Chương 1395: Con đường pháp sư (2)
“Đương nhiên có thể! Con của ta! Có có thiên phú để trở thành một vị pháp sư ưu tú! Đồng thời, thiêu đốt bóng tối Âu Ni Tư Đặc ta cũng rất vui lòng đảm nhiệm chức chỉ dẫn giả trên con đường pháp sư này cho con!”
Âu Ni Tư Đặc cố gắng để mình lộ ra vẻ nghiêm túc một chút.
“Chẳng qua… Ta còn có một điểm nhất định phải nhắc nhở con, tuy rằng con có thiên phú kinh người, nhưng cũng nhất định phải nỗ lực hơn xa thường nhân, con đường pháp sư không cho phép lười biếng…”
Âu Ni Tư Đặc lại cao giọng bắt đầu dạy dỗ Lôi Lâm…
Rất nhanh, tin tức Lôi Lâm thiếu gia của Pháp Áo Lan gia tộc được một vị pháp sư mạnh mẽ vừa ý, trở thành một tên học đồ pháp sư bắt đầu truyền ra khắp hải cảng.
Trong thế giới các thần, pháp sư thường thường đại diện cho mạnh mẽ, thần bí, cùng sức mạnh không thể kháng cự.
Pháp Áo Lan có một vị học đồ pháp sư, đồng thời rất có thiên phú, điều này đại diện cho gia tộc này trong tương lai rất có thể sẽ xuất hiện một vị pháp sư mạnh mẽ!
Loại sức ảnh hưởng bất tri bất giác này, lập tức khiến rất nhiều người bỏ qua sự thực đối phương chỉ là quý tộc mới phát, đông đảo quý tộc lâu năm bắt đầu tiếp thu sự tồn tại của Pháp Áo Lan gia tộc, thậm chí có dự định tung cành ô-liu với Pháp Áo Lan gia tộc.
Quỳnh Nạp Tư Nam tước rất khéo lé lợi dùng cơ hội lần này để tạo thế, tranh thủ cho Pháp Áo Lan gia tộc càng nhiều lợi ích, đồng thời mở rộng hoàn cảnh cho gia tộc sinh tồn cùng phát triển.
Đương nhiên, tất cả những chuyện này đều không có quan hệ gì cùng Lôi Lâm, dù sao tuổi tác của hắn còn quá nhỏ, căn bản không thể tham gia vào sự vụ của gia tộc.
Việc duy nhất liên quan tới hắn, đại khái chính là cùng Âu Ni Tư Đặc đi dự tiệc rượu, đồng thời được tất cả mọi người trên đất phong chúc phúc.
Lần trước, vị giáo chủ Tháp Bố Lý Tư của tri thức chi thần- Âu Cách Mã kia cũng tự mình lại đây, đồng thời biểu đạt tâm tình tiếc nuối của ông ta.
Sức mạnh tinh thần mạnh mẽ, không chỉ đại diện cho có thiên phú pháp sư, cũng đại diện cho việc nếu như Lôi Lâm có thể tiếp thu tri thức chi thần giáo huấn, đồng thời toàn thân tâm tuân theo thì con đường mục sư của hắn nhất định sẽ càng thêm bằng phẳng, thậm chí so với các mục sư khác còn càng nhanh lên cấp hơn.
Hiện tại hạt giống tốt như thế bị một Pháp sư mò đi, tự nhiên làm Tháp Bố Lý Tư cảm thấy phi thường tiếc nuối.
Đáng tiếc, ông ta vĩnh viễn sẽ không biết, Lôi Lâm căn bản không thể đứng về phía tri thức chi thần, cũng không thể thu được đẳng cấp mục sư dù chỉ một cấp.
Sau khi chính thức định ra quan hệ thầy trò, Lôi Lâm bắt đầu học tạp về pháp sư.
Đúng, do vợ chồng Quỳnh Nạp Tư nhiệt tình giữ lại, Âu Ni Tư Đặc quyết định ở lại trang viên, hoàn thành sư khai sáng cho Lôi Lâm Pháp.
Trên thực tế, đối phương vốn là pháp sư không có chỗ ở cố định, cũng không có pháp sư tháp gì đó, dựa theo tin tức mà Lôi Lâm âm thầm thu thập được, và chủ yếu là do đối phương không tự chủ tiết lộ, vị đạo sư này của hắn trên thực tế chỉ mới đạt tới Pháp sư cấp chín, khoảng cách tới【 đại pháp sư 】cấp mười lăm còn kém rất xa, càng không cần phải nói tới cấp【 truyền kỳ Pháp sư 】sau đó.
Muốn xây dựng một toà pháp sư tháp, ngoại trừ thiên chi kiêu tử có chỗ dựa là thế lực to lớn, cho dù là đại pháp sư cũng nhất định phải tích góp mấy trăm năm.
Dựa theo suy nghĩ trong lòng Lôi Lâm thì Âu Ni Tư Đặc này căn bản không có những chỗ khác để đi, mới chỉ có thể ở lại Pháp Áo Lan gia tộc ăn uống chùa.
Đương nhiên, cho dù là một vị pháp sư cấp chín, ở lãnh địa của Pháp Áo Lan cũng đã là đại nhân vật ghê gớm, bởi vậy, hắn cùng vợ chồng Quỳnh Nạp Tư cũng có thể tính là ăn nhịp với nhau, hai bên tình nguyện.
Thời gian học phép thuật là sau buổi trưa, Lôi Lâm học văn hóa với An Đông Ly xong cũng chỉ có thể đợi đến buổi chiều.
Còn Nhã Cách vốn dự định muốn dạy dỗ Lôi Lâm năng lực chiến sĩ, tự nhiên chỉ có thể phiền muộn mà dừng lại, nếu không phải Lôi Lâm lấy lý là rèn luyện thân thể, mỗi ngày còn rút ra nửa khắc thời gian để huấn luyện thì có lẽ đối phương cũng chỉ có thể tiếp tục đi tới cảng tuần tra.
“Gọi là phép thuật, trên thực tế là lễ vật các thần ban cho pháp sư, do vĩ đại nữ thần ma võng- Mật Tư Đặc Lạp sáng tạo ma võng, là căn nguyên của tất cả phép thuật…”
Vào tiết học đầu tiên, nghe Âu Ni Tư Đặc đàng hoàng trịnh trọng tuyên đọc như vậy, Lôi Lâm suýt chút nữa đã không nhịn được mà phun ra nướt bọt.
“Phép thuật? Là lễ vật các thần ban tặng? Còn có ma võng?”
“Đúng!” Sắc mặt Âu Ni Tư Đặc phi thường nghiêm túc, có thể thấy, đây chính là suy nghĩ trong lòng hắn.
“Ta đã biết rồi!” Lôi Lâm rất nghiêm túc gật gù, trong lòng lại cười nhạo không ngớt.
“Rõ ràng là sức mạnh của chính mình, lại phải tròng lên gông xiềng, ta nên đánh giá thế nào đây…”
Thông qua Âu Ni Tư Đặc giảng giải, Lôi Lâm cũng càng thêm hiểu rõ đối với nghề nghiệp Pháp sư ở thế giới các thần.
Nghề pháp sư ở nơi này, trên bản chất chính là thông qua minh tưởng để gia tăng tinh thần lực của mình, câu thông ma võng ở khắp mọi nơi, xây dựng mô hình phép thuật cũng chứa đựng, cuối cùng hình thành phép thuật và đồng thời sử dụng.
Kết luận này, không khỏi làm Lôi Lâm không biết nói gì.