Chương 1299: Định cư và lầu các (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1299: Định cư và lầu các (2)

. .

“Nghe ta nói này tiểu tử! Ta chẳng cần biết mày là ai, hay là có chuyện gì cùng đôi tỷ muội kia trên lữ đồ, mày chỉ cần nhớ kỹ một chuyện rằng nơi này là Thánh thành! Tỷ muội bọn họ không phải người mà mày có thể hy vọng xa vời, rõ chưa?”

Chờ đến khi đi ra khỏi biệt thự kia, chỉ còn dư lại Thác Mã Tư cùng Lôi Lâm, Thác Mã Tư lập tức lộ nguyên hình.

Thác Mã Tư vừa uy hiếp vừa nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, trong lòng hắn đã có dự định, một khi đối phương muốn phản kháng hoặc là trở lại tìm tỷ muội Bối Lâm Đạt thì sẽ trực tiếp gọi vệ binh động thủ, kéo tên tiểu tử này ném vào trong sông đào bảo vệ thành.

Dù sao với quyền thế của Tư Đồ Nhĩ Đức gia tộc ở đây, cùng với nắm giữ sức mạnh phòng giữ, muốn khiến một kẻ không chỗ nương tựa mất tích, thực sự là quá đơn giản.

Mà đôi tỷ muội kia? Ngoại trừ khóc lớn vì đối phương một hồi ra cũng chỉ có thể tiếp thu hiện thực!

Đúng! Hiện thực! Thác Mã Tư tà ác cười, hắn phi thường yêu thích từ ngữ này.

“Được rồi! Thác Mã Tư tiên sinh! Ta không có bất kỳ hy vọng xa vời gì với đôi tỷ muội kia! Sau này cũng sẽ cắt đứt liên hệ cùng đối phương!”

Thế nhưng, nằm ngoài dự liệu của Thác Mã Tư chính là Ni Khắc trước mặt hắn lại lập tức nhận sai, thậm chí trên mặt còn lộ ra vẻ nịnh hót.

“Tiểu nhân chỉ cầu có thể ổn định sinh hoạt ở Thánh thành thì cũng đã phi thường hài lòng rồi, sao có thể có hy vọng xa vời khác chứ?”

Trên mặt Lôi Lâm đầy vẻ “Chân thành” : “Cũng chỉ có Thác Mã Tư đại nhân, mới có thể xứng với Tác Phi Á tiểu thư!”

“Ừ! Cậu nói rất đúng!”

Thái độ của đối phương nhanh chóng thay đổi, khiến Thác Mã Tư có chút sững sờ.

Chợt hắn lại nghĩ tới lúc trước khi mình trào phúng đối phương, dáng vẻ thẫn thờ kia của đối phương bây giờ nhìn lại mới rõ ràng chính là biểu hiện của nhát gan!

“Loại tính cách mềm yếu này! E là cũng chỉ là bạn gặp trên đường với tỷ muội Bối Lâm Đạt thôi nhỉ?”

Thác Mã Tư âm thầm nghĩ, nhìn Lôi Lâm hợp mắt hơn rất nhiều.

Thậm chí, ở đáy lòng hắn, một ý nghĩ âm u đã hiện lên rồi đi ra, “Đợi sau này ta lại mang tỷ muội Bối Lâm Đạt tới, nhìn vẻ mặt buồn cười của Ni Khắc này, tình cảnh kia nhất định sẽ phi thường thú vị. . .”

Lúc này Lôi Lâm ở trong lòng Thác Mã Tư đã từ vị trí “Tình địch” giảm xuống vô hạn, biến thành một công cụ hình người có thể lợi dụng, địch ý lập tức giảm xuống.

“Nếu như cuối cùng đôi tỷ muội kia còn không đồng ý, nếu như ta để Ni Khắc lại khiến bọn họ choáng ngất rồi đưa đến trên giường ta, có phải cũng phi thường thú vị không nhỉ?”

Thác Mã Tư vuốt cằm của chính mình, giống như nghĩ đến một cảnh tượng tươi đẹp nào đó trong tương lai, khóe miệng xẹt qua một tia độ cong.

“Như vậy. . . Thác Mã Tư đại nhân, không biết ngài có thể sắp xếp cho ta một chỗ dừng chân không? Dù sao giá cả ở Thánh thành. . . Thực sự là. . . Mà cũng không đủ đảm bảo, ta cũng không thể thuê được phòng nguyên ổn định. . .”

Lôi Lâm giống như vô cùng do dự đưa ra một thỉnh cầu.

Chẳng qua, bây giờ Thác Mã Tư nhìn Lôi Lâm đã hợp mắt hơn rất nhiều, nên hắn không chút do dự mà đồng ý —— Không nắm giữ một ít chỗ yếu của đối phương, sau này làm sao mà bắt bí được đây?

Đồng thời, để đối phương ngay dưới mí mắt của mình, so với để đối phương độc lập đi ra ngoài, sau đó ở cùng đôi chị em gái quyến rũ kia thì tốt lắm rồi.

“Đi theo ta!”

Sau khi hiểu rõ, Thác Mã Tư mang theo Lôi Lâm đi tới một khu vực khác.

So với khu biệt thự tráng lệ trước đó, nơi này tràn ngập cảm giác giá rẻ cùng chen chúc, giống như là thiên và địa vậy.

Thác Mã Tư dẫn Lôi Lâm tới trước mặt một gian lầu các: “Chính là chỗ này! Cũng là sản nghiệp của gia tộc chúng ta, chỉ là không biết lúc trước tên khốn kiếp nào mua lại quyền tài sản. . .”

Ở trước mặt hắn, rõ ràng là một gian lầu các hai tầng, vách tường cùng sàn nhà có hoa văn gỗ, lộ ra vẻ âm u ẩm ướt.

Diện tích cũng phi thường nhỏ hẹp, so với biệt thự xa hoa của tỷ muội Bối Lâm Đạt quả thực là khác nhau một trời một vực.

Đương nhiên, nếu như so với nơi ở của đám cư dân chung quanh lại có vẻ vô cùng tốt.

“Như thế nào! So với gian phòng chung quanh, phòng này vẫn tính là không tệ, chí ít, với nội tình của cậu, e sợ cho dù có táng gia bại sản, cũng không chi trả nổi tiền thuê một năm. . .”

Trên mặt Thác Mã Tư mang theo nụ cười tà dị cùng vui sướng: “Thế nhưng bởi bổn thiếu gia thiện tâm, cậu có thể ở lại đây vô kỳ hạn, không cần thanh toán tiền thuê ta sẽ chào hỏi, trị an nơi đó. . .”

“Vậy thì thật sự đa tạ Đại nhân!”

Lôi Lâm cúi người gần chín mươi độ, trên mặt mang theo nụ cười khiêm tốn, tiếp nhận chìa khoá phù văn trên tay Thác Mã Tư.

Sau khi bảo đảm sẽ không đi tìm đôi tỷ muội kia, đuổi Thác Mã Tư đã hài lòng đi, Lôi Lâm mới kích phát chìa khoá phù văn trên tay, đánh giá nơi ở của chính mình sau này.

Kẹt kẹt!

Cửa gỗ phát ra tiếng rên rỉ, thậm chí Lôi Lâm hoài nghi nếu không có sức mạnh siêu tự nhiên chống đỡ, căn phòng ốc có thể biến thành một đống phế tích bất cứ lúc nào.