Chương 1344: Trở về cùng gặp mặt (1)
Ánh lửa lóe lên, thân ảnh Lôi Lâm trong nháy mắt biến mất, đợi đến khi xuất hiện lần nữa thì hắn đã xuất hiện ở bí cảnh sông Hằng.
“Ừm! Để ta nghĩ xem. . .”
Chẳng qua lúc này vẻ mặt Lôi Lâm có chút kỳ diệu: “Ám Cực Vực, trung bộ đại lục, Nam Hải bờ, hiện tại lại muốn thêm vào thế giới dưới nền đất, hình như người bầu bạn với mình càng ngày càng nhiều. . .”
“Lẽ nào, đây chính là cảnh giới gọi là bố cả thiên hạ, con riêng vô số sao?”
Lôi Lâm thật sự có chút không biết nói gì thoáng nghĩ.
“Chẳng qua, từ góc độ biến dị học thì hàng mẫu cơ sở càng nhiều, huyết mạch dị biến có thể xuất hiện cũng càng lớn, đồng thời, mấy người Bối Lâm Đạt có huyết mạch Ma Quỷ Bạch Lân xà cùng Tam Thủ Mãng, kết hợp cùng Tháp Cách Lợi An Dực Xà của ta, đúng là phi thường làm người chờ mong. . .”
Sau khi Lôi Lâm nhập gia tùy tục, hắn đã tiếp thu quan niệm ở thế giới phù thủy, cũng không cho rằng làm như thế có gì không thích hợp.
“Chỉ là so sánh với việc tụ tập bọn họ lại cùng nhau, tạo ra một hậu cung to lớn thì kiểu phân tán các nơi này tương đối dễ được bọn họ chấp nhận hơn. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, hơi đau đầu, chợt không suy nghĩ thêm nữa.
Lực lượng linh hồn thực chất hóa dọc theo quy tắc ở khắp mọi nơi bắt đầu lan tràn, khiến cho Lôi Lâm trong nháy mắt nắm giữ tất cả nơi này.
Sau đó, hắn hơi hé miệng ra,khẽ ồ lên.
“Không ngờ bọn hắn nhanh chóng tới đây như thế!”
Lôi Lâm hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mấy bóng người lập tức hiện lên trong đại điện.
Đầu tiên là Phù Nhị mang theo một đứa nhỏ, lúc này đối phương đã có thêm mấy phần phong vận của thiếu phụ thành thục, trong mắt cô dường như ngoại trừ Lôi Lâm ra thì không chứa nổi những người khác.
Mà Cát Nhĩ Bá Đặc, Ái Ma là cao tầng của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi cũng lập tức xuất hiện, cũng có thuật sĩ cấp năm Kiệt Phất Lý của huyết mạch liên minh. Đối phương dùng vẻ mặt nghi ngờ không thôi nhìn Lôi Lâm. Giống như muốn nhìn ra một đóa hoa từ trên mặt Lôi Lâm.
Đứng cuối đoàn người còn có hai người khác. Là thủ lĩnh hai thế lực hắc bạch phù thủy ở nơi này, Nặc Nặc Phu cùng Ám Viêm, chỉ là lúc này trên khuôn mặt bọn hắn chỉ có cười khổ.
“Lôi. . . Lôi Lâm! Anh đã trở về!”
Trong đôi mắt Phù Nhị có nước mắt, đi tới trước người Lôi Lâm.
“Đúng! Ta đã trở về!” Lôi Lâm mỉm cười nhìn đối phương, thuận tay ôm lấy Tây Thụy.
Đứa con này của hắn lúc này cũng mới chỉ vài tuổi, dùng ánh mắt tràn ngập tò mò đánh giá người xa lạ mà quen thuộc.
Sau khi nhìn thấy hắn, trong nháy mắt Lôi Lâm lập tức nghĩ tới con trai đầu Đan Ni Nhĩ của chính mình còn ở Ám Cực Vực! Thằng bé được Hi Lâm nuôi nấng, có lẽ cũng lớn như Tây Thụy vậy.
“Từ khi nhận được tin ngài truyền về. Biết nơi này có một truyền tống trận thì chúng ta lập tức mang theo tinh nhuệ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi di chuyển đến nơi này!”
“Ừm! Thuận tiện khống chế lại toàn bộ bí cảnh này, tất cả cửa ra vào đều đổi thành thuật sĩ Khoa Mạc Âm chúng ta canh gác!”
Ái Ma ở một bên mỉm cười nhìn Lôi Lâm cùng Phù Nhị, đồng thời thuật lại nguyên do đám người tới đây, trong con ngươi có tia sáng kì dị.
Chỉ là Nặc Nặc Phu cùng Ám Viêm ở phía sau, lúc này liếc mắt nhìn nhau, nhìn dáng vẻ đối phương dửng dưng như không như vậy, trong lòng tràn đầy cay đắng.
Hiện tại đương nhiên bọn hắn đã biết, trước đó Lôi Lâm lừa dối bọn hắn. Thậm chí nổi lên tâm tư muốn độc chiếm nơi này.
Nhưng mà. . . Biết được thì có thể làm gì?
Lấy thực lực của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, tuy rằng ở miền trung đại lục không được tính là cao cấp gì, nhưng đặt ở Nam Hải bờ thì tuyệt đối là quái vật khổng lồ, thế lực hắc bạch phù thủy hoàn toàn không phải là đối thủ, nên bọn hắn có thể trực tiếp chiếm lĩnh toàn bộ bí cảnh sông Hằng.
Mà chỉ là hai thuật sĩ cấp bốn Cát Nhĩ Bá Đặc cùng Ái Ma đã đủ khiến tất cả phù thủy cúi đầu xưng thần, đặc biệt khi bọn họ biết hóa ra vị Lôi Lâm kia lại là một vị thuật sĩ Huy Nguyệt cấp năm, cho dù ở toàn bộ trung bộ đại lục đều là cường giả đỉnh cao thì cả đám còn không dám oán hận gì, chỉ có thể chắp tay nhường lại tất cả hết thảy lợi ích.
Những chuyện này Lôi Lâm đương nhiên đều có thể nghĩ đến, chỉ là vẫn còn có chút giật mình vì tốc độ nhanh chóng của đối phương, đồng thời liền huyết mạch liên minh đều bị kinh động.
“Lôi. . . Lôi Lâm đại nhân! Truyền âm trước đó. . . Là thật sự sao. . .”
Mà vào lúc này, Cát Nhĩ Bá Đặc cũng cung kính mà khom người xuống, trong con ngươi đều là vẻ chờ mong.
Đồng thời, Kiệt Phất Lý ở một bên vẫn không nói gì cũng sốt sắng siết chặt nắm đấm.
“Hóa ra là chuyện này! Ta ở đó lên cấp cấp sáu đã đưa ra lời tuyên ngôn, các người cũng nghe được sao?” Lôi Lâm mỉm cười lại.
“Chuyện này. . . Nói như vậy. . . Ngài. . . Đã đột phá huyết mạch ràng buộc, tiến vào cảnh giới Hi Nhật? ? ?”
Kiệt Phất Lý khó khăn nuốt từng ngụm nước miếng, chỉ thấy miệng hơi khô hỏi.
“Đúng! Ta đã hoàn toàn thoát khỏi huyết mạch ràng buộc! Đồng thời lên cấp Hi Nhật vương tọa!” Lôi Lâm gật đầu, chuyện này cũng không có gì phải phủ nhận.
Cùng lúc đó, khí tức vẫn bị hắn kìm lại cũng được thả ra.
“Tê tê. . .” Giống sơn hà gào thét, mặt đất sụt lún, sức mạnh huyết mạch khủng bố mang theo ánh sáng lộng lẫy từ linh hồn thực chất hóa quét ngang qua.
Một bóng mờ chân linh không khác nào mặt trời hiện ra, lượng lớn quang diễm giáng xuống.