Chương 1262: Dự định cùng đổ bộ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1262: Dự định cùng đổ bộ

.

“Cô rất tốt! Giết chết rất nhiều người tế tự của thẩm phán chi nhãn, ta muốn thưởng cho cô!”

Mà lực lượng hỗn loạn ô uế điểu lại thông qua cửa ngõ nào đó trực tiếp chiếu rọi đến ý chí Lôi Lâm, lượng lớn lực lượng hỗn loạn giáng xuống.

【 Keng! Phát hiện lượng lớn sức mạnh quy tắc hỗn loạn, có hấp thu hay không? 】

“Không! Dự trữ lại toàn bộ!” Sau khi Lôi Lâm phát ra mệnh lệnh, lượng lớn lực lượng hỗn loạn hình thành tinh thể màu xám bị hắn âm thầm thu thập lại.

Ngọn lửa màu đen dần dần tắt đi, lộ ra một hòn đảo đã không có bất kỳ dấu vết sinh mệnh nào.

“Hê hê. . . Cứ chết hết như thế? Ta vốn cho rằng còn có thể cho ta càng thêm lạc thú. . .” Bối Lâm Đạt cười lớn.

Mà trong nháy mắt Lôi Lâm lại xuất hiện phía sau đối phương, trên tay lóe lên ánh sáng.

“Cậu muốn làm gì?” Bối Lâm Đạt khẽ kêu, chợt hai mắt trợn trắng, trực tiếp ngất đi.

“Ừm! Huyết mạch tiêu hao rất lớn, thậm chí ngay cả lực lượng tinh thần đều rơi vào trạng thái khô kiệt!” Lôi Lâm lắc lắc đầu, trạng thái đối phương như thế này, hiển nhiên chính là một kẻ điên, nếu không cho dù vừa nãy động tác mình thu thập lực lượng hỗn loạn phi thường bí mật nhưng cũng nhất định bị đối phương phát hiện ra mới đúng.

. . .

“A. . .” Sau khi khẽ rên một tiếng, Bối Lâm Đạt chậm rãi mở mắt ra.

Hiện lên trước mắt là bầu trời đầy sao, còn có lửa trại chập chờn chiếu sáng.

Tiếng nổ tí tách từ đống lửa trại không ngừng truyền ra. Còn có mấy con cá nướng bị cành cây xuyên qua đang nướng trên đống lửa, mùi thơm không ngừng từ cá nướng tản ra.

“Cô tỉnh rồi? Có muốn ăn một chút không?”

Lôi Lâm ngồi gần đó cười khẽ, đưa một xâu cá đã nướng kỹ tới.

Bối Lâm Đạt theo bản năng nhận lấy, trong con ngươi hiển nhiên vẫn còn có chút hoang mang, chợt từng ký ức hải tộc phản bội, còn có tổng bộ phán quyết, thậm chí là thẩm phán chí tôn tế tự đoạn tuyệt, toàn bộ đều hiện lên.

“A. . .” Bán xà nữ kinh ngạc thốt lên, cá nướng trong tay trực tiếp rơi trên mặt đất.

“Chuyện này! Tất cả đều là thật sự sao?” Bối Lâm Đạt kéo cánh tay, nhìn vu trận tế tự loại nhỏ được khắc ở trên da. Chỉ là vào lúc này, phù hiệu thẩm phán chi nhãn bên trên đã hoàn toàn ảm đạm đi, thậm chí hiện ra vết rạn nứt, không khỏi trầm mặc xuống.

Cơ thể vô cùng suy yếu đang kể lại tình cảnh lúc trước cô điên cuồng tàn sát, khiến khóe miệng Bối Lâm Đạt lộ ra một nụ cười khổ.

“Vốn dĩ ta nghĩ niềm tin của chính mình đã rất kiên cường, không ngờ lại dễ dàng bị phá hủy thế này!”

“Trên thực tế, ta cảm thấy cô đã làm rất tốt!” Lôi Lâm cười cợt, đưa một phần thịt nướng khác tới.

“Dù nói thế nào thì cô vẫn còn sống sót, đây chính là chuyện may mắn nhất!”

“. . .” Bối Lâm Đạt rơi vào trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới nhận xâu thịt trên tay Lôi Lâm.“Cảm ơn!”

Tiếng cảm ơn nhỏ như muỗi kêu truyền đến, nếu không phải Lôi Lâm có thể chất hơn người thì căn bản sẽ không nghe được.

” Tại sao cậu phải cứu ta? Hi vọng làm “Phối ngẫu” cho cậu sao?”

Sau khi ăn xong đồ ăn, Bối Lâm Đạt vẫn luôn hơi trầm mặc trực tiếp hỏi một câu khiến Lôi Lâm hơi dại ra.

“Phối ngẫu? Ở, dù sao cũng là dị tộc, còn là xà loại, quan niệm ở phương diện này có thể có chút khác biệt!”

Trong lòng lập tức có suy nghĩ lóe lên, nhưng Lôi Lâm vẫn không có biểu hiện gì gật gù: “Đây là một mặt, hơn nữa cô chính là đồng loại của ta, hỗn huyết bạch ma quỷ đã càng ngày càng ít rồi. Cũng không thể nhìn cô ngã xuống như thế. . .”

“Thân thế của ta phi thường phiền phức, hiện tại còn là kẻ phản bội thẩm phán chí tôn, nếu như chúng ta kết hợp, sẽ mang tới cho cậu rất nhiều nguy hiểm!”

Bối Lâm Đạt dường như đã khôi phục lại từ đả kích, lúc này lại biến thành nữ cường nhân lúc trước.

Đùng! Cô ta bẻ gãy cành cây trên tay, dường như đã hạ xuống quyết định gì đó, thở ra một hơi dài, cả người đều thoải mái hơn không ít.

“Nếu như đã đắc tội với trật tự chi chủ, e là chúng ta chỉ có cách đi tới nơi sâu xa trên Hắc Nhĩ của đại lục để trốn. . .”

Bối Lâm Đạt tỉnh táo phân tích: “Tuy rằng chúa tể chi mẫu cùng thẩm phán chi nhãn là minh hữu, nhưng không thể vì chút chuyện nhỏ này mà phát ra truy nã, mà dựa vào huyết mạch của chúng ta, nếu như đi những đại lục khác, ngược lại sẽ bị càng nhiều kỳ thị, kinh nghiệm trước đó của ta chính là ví dụ rất tốt!”

“Ta không có vấn đề gì, dù sao trước đây vẫn du lịch ở các quần đảo trên hải dương, gần đây đang muốn đi Hắc Nhĩ đại lục xem. . .”

Đối với quyết định Bối Lâm Đạt, Lôi Lâm tỏ vẻ phi thường tán thành.

Trên thực tế, đây cũng là mục đích chủ yếu của hắn, nếu không hắn nhọc lòng mất công sức cứu Bối Lâm Đạt như thế làm gì?

“Trước tiên chúng ta đến biên giới gần đại lục nhất đã, sau đó xuyên qua vạn xà bình nguyên, lại đến Thánh thành, ở nơi đó ta còn có một số mối quan hệ, hẳn là có thể cung cấp trợ giúp cho chúng ta. . .”

Bối Lâm Đạt đứng lên: “Mà để báo đáp lại trợ giúp của cậu, ta sẽ tìm một cho cậu một phối ngẫu có nồng độ huyết mạch không kém ta, đương nhiên, sau này nếu cậu vẫn muốn kiên trì với sự lựa chọn của mình thì cũnh không sao!”

“Được rồi!” Lôi Lâm sờ sờ mũi, có vẻ hơi “Ngượng ngùng” .

Trên thực tế, hắn không biết nên nói gì đối với cách báo ân đơn giản này của Bối Lâm Đạt.

“Thú hồn thuật —— triệu hoán Cổ Đa Lợi Khắc!”

Chờ đến sau khi nghỉ ngơi xong, Lôi Lâm đứng bên bờ biển, trên người nổi lên hình xăm màu xanh lam, đó là một bóng mờ Cổ Đa Lợi Khắc linh động, chỉ bởi trước đó đại chiến đã tổn hại nên lúc này có vẻ hơi uể oải.

Làm thế nào để tu bổ thú hồn là một kỹ thuật phi thường cao cấp, ở thế giới Luyện Ngục, chỉ có thú hồn sư cao cấp nắm giữ kỹ thuật này, bởi vậy, cho dù Lôi Lâm có biện pháp khác để thú hồn hồi phục, vào lúc này cũng không thể biểu hiện ra.

“Ò ò!” Thú hồn Cổ Đa Lợi Khắc to lớn trực tiếp hóa thành tia sáng, trên mặt biển mở ra cánh thịt to lớn hai bên, tấm lưng rộng rãi bằng phẳng không khác nào lục địa.

“Đi thôi!” Lôi Lâm nhảy lên trước, Bối Lâm Đạt cũng đi lên theo.

Con ngươi màu đỏ tươi của cô ta đảo qua thú hồn Cổ Đa Lợi Khắc, chợt lắc lắc đầu, trong con ngươi có vẻ tiếc hận: ” Sau khi Cổ Đa Lợi Khắc trưởng thành sẽ có thực lực cấp bốn, nhưng rất khó điều động, những thương nhân kia đều trực tiếp bắt giữ thể thành niên để tiến hành phong ấn thậm chí rút hồn, thực sự là. . .”

Chợt cô ta lại nhìn Lôi Lâm: “Ta thấy thú hồn trên người cậu có vẻ thật là ít ỏi. . . Không có thú hồn càng khỏe mạnh hơn sao? Thú hồn trạng thái như thế này thả ra chỉ có thể khiến thương thế trên hồn thể trở nên càng thêm nghiêm trọng, e là ngay cả thú hồn trị liệu sư cũng không giúp được gì. . .”

” Hiện tại ta cũng chỉ là thú hồn sư cấp ba mà thôi!” Lôi Lâm hơi ngượng ngùng sờ sờ mũi, ngay cả Cổ Đa Lợi Khắc này cũng là mua được trên cảng, xem như lâm thời thay thế bổ sung, hắn căn bản cũng không có tính toán chữa trị cho đối phương, nhiều nhất chỉ là lợi dụng chút sức lực cuối cùng của rác rưởi mà thôi.

“Ta tương đối hiểu là dùng chủng tộc thiên phú và mộng cảnh lực lượng!”

“Ừm!” Bối Lâm Đạt gật đầu, hiển nhiên là nghĩ đến tài nghệ kinh người vào lúc trước khi Lôi Lâm sử dụng mộng cảnh lực lượng.

“Nếu như đã tạm thời trở thành đồng bạn, vậy chúng ta cũng có thể càng thêm công bằng mới đúng! Một lần nữa giới thiệu một chút! Ta tên là Bối Lâm Đạt! Là một tên thú hồn sư cấp bốn, còn có người tế tự cấp ba, đương nhiên, hiện tại thân phận người tế tự không còn tác dụng gì nữa. . .”

Cổ Đa Lợi Khắc lướt nhanh trên mặt biển, mang theo một vệt trắng thật dài.

Bối Lâm Đạt lại buộc mái tóc rối bời lên rồi quay sang cười cợt với Lôi Lâm.

“Thú hồn sư cấp bốn? Hình như ta chưa từng nhìn thấy cô sử dụng thú hồn? !” Lúc trước khi rơi vào trạng thái điên cuồng kia, đối phương thậm chí bắt đầu thiêu đốt huyết mạch bản nguyên của chính mình, chứ không gọi ra thú hồn cấp bốn thuộc về mình, khiến Lôi Lâm rất kinh ngạc.

“Thú hồn của ta có chút đặc thù, nếu như có thể, ta muốn cả đời đều sẽ không sử dụng nó. . .”

Bối Lâm Đạt miễn cưỡng nở nụ cười, cơ bắp trên mặt có chút cứng ngắc, hiển nhiên là nghĩ đến chuyện gì đó không hay, mà Lôi Lâm cũng thức thời không tiếp tục hỏi.

“Ta là Ni Khắc! Một tên thú hồn sư cấp ba! Rất am hiểu vật lý chiến đấu và vận dụng sức mạnh huyết mạch bạch ma quỷ!”

Lôi Lâm vô cùng chân thành nói.

” Hiện tại chúng ta nên tới cảng nào để lên bờ?”

“Tuy rằng Hắc Nhĩ đại lục giao lưu đối ngoại không nhiều, nhưng trên một số cảng có lẽ đã sớm có lệnh truy nã chúng ta, e là chỉ có thể lựa chọn khu bờ biển không người, may là chúng ta sử dụng thú hồn, cũng không có vấn đề bỏ neo duy tu gì đó!”

Đối với Hắc Nhĩ đại lục, hiển nhiên vẫn là Bối Lâm Đạt hiểu rõ hơn, dù sao Lôi Lâm có cố gắng thu thập thế nào, cũng chỉ là một số tin tức vụn vặt được miêu tả trên giấy, không thể hiểu rõ bằng dân bản địa ở đây.

Kèm với tiếng kêu thâm trầm của Cổ Đa Lợi Khắc, hai người phóng tầm mắt tới đường ven biển phương xa, đều là vẻ một mặt đăm chiêu.

. . .

Hai ngày sau, bên cạnh một cánh đồng hoang vu.

Nham thạch màu đen trực tiếp lộ ở bên ngoài, bên trên thậm chí còn có mùi tanh nồng nặc.

Lôi Lâm buồn bực ngán ngẩm tựa trên nham thạch, lẳng lặng chờ đợi.

Mà trong tầm mắt của hắn, một cảng thành thị rất lớn từ từ lộ ra, pho tượng đá cẩm thạch trắng nõn và cả tháp hải đăng toả ra vẻ đẹp không gì sánh kịp.

Toàn bộ cảng đều vô cùng náo động, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy lượng lớn dị tộc đi dọc theo con đường này ra vào.

Chờ đến sau khi lén lút lẻn vào Hắc Nhĩ đại lục, bởi thiếu hụt tình báo quan trong và địa đồ cùng với tiếp tế, Lôi Lâm cùng Bối Lâm Đạt vẫn lén lút ẩn núp đến gần một hải cảng, Bối Lâm Đạt lại xung phong nhận việc muốn đi tìm hiểu tin tức.

Lôi Lâm biết đối phương có kinh nghiệm hơn mình, cũng quen thuộc nơi này hơn nên sáng suốt không phản đối.

“Tiếp theo!”

Đi kèm tiếng xé gió, một túi vải bằng dây đay trực tiếp bay tới.

Đùng! Lôi Lâm đưa tay ra, trực tiếp bắt lấy cái túi vào trong tay: “Thứ gì?”

“Địa đồ! Còn có một chút nhu phẩm cần thiết khác!”

Lúc này cả người Bối Lâm Đạt ẩn trong đấu bồng dày đặc, che lại các đặc thù bán xà nhân của mình, dáng vẻ vô cùng cẩn thận.

“Thế nào? Tin tức sao rồi?” Lôi Lâm có vẻ không thể chờ đợi được nữa hỏi.

“Cậu cũng biết sợ sao?” Bối Lâm Đạt hỏi với vẻ hơi trêu tức.