Chương 1408: Lễ mừng (2)
“Quý tộc quật khởi, quả nhiên là phi thường khó khăn. . .” Lôi Lâm thầm thở dài, tổ phụ của thân thể này phải dùng máu và nước mắt cả đời mới miễn cưỡng thu được hoang đảo này làm đất phong, lại trải qua Quỳnh Nạp Tư Nam Tước nỗ lực nửa cuộc đời, mới rốt cục khiến nơi này có một chút hơi người, rồi lại lập tức bị người khác mơ ước.
“Nếu như phải trang bị cho toàn bộ 100 người kia. . .” Lôi Lâm ước lượng một chốc, chi phí áo giáp ở thế giới các thần là khoản phí phi thường đắt giá, một áo giáp hoàn chỉnh thậm chí là truyền gia bảo của một vị kỵ sĩ, giá trị có thể so với một trang viên nhỏ, mà loại áo giáp trải qua pháp sư cải tạo, hoặc là được mục sư chúc phúc thì giá cả thì càng thêm kinh người, thậm chí có thể so với cả một tòa thành thị!
“Muốn đổi giáp cho đội tuần tra rõ ràng không hiện thực, nhưng vũ khí thì vẫn có thể suy nghĩ, chí ít, cũng không thể cầm thiết xoa rỉ sắt. . .”
Lôi Lâm khẽ thở dài ôm trán.
Bây giờ hắn đã không phải bản thể tài đại khí thô trước kia, ở thế giới các thần, cho dù là hắn thì tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng mới có mấy Kim Tệ mà thôi, đồng thời còn tiêu hao lượng lớn vào tài liệu pháp thuật.
“Pháp sư cấp thấp, cũng có phương pháp có thể kiếm tiền, nhưng đều là sao chép pháp thuật hoặc là luyện chế nước thuốc cấp thấp, về thời gian cũng không kịp. . . Ai, ở thế giới các thần, những tiểu quý tộc này cũng không dễ giả mạo, chỉ có thần điện mới thật sự là thổ hào! Lần trước nhìn thấy giáo hội của nữ thần nước suối, toàn bộ kỵ sĩ đều là áo giáp kim chúc toàn thân, thậm chí còn có hiệu quả thần thuật chúc phúc. . .”
Lôi Lâm không khỏi nghĩ đến lần trước dùng hạt giống linh hồn xuyên tới đây, giáo hội các thần giàu có là chuyện rõ ràng ở trên đại lục, trong đó Giáo hội tài phú nữ thần Ác Kim là nổi tiếng nhất, nghe đồn đối phương trực tiếp dùng vàng và bạc để xây dựng tổng bộ giáo hội, ngay cả trên mặt đất đều là gạch vàng, có lúc Lôi Lâm phát điên thậm chí quyết định sau khi thành tài nhất định phải đi cố gắng cướp một viên.
“Như vậy. . . Ta có thể điều động bọn hắn sao?”
cố đè nén ý nghĩ đại nghịch bất đạo trong lòng xuống, Lôi Lâm hỏi Nhã Cách Bố.
“Đương nhiên! Làm người thừa kế của Pháp Áo Lan gia tộc, ý chí của thiếu gia chính là sứ mệnh của chúng ta!” Nhã Cách Bố kiên định đáp: “Cần ta phát tín hiệu sao?”
“Không! Không cần! Ta muốn đi tới tri thức thần điện, nơi đó sẽ không có nguy hiểm gì, chú đi dặn dò bọn hắn. . .”
Lôi Lâm lạnh nhạt nói vài câu, trong lòng lại đang yên lặng bổ sung: “Đồng thời, những người này căn bản không có tác dụng gì đối với mục sư cùng thánh vũ sĩ của Thần Điện, càng không cần phải nói sẽ có bao nhiêu người nguyện ý động thủ với giáo hội cùng thần chi mà mình thờ phụng. . .”
Chờ đến sau khi Lôi Lâm hạ lệnh xong, bên trong xe ngựa lại lâm vào một mảnh vắng lặng, Lôi Lâm cũng không nói tiếp, chỉ dùng ánh mắt tò mò đánh giá địa hình cùng kiến trúc bên ngoài.
“Thiếu gia! Đá đến tri thức thần điện rồi!”
Sau khi xe ngựa lái vào một khu vực trống trải, phía trước truyền đến tiếng hô của Nhã Cách Bố.
Lôi Lâm nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đường phố nơi này rất sạch sẽ, người đi đường cũng có vẻ rất có giáo dưỡng, cho dù là đám nông phu cùng lính đánh thuê khác đi ngang qua, cũng sẽ cố gắng đè thấp tiếng bước chân của chính mình, có vẻ phi thường cẩn thận cùng cung kính, so với cảnh tượng huyên náo mà hỗn độn ở bên ngoài giống như là hai thế giới vậy.
Xuyên qua cửa xe ngựa, còn có thể nhìn thấy kiến trúc thần điện cao to nguy nga, toả ra hào quang lóa mắt.
Giáo hội của các thần đều được xây dựng phi thường tráng lệ, tạo cho người ta cảm giác hoa lệ mà nghiêm túc.
“Tri thức chi thần. . .” Rất nhiều tiếng cầu nguyện truyền vào.
Bởi vì là ngày lễ nên đã có rất nhiều tín đồ của tri thức chi thần hội tụ đến nơi này, trên quảng trường rộng lớn thậm chí đã đầy ắp người.
Vì cung phụng tri thức chi thần, Quỳnh Nạp Tư đã đang ra một mảnh đất tốt nhất to lớn nhất trên cảng mà không thu một đồng.
Đối với những mục sư kia thì đây là chuyện đương nhiên.
“Xem ra, người có văn hóa trên cảng đều đến rồi!” Lôi Lâm thở dài, xoa xoa khuôn mặt của chính mình, nở nụ cười xán lạn như ánh mặt trời.
“Lôi Lâm thiểu gia!”
“Hoan nghênh hoan nghênh!” “Ôi! Mau nhìn xem đây là người nào. . .”
Rất nhiều người quen dồn dập xúm lại, rất nhiều người còn là thúc thúc thẩm thẩm của hắn, khiến Lôi Lâm không thể không tươi cười chào hỏi từng người.
Có An Đông Ly giáo dục, lễ nghi của Lôi Lâm không có nửa điểm sai lầm, thể hiện ra bên ngoài đều là dáng vẻ người thừa kế quý tộc hoàn mỹ nhất, được người ngoài nhất trí ca ngợi.
Mà để đánh đổi, sau khi thăm hỏi rườm rà đi qua, Lôi Lâm phát hiện cơ mặt của chính mình đã bắt đầu cứng ngắc, đồng thời thời gian cũng đã trôi qua rất lâu.
“Biết rõ là phi thường phiền phức, còn nhất định phải đi làm như thế, quý tộc a. . .”
Lôi Lâm thở dài, tiến vào thần điện hùng vĩ, lại bỏ vào hòm quyên tặng một túi kim tệ nhỏ, khiến cho mục sư ngồi không mà hưởng ở phía sau lập tức nở một nụ cười như một đóa hoa.
Lôi Lâm đưa mắt nhìn bốn phía, thần điện của tri thức chi thần- Âu Cách Mã được bố trí đến vô cùng tốt, khắp nơi đều có giá sách cùng pho tượng, tràn ngập khí tức văn nghệ.