Chương 1281: Hai điều kiện (2)
Dù sao, cứ cách một quãng thời gian, trong “Vạn xà đản”, hầu như đều sẽ có chí tôn chi mẫu xuất hiện, ban xuống ơn trạch cho cho Thánh thành.
Lôi Lâm ngoại trừ tới Thánh thành ôm cây đợi thỏ ra, cũng không có biện pháp nào tốt hơn.
Đương nhiên, nếu như đến cuối cùng đối phương vẫn không xuất hiện, Lôi Lâm cũng chỉ có cách là chủ động hiện thân, tin tưởng sau khi đối phương phát hiện ra tung tích của hắn thì nhất định sẽ nhanh chóng chạy tới, nhưng làm như vậy hắn sẽ hoàn toàn đánh mất quyền chủ động.
Hắn hy vọng có thể âm thầm tới Thánh thành ẩn núp, âm thầm tìm kiếm thời cơ thích hợp cùng với thủ đoạn, nắm giữ vững vàng ưu thế chủ động vào trong tay của mình mới tốt.
“Tuy rằng có kế hoạch nhất định, nhưng sao ta cứ có cảm giác hơi viên vông nhỉ?”
Lôi Lâm cười khổ, với thực lực cấp năm thuật sĩ mà hắn tính toán đâu ra đấy, muốn khiêu chiến vạn xà chi mẫu, thậm chí nắm giữ mộng cảnh hoặc là sức mạnh quy tắc, bất kể chuyện nào cũng đều có chút ý nghĩ kỳ lạ.
Thế nhưng, hắn cũng không hối hận lúc trước lựa chọn con đường thuật sĩ, dù sao, đối với Lôi Lâm vào lúc ấy vẫn chỉ là học đồ thì hắn căn bản không có hi vọng để có thể thu được phương pháp minh tưởng cao cấp khác.
Đồng thời, với tư chất bình thường của hắn, nếu như không lựa chọn con đường huyết mạch, e là hiện tại hắn vẫn chỉ là phù thủy cấp hai, cấp ba, đang cố gắng lăn lội ở Nam Hải bờ.
Không có sức mạnh huyết mạch hỗ trợ, cho dù hắn có thủ đoạn khác, cũng không thể có phong thái hầu như là vô địch cùng cấp , để hắn tranh được nhiều tư nguyên hơn.
Con đường phù thủy cùng thuật sĩ đều là thực lực càng cao sẽ thu được càng nhiều, mà kẻ nhu nhược chỉ có thể bị dứt bỏ, cuối cùng đánh mất tất cả hi vọng, cho dù sống lâu hơn so với người bình thường, có sức mạnh lớn hơn, cuối cùng vãn khó thoát khỏi kết cục tử vong!
“Trên con đường truy tìm vĩnh hằng, tự nhiên đi được càng nhanh sẽ càng chiếm tiện nghi!”
Lôi Lâm nhắc nhở chính mình, bởi đi lên con đường huyết mạch nên hiện tại hắn chính là phù thủy Huy Nguyệt cấp năm, ở thời đại thượng cổ cũng là cường giả không kém.
Đồng thời, bởi sức mạnh huyết mạch tăng cường, mấy lần hắn lên cấp đều vô cùng nhanh, so với mấy ngàn năm tuổi thọ của từ bản thân thì hiện tại gần như hắn vẫn ở tuổi thơ ấu, đây là không tính tới rất nhiều vu thuật tăng cường tuổi thọ.
Những phù thủy cấp năm kia, cho dù có các loại vu thuật tăng cường sức sống, khi leo đến cảnh giới cấp năm cũng phải tiêu tốn thời gian dài, có thể sống thêm một ngàn năm đã phi thường hiếm có rồi.
So sánh với nhau, Lôi Lâm vô tình chiếm cứ ưu thế lớn.
Đương nhiên, sau khi truy tìm tới cơ sở thì tất cả lại trở nên công bằng, nếu Lôi Lâm thu được thực lực càng cao hơn, tuổi thọ càng dài, tự nhiên cũng phải gánh chịu hạn chế tương ứng—— huyết mạch ràng buộc!
Chờ đến khi cũng đánh vỡ tầng hạn chế này, chính là thời điểm Lôi Lâm triệt để một bước lên trời!
“Cho dù đánh cược thì làm sao? Nếu như kiếp này không thể thu được vĩnh hằng, vậy ta xuyên việt tới còn có ý nghĩa gì? Thân thể ở thế giới khác mục nát, chân linh dập tắt, hóa thành ô uế bùn đất sao?”
Từ trong mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng.
“Ngược lại, cho dù ngã xuống trên con đường truy tìm vĩnh hằng, cũng là đã hoàn thành giấc mộng của ta, thực hiện một đời vô cùng đặc sắc a!”
“Hiện tại đã áp lên tất cả, đương nhiên phải tăng cường xác suất thành công, tuy rằng cấp bán nguyệt và cấp trăng tròn khi đối mặt với tồn tại cấp tám cũng đều là giun dế, chỉ là vấn đề thân hình lớn nhỏ hơn một chút, nhưng trước bước ngoặt sinh tử, cho dù có thể tăng cường một phần ngàn tỉ tỷ lệ thành công, cũng là tốt!”
Lôi Lâm liên hệ chíp: ” Trận pháp phong hồn cấp năm, tiến độ phân tích thế nào?”
【 Keng! Đã phân tích 100%, có thể tối ưu hóa! 】 Chíp chiếu một trận pháp phong ấn linh hồn cổ điển đến trước mặt Lôi Lâm, phù hiệu tràn ngập phong cách đặc biệt ở thế giới Luyện Ngục.
【Sau khi tối ưu hóa sẽ hạ thấp ý chí chống cự của thú hồn, tăng cao 15% độ hòa hợp ngự sử】
“Xác suất này so với trận pháp phong hồn cấp bốn thì hơi thấp chút, chẳng qua cân nhắc đến Bối Lâm Đạt gia tộc thu thập được vu trận phong hồn vốn có phẩm chất rất cao, cũng có thể hiểu được. . .”
Một tầng ánh sáng u ám không biết đã nổi lên từ lúc nào, hình thành kết giới, ngăn cách bên trong lều cỏ với ngoại giới.
Chợt, Lôi Lâm lật bàn tay một cái, trong tay hán xuất hiện một quả cầu thủy tinh, mà trong quả cầu thủy tinh là một ccon rắn nhỏ màu trắng, con mắt đỏ chót, thỉnh thoảng phun ra đầu lưỡi phân nhánh, giống như đang thăm dò quả cầu thủy tinh phong ấn.
Một luồng khí tức của bạch ma quỷ cấp năm không ngừng bắn ra, nếu không phải Lôi Lâm đã bố trí xuống kết giới, khẳng định sẽ bị Bối Lâm Đạt ở ngoài nhận ra.
” Ma Quỷ Bạch Lân xà cấp năm, cho dù là thú hồn, trong hang ngũ cấp năm cũng phi thường mạnh mẽ cùng hiếm thấy, đương nhiên, bởi nơi này là Hắc Nhĩ đại lục, trừ phi ta muốn làm tội phạm truy nã để người người gọi đánh, bằng không không thể thường dùng, thậm chí người nhìn thấy đều tốt nhất nên diệt khẩu. . .”
“Lại gặp mặt rồi, Khang Đức tộc trưởng!”
Lôi Lâm cười nhạt, một tia lực lượng linh hồn cấp năm bán nguyệt thăm dò vào quả cầu thủy tinh, lập tức cảm nhận được lực lượng linh hồn khổng lồ mà bạo ngược bao trùm tới, mang theo cừu hận ý chí tàn khuyết không đầy đủ.
Nếu như muốn luyện chế đối phương thành thú hồn, ký ức gì đó tự nhiên sớm đã bị hủy diệt, nhưng địch ý theo bản năng mà đối phương lưu lại đối với Lôi Lâm cũng coi như một phiền toái nhỏ.