Chương 1267: Lại vào mộng cảnh (1)
“Những sinh vật mộng cảnh đáng ghét này, trước đó chúng ta rõ ràng đã ký kết khế ước, cũng có huyết mạch che chở. . .”
Bối Lâm Đạt thở hổn hển, vẻ mặt đã hơi đỏ lên.
” Quy tắc mộng cảnh biến hóa quá mức quỷ dị, không thể dùng quan niệm truyền thống để xem chúng nó. . .”
Lôi Lâm đã mơ hồ đoán được nguyên nhân, nhưng hắn đương nhiên sẽ không nói thẳng ra: “Hay những sinh vật mộng cảnh này không phải cùng một nhóm đám lần trước ký kết khế ước với các ngươi. . .”
Lời nói của hắn khiến Bối Lâm Đạt trầm mặc lại.
“Cũng phải! Thực lực của sinh vật trong thế giới mộng cảnh hoàn toàn không có quy luật, có lẽ mộng ách sinh vật trước đó ký kết khế ước với chúng ta đã sớm chết hết, mà những sinh vật mộng ách mới này, nói không chừng chính là một con giun ngày hôm qua mới tiến hóa thành. . .”
Chỉ chốc lát sau, dường như Bối Lâm Đạt đã nghĩ thông suốt, trên mặt lại lộ ra một nụ cười khổ.
“Có thể vận dụng lực lượng mộng cảnh là do chúng ta có huyết mạch bổ trợ, cũng không thể là đối thủ của những sinh vật mộng cảnh này. . . Lần này phiền phức rồi. . .”
Cô ta áy náy nhìn Lôi Lâm, hiển nhiên là cảm thấy phi thường có lỗi vì đã kéo đối phương vào rắc rối lần này.
“Không sao, dù sao ban đầu ta cũng là đồng ý lựa chọn con đường này!”
Lôi Lâm điều khiển đại địa bò sát mà mình đang cưỡi, để đối phương không ngừng tăng nhanh tốc độ, ánh sáng trên tay lại không giảm bớt chút nào.
“Chíp! Có thể đo lường cụ thể được vị trí của những sinh vật mộng ách này sao?”
Trong đầu, Lôi Lâm đang yên lặng giao lưu cùng chíp.
【 Keng! Đang quét hình! . . . Bởi quấy rầy không rõ nên không thể định vị! 】 Chíp trả lời Lôi Lâm.
Ào ào ào!
Mà vào lúc này, mặt đất giống như hóa thành sóng biển, bắt đầu chấn động kịch liệt.
Lượng lớn đại thụ màu đen gầm lên, tự rút ra khỏi mặt đất, dây leo che kín bầu trời, hoàn toàn che kín ánh sáng.
Ba! Một đàn dơi màu đen không khác nào cơn lốc màu đen xẹt qua, mà chùm sáng trong tay Lôi Lâm cũng bị dập tắt.
“Không thể lạc đường! Chỉ có con đường này là ta có thể xác định an toàn!” Vẻ mặt Bối Lâm Đạt lộ ra vẻ vội vã.
“Hống hống. . .”
Rất nhiều độc nhãn thụ nhân tạo thành một bước tường gỗ, che khuất con đường vốn đã như ẩn như hiện, chặn Lôi Lâm cùng Bối Lâm Đạt ở ngoài.
“Đáng chết!” Lôi Lâm thầm mắng một tiếng, mà vào lúc này, chíp lại truyền tới lời nhắc nhở: 【 Phát hiện phía dưới chủ thể xuất hiện lực lượng gợn sóng mộng cảnh kịch liệt, đề nghị rời xa! 】
“Đi!” Lôi Lâm kéo lấy Bối Lâm Đạt, bắt đầu nhanh chóng nhảy lên.
Xẹt! Mà ngay khi Lôi Lâm vừa bay lên không, một điểm sáng màu đỏ trên mặt đất đột nhiên bốc lên, trong hư không hiện ra vô số đường nét.
Vô số đường nét vặn vẹo, xoay tròn. Cuối cùng tạo thành một hình cầu bất quy tắc.
Hình cầu này đột nhiên co lại, gợn sóng khủng bố tản ra.
Ầm ầm ầm! Nổ tung vang lên, vật cưỡi của Lôi Lâm lập tức hài cốt không còn, sóng chấn động khủng bố thậm chí trong nháy mắt đuổi theo Lôi Lâm cùng Bối Lâm Đạt, khiến thân thể bọn hắn ở giữa không trung giống như va vào vách tường sắt thép cứng rắn, bắt đầu kịch liệt quay cuồng.
Ầm! Lôi Lâm nặng nề ngã xuống trên đất, thậm chí quần áo sau lưng nứt ra một mảnh lớn, lộ ra một tầng vảy tỉ mỉ ở dưới.
Bởi vì có tầng phòng ngự này, mới giúp hắn không bị thương vì vụ nổ tung vừa nãy.
“Bối Lâm Đạt! Bối Lâm Đạt!” Lôi Lâm vỗ vỗ bùn đất trên người. Hô lớn gọi nhưng không có bất kỳ đáp lại nào.
Hắn nhìn chung quanh một chút, nơi này là một hoa viên sạch sẽ, suối phun bằng đá cẩm thạch màu trắng còn đang phun nước ra bên ngoài, rừng rậm trước đó và Bối Lâm Đạt đều biến mất không còn tăm hơi.
【 Keng! Đã quét hình xong Cảnh vật chung quanh, nồng độ lực lượng mộng cảnh tăng mạnh, phán đoán là thế giới mộng cảnh!】
Vào lúc này chip đưa ra lời nhắc nhở cho Lôi Lâm: “Quả nhiên, vụ nổ tung vừa nãy đã trực tiếp kéo hắn từ khe hở giữa thế giới mộng cảnh với thế giới Luyện Ngục đến thế giới mộng cảnh sao? Loại quá trình này. . .”
Lôi Lâm có linh cảm, nếu như hắn có thể phân tích rõ quá trình này, nói không chừng có thể mang đến lợi ích cực kỳ lớn đối với nhiệm vụ phân tích qua lại mộng cảnh của chíp.
Thậm chí, đợi sau khi hoàn toàn lĩnh ngộ quy tắc qua lại này, muốn tiến vào thế giới mộng cảnh không chỉ không cần dòng máu của Ma Quỷ Bạch Lân xà nữa, mà ở phương diện qua lại các thế giới khác cũng sẽ rất tiện lợi.
” Thế giới mộng cảnh. . .”
Lôi Lâm nhìn hoa viên cùng suối phun không khác nào cảnh tượng chân thực, trên mặt lại rơi vào trầm tư.
Lần này hắn dùng chân thân tiến vào thế giới mộng cảnh, cũng không có chủ thể và chíp làm tọa độ, nếu như không có tình huống trùng hợp lần trước giữa tinh giới phòng thí nghiệm cùng thế giới mộng cảnh, nói không chừng cả đời hắn đều bị vây ở chỗ này.
“Chẳng qua, đối với thế giới mộng cảnh, trên người mình mang theo máu của Ma Quỷ Bạch Lân xà, cũng là chìa khoá để tiến vào cùng rời đi. . .”
Lôi Lâm sờ cằm của chính mình, còn nghĩ tới một khía cạnh khác.
“Hỗn loạn chúa tể vĩ đại, ý chí tự do, triệu hoán ngài giáng lâm. . .” Trên tay Lôi Lâm, một viên kết tinh hỗn loạn trước đó thu thập được lập tức nổ tung, chợt tụ lại trở thành một toà vu trận tế tự.
Bên trên có đồ án phù văn một con chim khổng lồ xòe cánh phát ra tia sáng chói mắt.
“Ừm! Rất khó để kết nói! Đặc biệt ta còn là người tế tự cấp bốn, lại tiêu hao một viên kết tinh lực lượng hỗn loạn!”
Lôi Lâm nhắm mắt lại, chân linh cảm thụ lực lượng liên tiếp này.