Chương 1372: Bạo phát (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1372: Bạo phát (1)

Đề Pháp ngơ ngơ ngác ngác cầu khẩn, nhưng nghi thức sám hối trước đây hắn đã từng làm rất nhiều lần, văn tế mặc dù có chút lắp ba lắp bắp, nhưng vẫn tính là cơ bản không sai. . . . ,

“Không thể nào! Tìm được rồi!”

Nhưng sau khi sám hối, Đề Pháp đột nhiên cảm thấy không khí chung quanh biến đổi, rất nhiều ánh mắt chẳng khác nào chó sói đã tụ đến trên người hắn, khiến mỗi một lỗ chân lông của hắn đều trở lên căng thăng.

“Xảy ra chuyện gì?” Đề Pháp có chút ngạc nhiên mà ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy vầng sáng màu nhũ bạch trên tế đàn, lúc này đã biến thành màu đỏ sậm yêu dã!

“Dị đoan! ! !”

Đề Pháp rụt cổ lại, cả người bị nâng lên, ông lão giáo chủ ở trước mặt hắn lúc này lại vô cùng dữ tợn.

Lúc ẩn lúc hiện, hắn nhìn thấy cha của mình gào khóc, sau đó trực tiếp bị đánh nằm trên mặt đất, thậm chí, ngay cả thôn dân chung quanh cũng lập tức rời xa một khoảng cách, tách nhà của hắn ra, giống như trên người bọn họ có ôn dịch vậy.

“Không! ! ! Hãy làm lại một lần nữa! Xin hãy cho nó thử một lần nữa! Đề Pháp nhà ta tuyệt đối không thể dám khinh nhờn nữ thần!”

Tiếng gào khóc quanh quẩn bên tai Đề Pháp, nhưng bàn tay đang bóp cổ hắn lại càng ngày càng chặt, thậm chí khiến Đề Pháp có cảm giác nghẹn thở.

“Nói mau! Dị đoan, mày vi phạm giáo huấn của nữ thần thế nào!”

Vào lúc này, bàn tay của đối phương đã lỏng ra, để không khí mới mẻ tràn vào khí quản, nước mắt cùng nước mũi của Đề Pháp đồng thời chảy ra.

Nhìn thấy bộ dạng dị đoan này, lông mày giáo chủ hơi nhíu lại.

Sức mạnh của đối phương quá nhỏ yếu, căn bản không giống loại dị đoan mạnh mẽ trước kia, mà trình độ uy hiếp như thế này. Rõ ràng không thể đến mức độ nhất định phải khiến nữ thần hạ xuống lệnh dụ.

“Chân ngôn thuật! ! !” Một điểm sáng màu vàng óng từ trên tay giáo chủ bay ra. Sau đó bay vào trán Đề Pháp.

Sau đó, Đề Pháp lập tức phát hiện miệng mình bắt đầu không thể tự khống chế, đối phương hỏi gì đáp nấy.

Sinh hoạt trước đó của Đề Pháp đều phi thường bình thường, bình thường đến mức vô vị, mà khi câu hỏi đến chuyện ban ngày thám hiểm, hô hấp của giáo chủ rõ ràng trở nên dồn dập.

“Nhanh! Vây quanh phía sau nhà bếp này!”

Sức mạnh khổng lồ bay ra, Đề Pháp cảm giác thân thể của chính mình giống như đang bay lượn trên đám mây, sau đó lại rơi vào trong một vòng sắt lớn, khiến toàn thân hắn vô cùng đau nhức.

Dưới sự áp giải của đông đảo vệ sĩ, Đề Pháp cùng người nhà của hắn cùng đi tới trước nhà ở của chính mình.

Sau đó, một kỵ sĩ với vẻ mặt như gặp đại địch vọt vào, lấy ra một thanh thiết kiếm rỉ sét loang lổ ra.

“Giáo chủ đại nhân!” Kỵ sĩ cầm đầu cung kính dâng thiết kiếm lên.

Sức mạnh tà ác mãnh liệt quanh quẩn trên thiết kiếm, khiến giáo chủ chau mày: “Vật phẩm tà thần? Hay ma quỷ mê hoặc? Thậm chí ngay cả thuật giám định cũng không có hiệu quả.”

Tuy rằng không biết thuộc tính cụ thể của vật phẩm, nhưng giáo chủ đã sáng tỏ mục tiêu của lần này rồi.

“Nếu như lọc sạch món đồ này, chiếm được thần ân cùng quan tâm, e là có thể giúp đẳng cấp mục sư của ta lại cao hơn một cấp nhỉ?”

Trong con ngươi của giáo chủ mơ hồ có chút mê say, sau đó lại nhanh chóng thành kính sám hối: “Nữ thần nước suối vĩ đại, xin hãy tha thứ cho người hầu tham lam của ngài. . .”

Không biết tại sao, hạt giống linh hồn của Lôi Lâm ký sinh trên thiết kiếm từ đầu đến cuối không có bất kỳ dị tượng nào xuất hiện, dịu ngoan mặc cho giáo chủ đánh xuống từng phong ấn. Đồng thời bị đông đảo kỵ sĩ hộ tống, đi tới tế đàn trong làng.

” Linh hồn của đứa bé này đã bị sức mạnh dị đoan ô nhiễm. . .”

Giáo chủ đứng trước tế đàn, nói ra phán quyết cuối cùng dành cho Đề Pháp.

“Thiêu chết hắn! Thiêu chết hắn! Thiêu chết hắn!” Vẫn không chờ Đề Pháp phản ứng lại. Đám thôn dân đã dữ tợn gào lên.

Bầu không khí cuồng nhiệt kia, còn có khuôn mặt dữ tợn khác với thường ngày khiến Đề Pháp trực tiếp bị doạ khóc.

Thậm chí, ngay cả nhà của hắn người cũng bị thôn dân phẫn nộ bắt đầu trói lại. Quấn vào thập tự giá bằng gỗ lâm thời dựng llên kia.

Chuyện sắp xảy ra , khiến trong lòng Đề Pháp có dự cảm không tốt.

“Không! Xin hãy tha thứ cho bọn họ. Ta. . . Ta cũng không làm gì! Chỉ lượm một thanh thiết kiếm trở về, ta đồng ý sám hối! ! !”

Đề Pháp gào khóc, nói ra lời cầu xin cuối cùng: “Nữ thần trên cao! Cho dù muốn trừng phạt ta cũng được, nhưng mong các ngài hãy tha thứ cho người nhà của ta!”

“Người nhà của dị đoan cũng nhất định phải được tinh lọc!”

Nhưng trả lời hắn là giọng nói lạnh lùng của giáo chủ.

Chợt đi kèm hỏa diễm mãnh liệt là tiếng trẻ con gào khóc, Đề Pháp hoảng sợ hôn mê đi.

“Nữ thần vĩ đại! Người hầu thành kính của ngài mời ngài giáng lâm. . .”

Chờ đến sau khi thực thi hoả hình với người nhà của Đề Pháp xong, giáo chủ đại nhân mang theo các tế tự khác, bắt đầu thành kính cầu khẩn trước tế đàn.

Là thủ phạm lần này, Đề Pháp cùng chuôi thiết kiếm bị Tà Thần ô nhiễm này, phải do nữ thần tự mình xử trí.

“Ừm. . . Đây chính là tín ngưỡng chi đạo sao?”

Mà hạt giống linh hồn trong thiết kiếm lại liên tục quan sát động tác của đối phương: “Thông qua nghi thức tông giáo, tuyên dương cuồng nhiệt, đồng thời thu thập tâm tình cực đoan từ tín đồ cùng lực lượng linh hồn. . .”

Lôi Lâm tỉnh táo phân tích.

Với trạng thái bây giờ của hắn, căn bản không có bao nhiêu sức phản kháng, bởi vậy vẫn nên dùng tất cả tinh lực vào việc tình báo thu thập.