Chương 1312: Lá xanh (1)
Tiểu viện trong hơn một năm qua đều phi thường thanh tĩnh, gần đây lại không ngừng được vệ binh tới khám xét, chính là biểu hiện địch ý của Thác Mã Tư.
“Có lẽ. . . Rất nhanh đối phương sẽ tìm ta ngả bài chứ?”
Lôi Lâm thở dài, “Tình huống như thế, đặc biệt trong thời kỳ ngàn cân treo sợi tóc này, phiền phức. . .”
Chợt Lôi Lâm nhắm hai mắt lại.
“Hiện tại tình huống như thế, cho dù có yếu thế cùng bảo đảm như thế nào đi nữa, Thác Mã Tư cũng sẽ không tin, dù sao trước đó ta đã làm rất nhiều lần, mà lại không thể trực tiếp để Tác Phi Á diễn kịch, dù sao sự thông minh của cô bé thực sự đáng lo, nhất định sẽ bị nhìn ra kẽ hở. . .”
“Trừ phi, ta trực tiếp thao túng thần trí của đối phương, chẳng qua yêu cầu này quá cao. Hoặc là. . . Trực tiếp đưa Tác Phi Á đến trên giường Thác Mã Tư đi? Chắc Bối Lâm Đạt sẽ phát rồ, cô ta phát rồ đúng là không có chuyện gì, nhưng nếu như liên lụy tới Ái Cát Ny Ti cũng tới làm khó dễ ta, đó là phiền phức còn lớn cả tên ngu xuẩn Thác Mã Tư kia. . .”
Hầu như trong nháy mắt, Lôi Lâm đã suy tính tiền căn kết quả của chuyện này, phát hiện dường như mình lẩn trốn thì không có cách nào khác.
Nhưng đây là chuyện không thể nào!
Trên thực tế, sau khi tiến vào Thánh thành, gieo xuống hạt giống trí tuệ thì Lôi Lâm thậm chí không hề rời đi đình viện một bước.
Dù sao, đồ vật sống còn của hắn đều ở nơi này, làm sao có thể dời đi?
Đồng thời, một khi hắn rời khỏi nơi này, dù sào huyệt có các loại che lấp, hắn cũng thực sự không chắc chắn có thể ẩn núp được trong Thánh thành.
“Yếu thế không được! Xem ra, chỉ có thể thị uy!” Lôi Lâm sờ sờ cằm. Có lúc, uy hiếp hợp lý vẫn có thể đưa đến tác dụng nhất định.
Chỉ là sau đó nhất định sẽ phải đối mặt với phản công của đối phương, nhưng đối với Lôi Lâm, kế hoạch của hắn đã sắp thời khắc thành công, hiện tại cũng chỉ cần thêm một chút thời gian mà thôi.
“Chút thời gian còn thiếu kia hẳn là vẫn có thể tranh thủ được!” Trong con ngươi Lôi Lâm có tia sáng.
“Khụ khụ. . . Tác Phi Á, chờ một chút!” Sau khi hiểu rõ, Lôi Lâm lập tức gọi Tác Phi Á lại.
“Ni Khắc ca ca. Còn có chuyện gì sao?” Tác Phi Á nhún nhảy chạy tới trước mặt Lôi Lâm, mùi thơm thiếu nữ xen lẫn sức sống thanh xuân quanh quẩn trước chóp mũi Lôi Lâm.
Kèm theo còn có ánh mắt cảnh cáo của những vệ binh trước kia.
“Ồ! Ta cần em chuyển một phần đồ vật tới tỷ tỷ của âm!”
Lôi Lâm làm như không thấy ánh mắt cảnh cáo của những vệ binh kia, cười nói rằng với Tác Phi Á.
“Là cái gì? Đồ ăn ngon sao? Lần trước Ni Khắc ca ca làm thịt nướng rất ngon đấy!” Hai mắt Tác Phi Á sáng lên.
“Không phải đồ ăn! Đồ tham ăn nhà em!” Lôi Lâm lắc đầu bật cười lại, không nghĩ tới tay nghề ở kiếp trước của hắn lại được hoan nghênh ở thế giới khác: “Là một cái bùa hộ mệnh! Em chuyển tới cho tỷ tỷ của em đi! Có lẽ có trợ giúp đối với nhiệm vụ lần này của cô ấy.”
Không cần nghĩ cũng có thể biết, nhiệm vụ có thể thu được 【 thánh quang kết tinh 】, độ khó e là rất cao, chỉ dựa vào Bối Lâm Đạt, cho dù cô ta là cường giả cấp bốn, lại có Ái Cát Ny Ti cùng gia tộc Tư Đồ Nhĩ Đức viện trợ, cũng có nguy hiểm rất lớn.
Mà Lôi Lâm vừa vặn có thể mượn cơ hội này, biểu diễn cơ bắp của mình với người ngoài để lộ rõ thực lực.
Chẳng qua, lấy tình huống bây giờ của hắn cũng không thích hợp trực tiếp đi ra ngoài, bởi vậy chỉ có thể nhờ Tác Phi Á, tin tưởng cho dù đối phương có ngây thơ như thế nào đi nữa, khi tỷ tỷ của mình gặp nguy hiểm thì cô bé vẫn sẽ để ý.
“Được rồi! Tác Phi Á nhất định sẽ mang đồ vật tới!” Tác Phi Á nắm chặt nắm đấm, gật gật đầu.
“Ta tin tưởng em!” Lôi Lâm gật đầu, chợt đi tới cạnh vườn hoa, từ trên cây non xanh biếc vặt xuống một chiếc lá.
“Chính là cái này! Giao cho tỷ tỷ của em đi!”
Phiến lá màu bích lục mang theo một vòng sáng mông lung, thậm chí khiến hai mắt Tác Phi Á mơ hồ thất thần.
“Ta đã biết!” Tác Phi Á cẩn thận cất phiến lá kia đi. Thậm chí ngay cả trong con ngươi cũng có thêm một chút linh động.
Xem ra, dường như trong một thoáng tiếp xúc ngắn ngủi này đã khiến bản thân cô có một chút biến hóa, việc này đúng là có chút nămg ngoài dự liệu của Lôi Lâm.
“Đi thôi! Lẽ nào các ngươi muốn bị Thác Mã Tư ca ca mắng sao?”
Tác Phi Á liếc những vệ binh mắt nhìn chằm chằm kia một chút, rồi chợt từ từ đi ra ngoài, không khác nào một vị công chúa cao quý.
Mà những vệ binh này hai mặt nhìn nhau rồi cúi đầu ủ rũ theo sát sau lưng đối phương, thật sự không khác nào đám vệ binh bảo vệ công chúa.
“Hiệu quả tốt như vậy? Chỉ tiếp xúc một thoáng mà thôi!”
Con ngươi Lôi Lâm hơi lóe lên, nhìn cây nhỏ trong vườn hoa.
“Trí tuệ cổ thụ phân ra gốc, về mặt dẫn dắt trí tuệ cũng có hiệu quả mạnh mẽ mà khó mà tin nổi này!”
“Không đúng! Sở dĩ Tác Phi Á chịu khó tới chỗ của ta như thế, nói không chừng cũng là do nó ảnh hưởng, biết ở đây có thể mang đến rất nhiều chỗ tốt cho cô, bởi vậy không tiếc vi phạm lời dạy của Bối Lâm Đạt!”
Rồi Lôi Lâm đột nhiên nghĩ đến nguyên nhân Tác Phi Á cố ý thường xuyên đến chỗ hắn, bây giờ nhìn lại, trước đây có hảo cảm chỉ là một phần nhỏ, có thể khiến cô ta bỏ qua lời dặn của tỷ tỷ, e là chỉ có khát cầu đối với trí tuệ.