Chương 1308: Mộng cảnh suy kiệt (1)
” Đo lường sóng linh hồn, huyết mạch, nghiệm chứng thân phận đều thông qua!”
Âm thanh máy móc từ một pho tượng xà mẫu loại nhỏ trên tay tiểu đội trưởng truyền ra.
Cảm thụ gợn sóng đo lường đảo qua, Lôi Lâm lại bí ẩn cười lạnh, có linh hồn cùng huyết mạch che lấp, đặc biệt Ái Cát Ny Ti vô ý yểm hộ, tương đương với đã điền tin tức về hắn vào kho số liệu, khiến bước thân phận nghiệm chứng vốn dĩ có thể tiết lộ cá nhân cũng biến thành không có lỗ thủng, cho dù kiểm tra như thế nào đi nữa cũng không làm gì được hắn.
“Kiểm tra xong chưa? Còn không mau cút đi?”
Thác Mã Tư nhìn một đám thủ vệ chật vật rời đi, trong con ngươi có vẻ hài lòng.
“Tác Phi Á muội muội! Những thủ vệ này đều là người của Tư Đồ Nhĩ Đức gia tộc chúng ta, sau này nếu như ở Thánh thành gặp phải bọn hắn, không cần sợ! Chỉ cần báo tên của ta!”
Rồi Thác Mã Tư lại quay sang hiến lên ân cần với Tác Phi Á.
Mà Lôi Lâm lại âm thầm trợn trắng mắt, hắn biết, nếu không phải tỷ muội Bối Lâm Đạt ở đây, Thác Mã Tư cũng sẽ không xông ra làm chỗ dựa cho hắn.
“Ni Khắc, cậu vẫn khỏe chứ?”
Bối Lâm Đạt tỷ muội đi vào tiểu viện, nhìn nhà lầu nhỏ hẹp có thấp bé, chân mày hơi nhíu lại.
“Hay cậu cũng dọn đến ở cùng chỗ với bọn ta đi?”
“Đương nhiên là không cần!” “Đương nhiên là không cần!”
Lôi Lâm cùng Thác Mã Tư hầu như là đồng thời mở miệng, mà nhìn ánh mắt Thác Mã Tư mơ hồ mang theo ý uy hiếp, Lôi Lâm lại âm thầm cười lạnh, sau đó tươi cười nói với Bối Lâm Đạt: “Nơi này rất tốt! Đồng thời, Thác Mã Tư thiếu gia cũng đã miễn cho ta tiền thuê. Trong Thánh thành, một nơi thế này đã phi thường hiếm thấy. . . Trên thực tế, có thể trở thành dân tự do ở Thánh thành. Cho dù chỉ có mười năm, ta cũng đã không còn ước mong gì khác. . .”
Lôi Lâm cố ý nhấn mạnh ngữ khí mấy câu cuối cùng, Thác Mã Tư thấy thế thì nghĩ đây chính là biểu hiện đầu hàng hắn của Lâm Lôi, bởi vậy hài lòng gật đầu, mà Bối Lâm Đạt lại hơi kinh ngạc nhìn Lôi Lâm.
Trong ấn tượng của Tại nàng, Lôi Lâm tuyệt đối không phải có bộ dáng này.
“Nhưng mà. . .Ni Khắc ca ca! Sao anh có thể ở nơi này? Tác Phi Á rất đau lòng. . .” Tác Phi Á cũng ở một bên lôi kéo ống tay áo của Lôi Lâm.
“Được rồi được rồi! Hai người các ngươi không cần trở lại, mang thiêm phiền phức cho ta!”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ thiếu kiên nhẫn, đẩy tỷ muội Bối Lâm Đạt ra ngoài, đồng thời mang tới cửa phòng.
“Rất tốt! Làm rất tốt!”
Sau khi cửa phòng đóng lại, Thác Mã Tư bí ẩn truyền âm cho hắn, đồng thời còn có một tin tức khác.
Mà ngay sau đó, giọng nói đầy vẻ hung hăng cùng đắc ý của Thác Mã Tư cũng vang lên ở bên ngoài: “Không cần lại quan tâm tới tên Ni Khắc kia nữa, xem đi! Hắn lại dám đối với đối xử các ngươi như thế, Tác Phi Á muội muội, ta dẫn em đi tới pho tượng Thánh Mẫu chơi nhé?”
Nghe âm thanh ba người càng đi càng xa, Lôi Lâm lại cười nhạt lắc lắc đầu.
“Có lúc bạn không muốn tìm phiền phức mà phiền phức lại tìm đến bạn a! Là đo trước đó ở trên đường mình biểu diễn quá tốt rồi sao?”
Đối với hắn bây giờ chỉ hận không thể khiến toàn bộ thế giới đều lãng quên hắn, để hắn có thể lẳng lặng làm ruộng.
Nhưng hiện tại. . .
. . .
Đến đêm, ánh trăng màu tím chiếu xuống, ở trong Thánh thành cũng không có náo động như ban ngày, ngay cả thánh quang che kín khắp nơi đều đều trở nên ảm đạm.
Sau một ngày lụ soát toàn thành, có mười mấy kẻ xui xẻo không có chứng minh thư bị ném trực tiếp vào sông đào bảo vệ thành, ngay cả xương cốt cũng không tìm được, trên đường phố đã không có một bóng người, tản ra vẻ quạnh quẽ.
” Mở ra huyết mạch dấu ấn!”
Bên trong khu nhà nhỏ, bên cạnh vườn hoa, Lôi Lâm lại nhìn cánh tay phải của mình. Lúc này tại trên cổ tay của hắn đã có mười mấy dấu ấn con rắn nhỏ màu trắng.
Những dấu ấn này tự nhiên đều là do hắn dùng huyết mạch của Ma Quỷ Bạch Lân xà để làm ra làm huyết mạch dấu ấn.
“Tê tê. . .” Một hình xăm thú hồn cấp năm nổi lên, để Lôi Lâm khống chế huyết mạch dấu ấn càng thêm dễ dàng
“Dùng sức mạnh thú hồn, quả nhiên có thể trấn áp phản kháng rất hữu hiệu, phát huy hiệu quả huyết mạch dấu ấn đến mức lớn nhất!”
Khóe miệng Lôi Lâm nở một nụ cười, chợt hắn nhìn thấy một dấu ấn nhanh chóng ảm đạm đi, biến mất trên tay hắn.
【 Keng! Chủ thể tiêu hao huyết mạch dấu ấn Ma Quỷ Bạch Lân xà, bắt đầu kết nối mộng cảnh thế giới! 】
Ma Quỷ Bạch Lân xà vốn có mộng cảnh thiên phú, thậm chí có thể thực hiện qua lại mộng cảnh thế giới, mà thông qua huyết mạch dấu ấn, Lôi Lâm cũng có được loại năng lực này.
Chẳng qua, ở trong lòng của hắn, đối với thành quả này vẫn có một ít nghi ngờ, dù sao, đây là thu hoạch lần trước mạo hiểm ở thế giới mộng cảnh, được thiên mục nữ kích thích ra.
Bởi vậy, cho dù lực lượng chân linh đã câu thông đến một thế giới kỳ quái lạ lùng, Lôi Lâm cũng không lựa chọn trực tiếp chui qua lại, mà chỉ thử nghiệm dẫn dắt sức mạnh mộng cảnh.
“Xì xì. . .”
Không khí giống như bị bốc hơi đến vặn vẹo, mà từng tia sức mạnh mộng cảnh màu đỏ sậm bắt đầu không ngừng rơi xuống, lại rơi vào đất trong vườn hoa.
Hạt giống trí tuệ màu xanh lục đúng là ai đến cũng không cự tuyệt, lập tức hấp thu luôn lực lượng mộng cảnh, thậm chí đã mọc ra rồi một chồi non xanh lục, tràn ngập khí tức sinh mệnh.
Lực lượng mộng cảnh màu đỏ sậm giống như sương mù, không ngừng quanh quẩn gần chồi non, lại bị chồi non không ngừng hấp thu, giống như đã biến sương mù thành chất dinh dưỡng.