Chương 1403: Thỉnh cầu cùng chuẩn bị (1)
Y Toa Bội Nhĩ bên trong phòng khách vẫn có mái tóc dài màu vàng óng cùng tròng mắt màu lam mà Lôi Lâm quen thuộc, khuôn mặt xinh đẹp lúc này lại dường như che kín hàn băng, ánh mắt lạnh lẽo cứng rắn mà sắc bén, trên người tràn ngập cảm giác nguy hiểm người sống chớ tới gần.
Đối phương mặc nhuyễn giáp thuộc da bó sát người, một thanh trường kiếm màu đen treo lơ lửng bên hông, cùng bắp đùi thon dài hình thành đường vòng cung duyên dáng.
Từ trên người vị biểu tỷ này, Lôi Lâm rõ ràng cảm giác được một loại khí chất lạnh lẽo cùng tuyệt vọng, còn ẩn giấu hỏa diễm báo thù rất sâu cùng một tia… Tà ác!
“Đã lâu không gặp! Lôi Lâm biểu đệ! Rất vui vì em vẫn bình yên vô sự!”
Y Toa Bội Nhĩ chậm rãi mở miệng, giọng nói khô khốc, chỉ khi nhìn Lôi Lâm, ánh mắt như băng cứng của báo thù mới có chút dấu hiệu hòa tan, lộ ra một chút ấm áp.
“A di, ta đi trước!”
Y Toa Bội Nhĩ chào Toa Lạp rồi rời đi, mà lúc này viền mắt của Toa Lạp đã đỏ lên.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Đợi Y Toa Bội Nhĩ rời đi, Lôi Lâm mới trầm mặt lại.
“Ô ô… Muội muội đáng thương của ta…” Toa Lạp phu nhân khóc lên, Lôi Lâm chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi ở một bên.
Thông qua lời miêu tả đứt quãng của mẫu thân, Lôi Lâm cũng cơ bản hiểu được tình huống.
Gia tộc biểu tỷ của hắn- Y Toa Bội Nhĩ, mấy tháng trước xảy ra đại biến, bị người khác máu tanh đồ diệt, ở hiện trường lưu lại rất nhiều dấu vết ma quỷ cùng ác ma, có thể suy đoán là có quan hệ với nghi thức Tà Thần.
Lúc đó huyết duệ trong gia tộc hầu như không một ai may mắn thoát khỏi, chỉ có Y Toa Bội Nhĩ ở thần điện của nữ thần nông nghiệp là may mắn tránh được một kiếp.
Tuy rằng phụ thân của Y Toa Bội Nhĩ không phải quý tộc chính thống, nhưng cũng có phong tước hiệp sĩ lâm thời. Tuy rằng chỉ là chung thân chế, những chuyện lập tức khiến các quý tộc cùng giáo hội phẫn nộ, bọn hắn tuyên bố nhất định phải tìm ra hung thủ.
Mà trong này còn có một vấn đề: Gia tộc của đối phương luôn luôn là một nhà đại lý của Pháp Áo Lan gia tộc ở trên đại lục thuộc Bố Lôi Tư vương quốc, lần này hậu quả bị xóa sổ chính là Pháp Áo Lan gia tộc hoàn toàn mất đi đường nối tin tức cùng tình báo ở đại lục, càng không cần phải nói còn có một loạt phiền phức cần xử lý —— mặc kệ như thế nào, cứ liên hệ tới Tà Thần là chuyện phi thường phiền phức, mà phụ thân của Lôi Lâm sau khi nhận được tin tức đã trực tiếp giương buồm ra biển, muốn đến đại lục đi giải quyết những chuyện này.
“Con phải cố gắng an ủi Y Toa Bội Nhĩ biểu tỷ, con bé cũng chỉ có những người thân là chúng ta này, nghe nói trước đó còn bị ám sát. Nha! Đứa bé đáng thương…”
Toa Lạp phu nhân khóc lóc, mà sắc mặt Lôi Lâm lại nghiêm túc gật đầu.
Trên người biểu tỷ Y Toa Bội Nhĩ rõ ràng không phải khí chất mà một mục sư nên có, rất hiển nhiên, món nợ máu của gia tộc, hoặc là một loạt kích thích sau này khiến đối phương đi lên con đường báo thù máu tanh, nói không chừng còn âm thầm tiến hành nghi thức cùng hiến tế gì đó rồi.
“Ồ? Thời gian này, Tháp Bố Lý Tư giáo chủ đã sớm biết sao?”
Lôi Lâm đột nhiên tỉnh ngộ. Lấy đường nối tin tức của thần điện, đối phương đúng là có thể nhận được tin tức trước mình , vậy lời mời kia phi thường đáng cân nhắc.
“Mưa gió nổi lên rồi đây!”
Lôi Lâm đi ra phòng khách, nhìn bầu trời có chút âm trầm. Sắc mặt hắn cũng âm trầm như nước.
“Luôn cảm thấy có gì đó không đúng…” Lôi Lâm chậm rãi sờ sờ cằm của chính mình: ” Gia tộc của biểu tỷ thậm chí có thể nói là chi nhánh của Pháp Áo Lan gia tộc chúng ta ở Bố Lôi Tư vương quốc, động tác này hoàn toàn không giống như nhằm vào bọn họ. Trái lại có vẻ là chuyên môn nhằm về phía gia tộc chúng ta…”
“Hoặc là Pháp Áo Lan đảo này gây nên các đại quý tộc khác mơ ước, hoặc là hậu quả do mấy lần trước tiêu diệt hải tặc?”
Rất nhiều khả năng có thể chậm rãi nổi lên trước mặt Lôi Lâm. Đợi hắn lần thứ hai lấy lại tinh thần, hắn đã đứng trước phòng của Âu Ni Tư Đặc.
“Là Lôi Lâm sao? Ta còn có thí nghiệm rất quan trọng cần làm…”
Từ trong phòng truyền đến tiếng nói bất mãn của Âu Ni Tư Đặc.
“Xin lỗi, đạo sư, chẳng qua ta cảm thấy chúng ta cần trao đổi một chút!“Trên mặt Lôi Lâm mang theo nụ cười, giống như không hề bị đối phương ảnh hưởng.
“Vậy cũng tốt! Chỉ có nửa giờ!” Cửa phòng kéo ra, lộ ra khuôn mặt uể oải của Âu Ni Tư Đặc, mái tóc rối tung, dưới mắt còn có một vòng thâm đen cùng bọng mắt.
Sau khi tiến vào phòng, đâu đâu cũng có quần áo bẩn cùng tạp vật, hầu như ngoại trừ phòng thí nghiệm thì không còn chỗ nào ngăn nắp gọn gàng.
Lôi Lâm gạt một áo sơmi màu xám vứt trên ghế sa lon ra, trực tiếp ngồi xuống.
Mà vào lúc này Âu Ni Tư Đặc dường như cũng nghĩ tới điều gì, hắn lau mặt một cái, nhìn học sinh thiên tài này của mình.
“Lôi Lâm! Xem ra trò đã gặp phải phiền toái gì… Là chuyện về tri thức thần điện mà buổi sáng trò nói cùng ta sao? Nó dường như cũng không đáng để trò như vậy, hay là chuyện khác…”
Đối với học sinh trong tương lai có tiền đồ vô lượng là Lôi Lâm, Âu Ni Tư Đặc vẫn phi thường quan tâm.
“Đúng! Phiền toái rất lớn…” Lôi Lâm thoáng cười khổ, bắt đầu chậm rãi tự thuật lên.
“Nói như vậy là trò hi vọng ta ra tay, thay thế trò đảm bảo an toàn của trang viên sao?”
Âu Ni Tư Đặc hơi nhướn lông mày, giống như đã nhìn thấu dự định của Lôi Lâm, không thể không nói, đây cũng là lựa chọn tốt nhất của đối phương.