Chương 1378: Độc mục long (2)
Chẳng qua, thế giới mộng cảnh rơi vào kỳ vắng lặng, cũng có chỗ tốt.
Chí ít, mộng cảnh của các Tà Thần khác cũng tương tự đã rơi vào ngủ say, những cảnh tượng kỳ dị kia giống như cũng biến mất hơn nửa, khiến Lôi Lâm tránh được rất nhiều phiền phức.
Nếu không thì những Tà Thần kia cũng tương tự là tồn tại quy tắc, có thể tạo thành bất tiện rất lớn cho Lôi Lâm, càng không cần phải nói cảnh tượng thời không mộng cảnh quỷ dị nhất, một khi bị cuốn vào cảnh tượng đó, ngay cả Lôi Lâm hiện tại đều có khả năng ngã xuống.
Nếu như lực lượng mộng cảnh không suy kiệt, dù Lôi Lâm to gan gấp một vạn lần, hắn cũng chưa chắc đã dám nghênh ngang thăm dò trong mộng cảnh như thế.
” vị trí điểm tụ tập của đám Cát Lỵ An là cách đó phòng thí nghiệm lần trước của ta không xa!”
Lần trước bởi thí nghiệm thời không thất bại, còn có đường ray không gian, khiến phòng thí nghiệm của Lôi Lâm trở thành cấu nối có thể kết nối tới thế giới mộng cảnh.
Mà Lôi Lâm đương nhiên nắm chặt cơ hội đó, không chỉ thu thập được lượng lớn số liệu quý giá cùng tài liệu về mộng cảnh, còn có bố trí gần phòng thí nghiệm.
Bây giờ, hắn chính là muốn truy tìm tín hiệu mà trước đó hắn bố trí xuống , nỗ lực tìm tới vị trí trước đó gần phòng thí nghiệm.
Lôi Lâm đứng giữa không trung, trong mắt có tia sáng màu đỏ lấp loé, bóng người của hắn giống như tàn ảnh, truy tìm từng tia liên hệ như ẩn như hiện, không ngừng thay đổi phương hướng.
Ở trên đường đi tới, Lôi Lâm cũng nhiều lần cảm ứng được tồn tại cùng đẳng cấp với hắn.
Đó là tồn tại cấp bậc Tà Thần khiến toàn bộ bầu trời cũng vì thế mà biến sắc, ở địa vực tuyết rơi không ngừng, hay ở trung tâm địa vực, hiển nhiên là đã ngủ say.
Lôi Lâm đương nhiên không dám mạo hiểm xâm phạm lãnh địa của đối phương, chỉ có thể lựa chọn đi vòng.
Mà chíp mở ra phạm vi quét hình cực hạn, cộng với năng lực của hắn, chỉ có thể giúp hắn nhìn thấy từng khối tinh thể óng ánh ở trung tâm hủy diệt chi tuyết, giống như phong ấn cường đại nhất.
“Là Tà Thần lựa chọn tự mình phong ấn, hay là thế giới mộng cảnh bố trí? Nếu như là vế sau thì tình cảnh của những Tà Thần kia cũng quá mức thê thảm. . .”
Lôi Lâm lắc lắc đầu, sau khi đi qua mấy phần lãnh địa của Tà Thần, hắn đã có thể cảm giác được, tín hiệu lúc trước hắn bố trí xuống, đã càng ngày càng gần rồi.
“Hả? !” Vừa lúc đó, Lôi Lâm biến sắc mặt.
Lực lượng linh hồn thực chất hóa để hắn cảm giác được phía trước có khí tức khổng lồ, mà làm hắn càng khiếp sợ chính là, chủ nhân tia khí tức này cũng có thực lực phù thủy cấp bảy!
Đồng thời, đối phương không hề có vẻ gì là rơi vào phong ấn hayngủ say.
Ầm ầm ầm! Đại địa nứt ra, lộ ra một con ngươi lớn màu vàng, sau đó chính là phần lưng đầy gay nhọn như đồi núi, hai đôi cánh thịt lớn che ngợp bầu trời.
“Hống hống. . .” Một độc mục long tộc khổng lồ từ trong mặt đất bỗng nhiên chui ra, trên người tỏa ra ánh sáng lung linh.
Con mắt khổng lồ của đối phương trực tiếp nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, long uy khổng lồ lan ra , khiến hư không chu vi đều ngưng trệ.
“Hoan nghênh cậu! Trẻ tuổi phù thủy!” Đối phương dùng Byron ngữ thượng cổ, khiến Lôi Lâm có chút kinh hỉ.
“Xin hỏi. . . Ngài là tồn tại ở thế giới mộng cảnh sao? Còn nữa, trước đây ngài có gặp qua các phù thủy khác sao?”
“Ồ ha ha. . . Phù thủy thượng cổ huy hoàng thế nào, ta đã từng tận mắt nhìn, cũng trải qua cuộc chiến hủy diệt thượng cổ. . . Ta tồn tại ở quá khứ, hiện tại, cũng chắc chắn lan đến tương lai. . .”
Đầu óc của long tộc này rõ ràng có chút vấn đề, hoặc là tư duy của đối phương quá mức phức tạp , khiến Lôi Lâm có kích động muốn trợn trắng mắt.
Cũng may sau khi tự khen mình một phen, độc mục long kia rốt cục phục hồi tinh thần lại: “Còn dan cư bản địa ở thế giới mộng cảnh? Không! Ta đương nhiên không phải! Cát Cát Khắc Nhĩ thuộc long tộc vĩ đại, chỉ có thể đến từ Áo Sang giới. . . Trên thực tế, trong khoảng thời gian thế giới mộng cảnh suy kiệt này, có rất nhiều tồn tại đều yêu thích tới đây du lịch đồng thời thử nghiệm kiếm chác, 200 năm trước, ta còn từng gặp được một vị pháp sư lữ hành, đối phương tìm được một bộ vận mệnh tháp la bài không trọn vẹn, đáng tiếc lập tức gặp phải Tà Thần giải phong truy sát. . .”
Tuy rằng độc mục long này phi thường tự luyến, nhưng Lôi Lâm vẫn nghe được không ít tin tức hữu dụng.
Căn cứ vào lời trần thuật của đối phương, trong khoảng thời gian lực lượng mộng cảnh suy kiệt này, bởi đông đảo Tà Thần đều rơi vào ngủ say, đồng thời đông đảo cảnh tượng mộng cảnh quỷ dị cũng tiêu tan, bởi vậy tạo thành thiên đường cho người thám hiểm, trong này thậm chí không thiếu rất nhiều tồn tại quy tắc.
Đương nhiên, đến hiện tại, ở trong thế giới mộng cảnh đã sớm không có vật gì tốt, cho dù có cũng nhiều nhất là tồn tại trên địa bàn của bọn Tà Thần.
Muốn lấy được đồ tốt, phải chịu nguy cơ bị Tà Thần truy sát, nếu như bị đâm đến ống thở, cho dù là tiêu hao lớn như thế nào, bọn Tà Thần nổi giận vẫn sẽ nhảy ra giết người.
“Hắc hắc. . . Những đứa ngốc kia, lực lượng mộng cảnh vắng lặng, khiến các bảo vật quý giá nhất đều chui vào trung tâm thế giới, trên mặt đất làm sao có khả năng còn có bao nhiêu thứ tốt? Nha! Gay go! Không cẩn thận nói lộ hết rồi!“Đ mục long dùng vuốt rồng che miệng.
“Tạm biệt! Phù thủy!”
Độc mục long khổng lồ lần thứ hai chui vào dưới nền đất như cầy thảo nguyên, động tác linh hoạt cùng thông thạo kia, khiến Lôi Lâm rất muốn bật cười.