Chương 1295: Đến Thánh thành (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1295: Đến Thánh thành (2)

“Bối Lâm Đạt! Chị em tốt của ta! Chúng ta đã 132 năm không gặp rồi nhỉ?”

Một dị tộc trực tiếp đi tới cho Bối Lâm Đạt một cái ôm nóng bỏng, xem ra, người này hẳn là chính là bạn tốt Ái Cát Ny Ti mà Bối Lâm Đạt vẫn luôn nhắc tới.

Lôi Lâm không khỏi quan sát tỉ mỉ tên dị tộc này.

Đối phương có mái tóc ngắn màu nâu, vóc người cao gầy, da dẻ trắng nõn, mặc một bộ áo giáp bó sát người giống như thủy tinh chế tạo, mũi ngọc tinh xảo hơi vểnh cao, cả người đều tràn ngập anh khí, mặc dù là một phụ nữ nhưng lại có một loại vẻ đẹp trung tính.

Càng khiến Lôi Lâm kinh ngạc là khí tức huyết mạch trên người đối phương.

Loại cảm giác làm hắn cũng phải kiêng kỵ kia tuyệt đối là huyết mạch cự xà cấp sáu, mà vị Ái Cát Ny Ti này này cũng đã đạt trình độ cấp năm.

“Sự đáng sợ của thuần huyết quý tộc có thể thấy được rõ ràng trên thân đối phương! Mới chỉ gần tới thời điểm trưởng thành đã có thực lực cấp năm, đợi sau khi huyết mạch triệt để khai phá, cấp sáu tuyệt đối không là vấn đề! Mà đẳng cấp người tế tự cùng thú hồn sư không thấy được. . .”

Lôi Lâm âm thầm tính toán thực lực của vị Ái Cát Ny Ti này.

Khác với hỗn huyết Bối Lâm Đạt, đối phương là huyết mạch cự xà năng lượng cao thuần túy, nói cách khác, bản thể của đối phương chính là một con cự mãng, trạng thái nhân loại này chỉ là thân phận để đối phương tiện sử dụng thôi.

“Hai người kia có thể quen nhau, xem ra lúc trước cũng có một đoạn kỳ ngộ!”

“Yên tâm! Đám người tế tự chi nhãn kia lại dám đối với cô như vậy, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn nó! Lúc trước ta đã từng nói với cô là không cần tham gia giáo hội của đám người điên kia, chỉ có chúa tể chi mẫu vĩ đại mới mang tới tốt đẹp cho chúng ta!”

Ái Cát Ny Ti thân thiết lôi kéo tay Bối Lâm Đạt, giống như hoàn toàn không thấy Lôi Lâm tồn tại.

Cô ta lại ôm chặt lấy Tác Phi Á, trong mắt dường như cũng muốn bốc lên ngôi sao: “Đây chính là em gái của cô, Tác Phi Á đúng không! Thật đáng yêu! Lúc trước cũng chỉ là từng thấy trong hình ảnh, yên tâm! Chứng minh thân phận cho cô và em gái của cô cứ để ta lo, tuyệt đối có thể lấy được thẻ xanh, thu được quyền vĩnh cửu ở lại Thánh thành!”

Nhìn đối phương hận không thể ôm Tác Phi Á vào trong ngực, dùng mặt dùng sức cọ cọ kia, Lôi Lâm đột nhiên liên tưởng đến một từ ngữ nào đó ở kiếp trước.

“Được rồi! Được rồi! Ái Cát Ny Ti! Ta còn có một vị bằng hữu còn chưa giới thiệu cho chị đây!”

Ánh mắt hừng hực xâm lược của đối phương rõ ràng khiến Bối Lâm Đạt có chút không chịu nổi, cô thở hổn hển cố thoát khỏi ma chưởng của đối phương rồi chỉ chỉ Lôi Lâm.

“Vị này chính là người mà ta đã nói với chị, bạn tốt trên đường đã trợ giúp cho ta rất nhiều——Ni Khắc!”

Bối Lâm Đạt cố ý tăng thêm âm điệu trên hai chữ bạn tốt.

“Bạn tốt! Hắn sao?” Đến lúc này, Ái Cát Ny Ti mới giống như phát hiện Lôi Lâm tồn tại, dùng ánh mắt tràn ngập khiêu khích trừng Lôi Lâm một chút.

“Có vẻ cũng không cường hãn gì? Mà cũng chỉ là hỗn huyết Ma Quỷ Bạch Lân xà cấp năm! Nha! Xin lỗi! Bối Lâm Đạt thân ái, ta không phải đang nói cô, dù là huyết mạch phụ hệ hay mẫu hệ của cô đều hoàn mỹ kết hợp trên thân thể cô, mặc kệ là đôi mắt như ru-bi hay mái tóc dài bạch kim tràn ngập ánh sáng lộng lẫy. . . Đều làm người mê say như thế. . .”

“Ái Cát Ny Ti! Ni Khắc cũng là bằng hữu của ta! Giống như chị!”

Bối Lâm Đạt có chút cười khổ lần thứ hai nhắc lại.

“Được rồi! Được rồi! Bằng hữu!” Ái Cát Ny Ti xoa xoa tóc của cô: “Nếu là bằng hữu của cô, vậy ta cũng làm luôn!”

“Chờ đã! Tỷ tỷ! Tại sao có thể để một người lai lịch không rõ mạo muội tiến vào Thánh thành! Lẽ nào tỷ đã quên chức trách của chúng ta sao?”

Vào lúc này, bóng người đi theo Ái Cát Ny Ti đột nhiên mở miệng.

“Hả? !” Vào lúc này Lôi Lâm cũng chú ý tới bóng người này.

Đối phương có tóc ngắn màu nâu như Ái Cát Ny Ti, gương mặt mơ hồ tương tự, có lẽ là có liên hệ máu mủ.

“Ồ! Bối Lâm Đạt! Đây là đệ đệ vô dụng mà chị từng đề cập cô đấy—— Thác Mã Tư! Thác Mã Tư! Còn không qua đây chào hỏi à!”

“Xin chào! Hai vị nữ sĩ xinh đẹp!”

Thác Mã Tư nho nhã lễ độ cúi người, nhìn Tác Phi Á không khác nào bé gái, trong con ngươi mơ hồ có chút mê say.

“Ái Cát Ny Ti!”

Nhìn một đôi tỷ đệ này có ý định mặc kệ Ni Khắc, rõ ràng là muốn chọc giận đối phương, Bối Lâm Đạt có chút tức giận.

“Nếu như chị lại dùng thái độ này, ta sẽ cùng Ni Khắc rời đi! Dù sao ngoại trừ Thánh thành, chúng ta còn có rất nhiều nơi có thể đi!”

Dựa theo lời giải thích trước đó của đối phương, một khi bắt được thẻ xanh ở Thánh thành, dù là ở nơi nào của Hắc Nhĩ đại lục cũng có thể nhận được ưu đãi, cũng là biện pháp tốt nhất trung hoà truy nã, mà hiện tại, Bối Lâm Đạt vì Lôi Lâm lại chủ động từ bỏ, phải nói là phi thường khó được.

“Chỉ là, vị đại tỷ này, lẽ nào cô không biết hiện tại biểu hiện ra thái độ càng thân mật với ta chính là càng gây phiền toái cho ta sao?”

Trong lòng Lôi Lâm thật sự có chút không biết nói gì, hắn đã có thể cảm nhận được hai ánh mắt hầu như muốn đốt cháy hắn thành hỏa diễm.