Chương 1390: Đấu khí (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1390: Đấu khí (1)

“Sử dụng ngôn ngữ quý tộc thế nào cho chuẩn xác, để thu được tôn xưng cùng kính xưng của người khác là một chương trình học phi thường rườm rà!”

An Đông Ly xoa xoa một bảng đen nhỏ sau lưng: “Mà trước khi bắt đầu chương trình học, ta muốn trước tiên giới thiệu với trò một vị thần linh. . .”

An Đông Ly móc từ trước ngực ra một tấm huy chương, bên trên là thánh huy hình thức từ điển, còn có một tầng sáng mông lung.

“Nhận ra nó sao?” An Đông Ly nghẹ giọng hỏi.

“Nhận ra! Đây là giáo huy của tri thức chi thần vĩ đại: Âu Cách Mã!” Lôi Lâm thành thật gật đầu.

Mà nụ cười trên mặt An Đông Ly càng tăng lên: “Đúng! Tri thức chi thần Vĩ đại- Âu Cách Mã, là tín ngưỡng của tất cả học giả chúng ta, cũng là đầu nguồn của tất cả tri thức. . .”

Ông ta thâm ý nhìn Lôi Lâm một chút: “Đồng thời, ngài cũng là tín ngưỡng của Pháp Áo Lan gia tộc các trò, bình thường trò có từng cầu khẩn sao?”

“Ta thấy cha mẹ từng làm!” Lôi Lâm trả lời, dù sao ông cũng không thể yêu cầu một đứa bé cái gì.

“Rất tốt! Vậy bây giờ trò hãy làm theo ta!”

Vẻ mặt An Đông Ly thành kính mà thánh khiết: “Tri thức chi thần vĩ đại, ngài là đầu nguồn tất cả tri thức, là người chưởng khống chân lý. . .”

Trong lòng Lôi Lâm trợn trắng mắt, nhưng cũng chỉ có thể cầu khẩn theo: “. . . Hào quang của ngài phát tán khắp toàn bộ thế giới, xua đuổi đi dã man cùng ngu muội, mang đến hào quang văn minh cho chúng ta. . .”

Giọng nói non nớt không ngừng vang vọng trong phòng khách nhỏ, mà Quỳnh Nạp Tư cùng Toa Lạp trốn ở ngoài cửa, trên mặt đều lộ ra nụ cười.

“Hóa ra vị lão sư này ngoại trừ dạy ta ngôn ngữ học, còn dạy ta cả thần linh học. . .”

Đáy lòng Lôi Lâm có chút buồn bực, nhưng trên mặt lại không có một chút mất kiên nhẫn nào, trái lại tràn ngập vẻ chăm chú, khiến An Đông Ly không khỏi âm thầm gật đầu.

Trên thực tế, Lôi Lâm cũng biết việc này hoàn toàn không thể tránh khỏi.

Dù sao các thần ảnh hưởng đối với thế giới này thực sự quá sâu, hắn muốn ngụy trang được ở chỗ này, nhất định phải cải tạo chính mình thành một tín đồ.

Người không có tín ngưỡng, ở thế giới các thần chính là quái vật, căn bản không có không gian sinh tồn.

Chẳng qua cũng may là các thần linh cũng chỉ là có ảnh hưởng rất lớn cùng hạ dấu ấn linh hồn đối với tín đồ thành kính cùng đám cuồng tín của mình mà thôi, mà đối với loại tín đồ chỉ là nhiễm một chút vinh quang thần linh thì lại không có bao nhiêu quan tâm.

Càng tuyệt diệu hơn chính là, trừ phi đảm nhiệm chức vị mục sư thần linh, bằng không trình độ tín ngưỡng thế nào, người ngoài căn bản không thấy được.

Dù sao chẳng qua là đúng giờ cầu khẩn, tình cờ đi giáo hội mà thôi. Loại biểu hiện mặt ngoài này, Lôi Lâm cảm giác mình hoàn toàn có thể biểu diễn rất khá.

Tri thức chi thần- Âu Cách Mã, căn cứ vào hiểu biết của Lôi Lâm thì đây là một vị thần linh được rất nhiều quý tộc cùng học giả, hoặc là có thể xưng là quần thể người có ăn học tin phụng.

Mà hai loại người này, một loại chỉ coi trọng lợi ích của mình, một loại càng chú trọng quy tắc thực tế, gọi là trình độ thành kính khẳng định cũng không cao bao nhiêu, Lôi Lâm tham gia vào cũng không có vẻ đột ngột, có thể nói là lựa chọn tốt nhất.

“Nếu như không lựa chọn vị này, trong lãnh địa của Pháp Áo Lan gia tộc, cũng chỉ có một vị thần linh khác là chịu khổ chi thần- Y Nhĩ Mã Đặc!”

Lôi Lâm giật mình.

Vị Y Nhĩ Mã Đặc này là một vị thần linh tràn ngập tinh thần hiến thân cùng hi sinh, đa số giáo lí là khuyên tín đồ phải nhẫn nại cùng phục tùng, là những thần linh mà người thống trị phi thường yêu thích tôn thờ trên lãnh địa mình.

Quỳnh Nạp Tư Nam tước tự nhiên cũng như thế. Hiện nay ở vùng đất phong này, cũng chỉ có hai giáo hội này tồn tại, đồng thời cũng hình thành cục diện người thượng đẳng thờ phụng tri thức chi thần, nông phu phổ thông, thủy thủ sẽ thờ phụng Y Nhĩ Mã Đặc.

Tuy rằng Nam tước rất muốn thu cả giáo hội nữ thần tài phú- Ác Kim vào lãnh địa, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa thành công.

Toàn bộ mậu dịch trên hòn đảo này còn chưa quá phồn vinh, càng không cần phải nói tới việc bị hai giáo hội khác liên hợp chống lại, những mục sư biết kiếm tiền nhiều hơn truyền giáo kia đương nhiên sẽ không thể lọt vào mắt.

“Rất tốt!”

Nhìn thấy một chùm thánh quang màu trắng từ giáo huy trôi nổi ra, bao trùm lên trên người Lôi Lâm, mỗi một nếp nhăn trên mặt An Đông Ly đều giãn ra.

“Tri thức chi thần vĩ đại đã tiếp thu lời cầu nguyện của trò. Sau này trò có thể cùng cha mẹ tới tri thức thần điện cùng giáo hội tham gia thánh điển. . .”

“Đó chính là vinh hạnh của ta!” Lôi Lâm rất quy củ hồi đáp, trong lòng còn có một chút vui mừng: “Quả nhiên, linh hồn của ta đã hoàn toàn thuộc về thế giới các thần, không hề bị đối phương hoài nghi. Sau này chỉ cần cũng duy trì trình độ tín ngưỡng này, không khiến đối phương chú ý tới, khẳng định sẽ không có bất cứ vấn đề gì. . .”

Đương nhiên, Lôi Lâm cũng biết, chính mình hoàn toàn chặt đứt con đường mục sư.

Dù sao, những mục sư kia yêu cầu tín ngưỡng phi thường hà khắc, không chỉ yêu cầu hoàn toàn hiểu rõ cùng tuân theo giáo lí thần linh, thậm chí ngay cả linh hồn đều thuộc về bản thân thần linh.

Nếu như linh hồn của chính mình cũng bại lộ dưới ánh mắt các thần, Lôi Lâm không có chút tự tin nào có thể ẩn giấu được.

“Chẳng qua, với tâm thái của ta, e rằng cho dù là mục sư cấp thấp nhất cũng không thể đạt đến đi.