Chương 1286: Sắp đến (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1286: Sắp đến (1)

Hoàn cảnh nhân tạo là yếu ớt nhất, cũng dễ dàng nhất bị ngoại lai ảnh hưởng.

Lực lượng bị vạn xà chi mẫu tăng cường qua sinh sôi nảy nở kết hợp với bạo thực chi dục, hiệu quả sản sinh ra tuyệt đối không chỉ đơn giản là một thêm một, mà là hiệu quả biến chất khủng bố, ngay cả Lôi Lâm đều vô cùng mong đợi.

Quan trọng nhất là đây hoàn toàn là sức mạnh của một vị tồn tại quy tắc khác, Lôi Lâm không dính dáng một chút nào, có thể hoàn toàn tách chính mình ra ngoài.

Cho là vạn xà chi mẫu cũng chỉ có thể cho rằng là bạo thực quân chủ ở dị thế giới xâm lấn, từ đó chuyển sự chú ý đến phương diện này.

Hai tồn tại cấp bậc quy tắc va chạm sẽ nảy sinh ra đốm lửa thế nào đây?

Nghĩ tới đây, khóe miệng Lôi Lâm không khỏi mang theo một nụ cười.

Cuối cùng nhìn đầm lầy tràn ngập hỗn loạn và muốn ăn này một chút, sau đó Lôi Lâm cũng không quay đầu lại nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Hạt giống đã gieo xuống, sau này sẽ phát triển trở thành thế nào thì không liên quan tới hắn.

Mà đến sáng sớm ngày thứ hai, Lôi Lâm mang theo Bối Lâm Đạt cùng Tác Phi Á, dùng tốc độ nhanh hơn rời xa nơi đóng quân.

“Làm sao thế? Ni Khắc? Lẽ nào cảm ứng được nguy hiểm gì sao?”

Đối với biểu hiện của Lôi Lâm, Bối Lâm Đạt mơ hồ hơi nghi hoặc một chút.

“Ta có dự cảm không tốt, giống như ở phía sau chúng ta đã xảy ra đại sự gì!” Sắc mặt Lôi Lâm “Nghiêm nghị”, trong con ngươi tràn ngập vẻ lo âu.

“Ừm! Tác Phi Á cũng cảm giác được, loại ác niệm tràn ngập hỗn loạn cùng nuốt chửng kia. . .” Bối Lâm Đạt còn có chút bán tín bán nghi, nhưng khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc chính là Tác Phi Á lại tán thành gật gù, trong con ngươi thậm chí có vẻ hoảng sợ không ngớt.

“Loại ác niệm khủng bố kia thậm chí hình thành vòng xoáy, ở ngay phía sau chúng ta. Phạm vi còn đang không ngừng mở rộng, tỷ tỷ! Hiện tại chúng ta lập tức rời đi nơi này! Có được không!”

Tác Phi Á trừng lớn mắt, vai khẽ run lên.

“Được! Chúng ta lập tức đi!” Bối Lâm Đạt ôm vai Tác Phi Á bắt đầu ôn nhu an ủi lên, không có ý kiến gì đối với đề nghị của Lôi Lâm nữa, còn Lôi Lâm lại rất hứng thú đánh giá Tác Phi Á.

“Thật đúng là nhìn không ra, mặc dù sức mạnh huyết mạch của đối phương cũng không thế nào nồng nặc. Nhưng loại tiên thiên nhạy cảm này. . . Là bắt nguồn từ linh hồn cảm ngộ sao?”

Tuy rằng Tác Phi Á có loại nhạy cảm nhận biết này, nhưng đáng tiếc đối mặt chính là cáo già Lôi Lâm. Trong cuộc sống dài lâu của hắn sớm đã có thể che giấu rất tốt tâm tình của chính mình sâu dưới đáy lòng, ngăn chặn bất kỳ cảm ứng cùng nhòm ngó.

Bởi vậy, khi Tác Phi Á nhìn tới lại chỉ thấy trên mặt Ni Khắc ca ca mang theo nụ cười dịu dàng và ánh mắt an ủi, khônh hề phát hiện ra vẻ tìm tòi nghiên cứu được hắn ẩn giấu đi kia.

“Loại linh giác trời sinh này tuy rằng còn có không gian khai thác, nhưng hiện tại còn là quá yếu!” Thấy thế này, Lôi Lâm cũng chỉ có thể lắc đầu một cái, giục đại địa bò sát lần thứ hai đi lên lữ đồ.

. . .

Bởi vì có Lôi Lâm âm thầm tính toán, còn có bản thân hắn mơ hồ tản mát ra khí thế khủng bố , khiến cho sinh vật bị bạo thực chi dục ảnh hưởng cũng không dám đến đây mạo phạm, dần dần rời xa vùng đất này. Tác Phi Á cũng dần dần yên tĩnh lại, lại khôi phục lại dáng vẻ ngây thơ vô lo lúc trước.

Mà ở sau lưng Lôi Lâm, ảnh hưởng khủng bố từ bạo thực chi dục còn đang không ngừng mở rộng. Thậm chí có sinh vật đạt đến cấp bốn, cấp năm không ngừng hiện ra, khởi xướng khiêu chiến đối với những xà tộc trí tuệ nắm giữ Thần Tinh kia.

Chờ đến khi đối phương triệt để coi trọng thì tất cả đều đã không kịp rồi.

Vạn xà bình nguyên rộng lớn đầy tài nguyên, còn có lượng lớn xà loại năng lượng cao, thậm chí là bố trí tỉ mỉ của vạn xà chi mẫu, đều đã biến thành thiên đường để lực lượng bạo thực không ngừng tăng cường. Hỗn loạn mơ hồ bắt đầu không ngừng lan ra.

Đương nhiên bởi vùng đất này thực sự qu rộng lớn, bạo thực chi loạn phát sinh lại chỉ ở một phạm vi rất nhỏ, hơn nữa có Lôi Lâm bố trí, còn có lực lượng hỗn loạn quấy rầy, cho dù tốc độ mở rộng kinh người, nhưng cũng không có được đặc biệt nhiều coi trọng.

Chỉ là, thời gian dần trôi qua, tình hình này còn đang không ngừng mở rộng thêm, trở nên càng ngày càng khủng bố. . .

Lôi Lâm là người khởi xướng lại không quan tam tới phương diện này nữa, sau mười mấy ngày, lại trải qua một đoạn lặn lội đường xa, trung tâm Hắc Nhĩ đại lục, cũng là thánh thành của tất cả vạn xà huyết duệ đã gần ngay trước mắt rồi!

“Ngày mai! Với tốc độ của chúng ta, muộn nhất là trưa mai, chúng ta có thể đến phạm vi Thánh thành!”

Bối Lâm Đạt nhìn địa đồ trên tay, nói với vẻ rất là khẳng định.

Lôi Lâm chỉ chậm rãi gật gật đầu, trên thực tế, trên lữ đồ ngày hôm nay, hắn đã nhìn thấy rồi một chút không giống.

Một số cứ điểm bán xà nhân loại nhỏ bắt đầu hiện lên, thậm chí còn có bãi chăn nuôi cùng vườn cây, tất cả đều nói rõ bọn hắn đã tiến vào trong khu vực một bộ tộc khá là văn minh.

“Ta có một bạn tốt —— Ái Cát Ny Ti, ở Thánh thành đảm nhiệm chức vị phòng giữ cao cấp, tin tưởng cô ấy nhất định có thể giúp chúng ta!”

Bối Lâm Đạt có vẻ hơi hưng phấn, Lôi Lâm cũng biết cô ta đang suy nghĩ cái gì.

Thẩm phán chi nhãn truy nã tuyệt đối là một chuyện kinh khủng đối với vào Bối Lâm Đạt lúc này, nếu như không thể xử lý được chuyện này, e là cả đời cô ta đều chỉ có thể mang theo Tác Phi Á trốn trốn tránh tránh.