Chương 1332: Trở về phù thủy (1)
Một lời nói ra, đám tồn tại cấp sáu đều cúi đầu! Sức mạnh quy tắc khủng bố lập tức thể hiện rõ!
“Dựa vào quy tắc bạo thực, chỉ cần tốn một chút thời gian, khống chế những bạo thực thú này cũng không tính là quá phiền phức , đáng tiếc. . .”
Lôi Lâm nhìn con ngươi những bạo thực thú to lớn kia, lắc lắc đầu.
“Ta không thể mang theo bọn hắn trở lại thế giới phù thủy, đồng thời, dựa dẫm chân chính của ta vẫn là quy tắc nuốt chửng, không phù hợp cùng những bạo thực thú này, quan trọng nhất là lực lượng căn nguyên của bọn nó vẫn là sức mạnh bạo thực của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, rễ đã mọc lệch, dù có sửa lại cũng là vô dụng!”
“Hủy diệt đi! Thiên phú quy tắc —— nuốt chửng!”
Ma quỷ Dực Xà khủng bố vắt ngang phía chân trời, từ sau lưng Lôi Lâm nổi lên, hố đen khủng bố trong nháy mắt hình thành.
Lượng lớn bạo thực thú kêu rên, lại giống như bị lực lượng vô hình kiềm chế, tất cả đều không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình biến mất trong hố đen kia.
“Ồ! Không! Ta là nhị trưởng lão của Tư Đồ Nhĩ Đức gia tộc, ta nhất định phải đột phá huyết mạch ràng buộc, mang theo gia tộc đi về phía huy hoàng, tại sao. . . Vì sao lại như vậy?”
Một con Tam Thủ Mãng khổng lồ, cho dù sau khi hố đen xuất hiện đã phát hiện ra điểm không đúng rồi lập tức bắt đầu liều mạng chạy trốn nhưng vẫn không thể chạy trốn số phận bị nuốt chửng.
Kèm theo tiếng gào thét không cam lòng, thanh âm của đối phương dần dần biến mất trong hố đen.
Lực hút vô hình thậm chí không ngừng lan tràn thảo nguyên, lượng lớn bạo thực thú, dù là cấp bậc ra sao đều bị hút vào trong hắc động.
Mấy phút sau, toàn bộ bạo thực thú quanh Thánh thành cũng biến mất toàn bộ.
” Cảm giác hơi no!”
Lôi Lâm sờ sờ cái bụng của chính mình, thật sự có chút không biết nói gì. Sau khi nuốt chửng nhiều bạo thực thú như vậy, hắn cảm nhận được một luồng nhiệt chảy khắp toàn thân, sau đó biến mất không còn tăm hơi.
Mà vào lúc này, Chíp cũng truyền tới lời nhắc nhở: 【 Keng! Thiên phú cấp sáu —— Lực lượng cắn nuốt! Chủ thể hấp thu một lượng nhỏ tinh hoa! Sức mạnh tăng 0. 0 01! Thể chất tăng lên 0. 002! 】
” Sau khi tiến vào bán cấp bảy, năng lượng dưới quy tắc đã không có tác dụng gì với mình rồi!”
Lôi Lâm lắc lắc đầu.
Hiện tại hắn hầu như đã hoàn toàn nắm giữ quy tắc nuốt chửng, thân thể cũng là thân thể pháp tắc, không phải thân thể trước đó có thể so sánh.
Tinh hoa từ toàn bộ bạo thực thú ở vạn xà bình nguyên đối với hắn cũng chỉ là chút bổ sung nhỏ mà thôi.
“Nên rời đi rồi!”
Lôi Lâm đảo mắt qua Thánh thành, bởi trước đó hắn có ý định buông tha, lực cắn nuốt không hấp thụ bất kỳ cư dân Thánh thành nào, bởi vậy, những xà nhân trong Thánh thành lúc này đều ngơ ngác nhìn Lôi Lâm, đặc biệt là nhìn Tháp Cách Lợi An Dực Xà khủng bố kia. Tất cả hầu như đã đánh mất năng lực ngôn ngữ.
“Xảy ra chuyện gì? Ta chỉ nhìn thấy Thánh Mẫu xuất hiện, sau đó tất cả đều giống như đình trệ, tiếp đến vì sao lại xuất hiện nó?”
Bối Lâm Đạt có chút ngây ngốc nhìn thân ảnh Dực Xà ma quỷ: “Tại sao. . . Tại sao đối phương lại khiến ta cảm thấy có chút quen thuộc? Lẽ nào nó là sức mạnh mà Thánh Mẫu ẩn giấu sao?”
“Tìm được cô rồi!” Giọng nói ôn hòa vang lên bên tai Bối Lâm Đạt. Sau đó cô ta lập tức cảm giác cả người nhẹ bẫng, giống như bị người khác nhấc theo, cảnh tượng trước mắt trong nháy mắt biến hóa.
Chờ đến lần thứ hai phục hồi tinh thần lại, cô ta đã ở bên ngoài Thánh thành.
“Tỷ tỷ!” Tiếng kêu kinh hỉ vang lên, Tát Phỉ Á trực tiếp nhào vào trong lòng Bối Lâm Đạt, nước mắt không ngừng lăn xuống, rõ ràng là trước đó đã bị dọa sợ.
“Tát Phỉ Á ngoan!” Bối Lâm Đạt vỗ vỗ lưng, Tát Phỉ Á lại nhìn thấy Ái Cát Ny Ti có chút thất thần chán nản.
Đương nhiên hấp dẫn cô nhất vẫn là thân ảnh đứng thẳng ở bên cạnh, ăn mặc pháp bào màu đen như thần tiên kia.
Mái tóc đen óng, đôi mắt không khác nào đêm đen, còn khuôn mặt xa lạ trẻ tuổi như thần tiên hóa thân, tất cả đều là hoàn mỹ, lại cho Bối Lâm Đạt có một cảm giác mơ hồ quen thuộc.
“Bối Lâm Đạt! Tát Phỉ Á! Còn có Ái Cát Ny Ti! Lại gặp mặt! Một lần nữa xin tự giới thiệu một chút! Ta là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Ni Khắc trước đó chỉ là tên giả!”
Lôi Lâm nhìn ba xà nữ với phong cách khác nhau ở trước mặt, khẽ mỉm cười nói ra lời khiến ba người hoàn toàn biến sắc.
Dùng sức mạnh quy tắc trong nháy mắt tìm kiếm toàn thành. Đồng thời mang ba người Bối Lâm Đạt tới, đối với Lôi Lâm chỉ là chuyện dễ như ăn cháo.
“Cậu là. . . Ni Khắc?”
Bối Lâm Đạt há hốc mồm, vẻ mặt có chút dại ra.
Bất kể như thế nào, cô ta cũng không thể liên hệ người trước mặt chỉ phất tay đã giết chết lượng lớn bạo thực thú cùng Ni Khắc được.
Đồng thời, trước đó Ni Khắc có mái tóc dài bạch kim, con ngươi màu đỏ tươi, còn có rất nhiều nếp nhăn lão hóa, dù nhìn thế nào cũng không thể liên hệ cùng người trước mắt này.
Không! Nếu như vứt bỏ những biểu hiện này, vẻ mặt vẫn có chỗ tương tự!
Con ngươi Bối Lâm Đạt co rụt lại, rốt cuộc biết cảm giác quen thuộc trong lòng mình bắt nguồn từ đâu.
“Vậy sau này ta gọi anh là Ni Khắc ca ca? Hay là Lôi Lâm ca ca?” Tát Phỉ Á lại cắn ngón tay, dáng vẻ đầy bối rối.
“Chuyện này đương nhiên tùy em, chẳng qua bản thân ta vừa ý với danh xưng “Lôi Lâm” này!”
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Là phù thủy bị truy nã! Bị Thánh Mẫu nguyền rủa kia!”
Vẻ mặt Ái Cát Ny Ti không hề cảm xúc báo ra lai lịch của Lôi Lâm.
“Mày làm rất tốt! Lợi dụng Tư Đồ Nhĩ Đức gia tộc chúng ta! Thánh Mẫu đâu?” Tuy rằng trên mặt Ái Cát Ny Ti không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng đã dần dần chìm xuống.