói chuyện cùng Bối Lâm Đạt, rất nhiều hải tộc, người cá, người bạch tuộc, còn có người cá mập từ mặt biển hiện ra, trên người bọn hắn đều mặc giáp da đặc chế, cầm trường mâu cùng dao bầu, thậm chí còn chuyên môn có người làm phép cầm pháp trượng, ngay ngắn có thứ tự chia thành hàng ngũ, hình thành quân đoàn khổng lồ đứng sau Bối Khắc Lạp Khắc.

” Con dân của trật tự chi chủ đích! Sức mạnh tà ác hỗn loạn chiếm cứ Lợi Á cảng, thậm chí tàn sát tín đồ của chủ ta, đã phạm vào tội lớn ngập trời! Chúng ta nên làm như thế nào?”

Tà nhãn trưởng lão xoay người, sóng linh hồn khổng lồ truyền ra, không ngừng phóng ra bốn phía

“Giết chết bọn hắn!” “Thảo phạt bọn hắn!” “Thiêu chết toàn bộ bọn hắn!”

Quân đoàn hải tộc giơ cao vũ khí trong tay hô to.

“Rất tốt! Các ngươi đều là tín đồ thành kính của chủ ta!” Trong mắt dọc của tà nhãn trưởng lão dường như che kín tia máu: “Hiện tại nghe mệnh lệnh của ta! Toàn thể điều động! Mục tiêu: Lợi Á cảng!”

“Ô lạp!” “Ô lạp!” “Ô lạp!” “Ô lạp!”

Những hải tộc này gầm lên, tiếng gầm thậm chí có thể xua tan mây đen ở phía chân trời.

Mà trong tiếng gầm gừ này, mặt biển đột nhiên nứt ra, rất nhiều động vật biển khổng lồ từ đáy biển nổi lên, lộ ra cái lưng rộng rãi bằng phẳng.

Quân đội hải tộc rất có thứ tự nhảy lên, động vật biển khổng lồ trong nháy mắt đã biến thành pháo đài chiến tranh khủng bố.

“Mà cậu! Hỗn huyết Bạch Ma Quỷ! Tín đồ của chúa tể chi mẫu! Cũng nhất định phải đi theo ta, dùng máu tươi của đám tín đồ lực lượng hỗn loạn để chứng minh lòng trung thành!”

“Dựa vào cái gì?” Lôi Lâm khó chịu khẽ quát, dáng vẻ giống một đứa trẻ trâu.

“Dựa vào cái gì? Hắc hắc. . . Dựa vào việc ta có thể xử tử cậu bất cứ lúc nào!” Tà nhãn trưởng lão Bối Khắc Lạp Khắc cười lạnh, lực lượng linh hồn mênh mông như hải dương bao phủ Lôi Lâm, ý tứ uy hiếp hết sức rõ ràng.

Mà hiện tại nhân vật mà Lôi Lâm đang đóng chỉ là một tên hậu duệ hỗn huyết nhiều nhất chỉ có thực lực Thần Tinh mà thôi, sắc mặt lập tức trắng bệch đi.

“Bối Lâm Đạt. . .” Hắn nhìn Bối Lâm Đạt còn quỳ rạp dưới đất, rốt cục vẫn cắn răng: “Được! Ta đồng ý!”

“Hê hê! Thế mới tốt chứ! Lực lượng hỗn loạn cũng là túc địch của chúa tể chi mẫu! Hành vi của cậu nhất định sẽ được ngài ngợi khen!”

Tà nhãn trưởng lão thả ra lực lượng linh hồn kiềm chế, đi tới đường ven biển, một con bạch tuộc lớn màu vàng lập tức nổi lên, để Bối Khắc Lạp Khắc đứng trên đỉnh đầu của nó.

“Ta chỉ tán đồng với một số lý niệm của chúa tể chi mẫu mà thôi, chủ tu vẫn là tự thân cùng thú hồn, không liên quan đến tế tự chi đạo! Bởi vậy loại tàn sát này đối với ta căn bản không có ích lợi gì!”

Sắc mặt Lôi Lâm âm trầm, cùng Bối Lâm Đạt leo lên cự thú hải dương.

“Xin lỗi!Ni Khắc! Là ta liên lụy cậu vào! Đợi lát nữa cậu chỉ cần chú ý bảo vệ tốt chính mình là được, còn lại cứ giao cho ta!” Bối Lâm Đạt tràn ngập áy náy truyền âm.

“Chuyện này không liên quan tới cô!”

Lôi Lâm “Miễn cưỡng” nở nụ cười, dưới đáy mắt lại lóe lên một tia lạnh lùng né.

“Người tế tự cấp năm? Rõ ràng còn có địa vị rất cao trong thế lực của đối phương! Tế phẩm này chắc sẽ khiến ô uế điểu phi thường yêu thích nhỉ?”

. . .

Lợi Á cảng, bởi sáng sớm đã xảy ra một trận chưa giải trừ.

Ngày xưa đường phố luôn náo nhiệt trở nên phi thường vắng vẻ, thậm chí dưới biển còn có rất nhiều mảnh vụn thuyền buồm và huyết dịch, một số bị kiến trúc phá hủy cũng chưa kịp chữa trị, khiến nơi này phi thường rách nát cùng tiêu điều.

Nhiều đội phòng giữ chỉnh tề đi trên mặt đường, thỉnh thoảng còn xông vào cửa hàng yêu cầu lục soát, khiến tình cảnh lộn xọn diễn ra khắp nơi.

Mà vào lúc này, tiếng chuông cảnh báo gập gáp chói tai và cả tín hiệu phòng không đột nhiên vang lên.

Từ trên cao phóng tầm mắt tới là có thể nhìn thấy một cơn sóng lớn mang theo động vật biển, trên lưng còn có rất nhiều bóng người đang đứng, cắt ra trên mặt biển lượng lớn tia sáng trắng, không khác nào sóng lớn bao phủ tới.

Ở giữa không trung, còn có càng nhiều cường giả, khí thế trên người vô cùng hùng hổ.

Lại liên tưởng đến chuyện xảy ra buổi sáng, đã có rất nhiều thương nhân tự do bắt đầu len lén chuẩn bị mang theo hàng hóa lẩn trốn, dù sao đối với bọn hắn, hai thế lực này dù là người nào bọn hắn đều không trêu chọc nổi, thậm chí nếu bị cuốn vào thì kết quả duy nhất chính là tan xương nát thịt!

Không chỉ có thương nhân, ngay cả một số hải tặc cùng hung cực ác cũng vội vội vã vã nhảy lên thuyền của mình chuẩn bị rời khỏi vùng đất thị phi này, thậm chí vì thế mà không tiếc xung đột cùng đội phòng giữ, khiến hải cảng càng thêm hỗn loạn tưng bừng.

“Ô ô!”

Mà ngay khi xung đột sắp thăng cấp, đi kèm một tiếng ưng kêu to rõ, một con thú hồn ám dạ chi ưng to lớn mở rộng cánh, xoay quanh trên bầu trời, bên trên mơ hồ còn có một thân ảnh, sức mạnh kinh khủng đạt đến Thần Tinh cấp bốn đỉnh cao không ngừng áp chế lại, cuối cùng cũng coi như khiến hải cảng dần khôi phục yên tĩnh.

Vèo! Vèo! Vèo!

Vào lúc này, lại có mấy tia sáng từ cảng các nơi trên cảng bắn ra, đứng sau lưng Lợi Á, vội khom mình hành lễ: “Tổng đốc đại nhân!”

Những bóng người này đều có thực lực cấp bậc Thần Tinh, chỉ là vào lúc này trên mặt không thể che giấu vẻ lo lắng.

“Là giáo đồ của thẩm phán chi nhãn! Cách xa như vậy ta cũng có thể ngửi thấy hương vị buồn nôn trên người đối phương!”

Một ông lão có miệng ưng, mũi như lưỡi câu, mái tóc bạc trắng lạnh lùng nói rằng.

“Hẳn là vì chuyện buổi sáng sự tình! Tuy rằng ta đã lợi dụng thông tin cầu viện với tổng bộ ở đại lục, tổng bộ cũng phi thường để ý, nhưng khoảng cách còn quá xa! Cho dù sử dụng truyền tống trận, cũng cần trải qua mấy lần quay vòng. . . Mà những kẻ địch này, khẳng định là sớm đã có chuẩn bị!”

Sắc mặt Lợi Á Tổng đốc âm trầm, tàn nhẫn nắm chặt tay, khiến cho không khí đều đột nhiên nổ tung, phát ra tiếng chói tai, có thể thấy, hắnđã phẫn nộ tới cực điểm.