Chương 1417: Phòng thí nghiệm bí mật (1)
Lôi Lâm lững thững đi ra cửa phòng, đi tới bên cạnh gian phòng của Y Toa Bội Nhĩ.
Từ sau lần trước gặp gỡ, Y Toa Bội Nhĩ có vẻ phi thường quái gở, thậm chí dọa hết đám hầu gái phải chạy ra.
Thùng thùng! Lôi Lâm rất lễ phép gõ cửa.
“Là ai? Không phải ta đã nói đừng tới quấy rối ta sao?” Y Toa Bội Nhĩ ở bên trong có vẻ hơi tức giận quát.
“Là ta!” Lôi Lâm hờ hững mở miệng.
Cửa phòng lập tức kéo ra, Y Toa Bội Nhĩ bước ra, chỉ là lúc này trên mặt của đối phương có ửng hồng không bình thường, giống như trước đó đã trải qua một loại vận động kịch liệt nào đó, hoặc là nói. . . nghi thức?
“Có chuyện gì sao? Ta đang chuẩn bị nghỉ ngơi rồi!”
Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, Y Toa Bội Nhĩ có chút bối rối.
“Không mời ta đi vào sao?” Lôi Lâm cười cợt.
“Lúc này tự tiện xông vào khuê phòng của nữ sinh, không phải cử động của thân sĩ đâu! Hay cậu đã đồi bại rồi? Tiểu biểu đệ của ta!”
Trong đôi mắt Y Toa Bội Nhĩ lóe lên quang mang, cả người lộ ra vẻ lười biếng tựa ở ngưỡng cửa, nói với vẻ phi thường ngả ngớn.
Đối với dáng vẻ giả bộ này, trong lòng Lôi Lâm có chút muốn cười, nếu bàn về kinh nghiệm phong phú, hắn rõ ràng sẽ vượt qua tiểu cô nương cố giả bộ này mấy con phố.
“Có đồi bại hay không? Chị thử một lần chẳng phải sẽ biết sao?”
Lôi Lâm nở nụ cười xấu xa tới gần, hít mạnh một hơi trên cái cổ trắng nõn của đối phương, một mùi thơm cơ thể thiếu nữ hỗn hợp với một mùi vị đặc thù nào đó truyền vào chóp mũi.
“Em làm gì?” Thiếu nữ trực tiếp xấu hỏ đỏ mặt né tránh, mà Lôi Lâm cũng nhân cơ hội này bước vào trong phòng.
Bố trí nơi này đúng là không có biến hoá gì quá lớn, nhưng trong không khí mơ hồ có mùi máu tanh, tuy đã cố gắng loại bỏ và che giấu, nhưng vẫn khiến Lôi Lâm hơi nhướng mày.
“Chuyện có quan hệ với lúc trước, chị có việc gì muốn nói cùng ta sao?”
Lôi Lâm ngồi trên ghế sa lon, cố gắng để ngữ khí của chính mình có vẻ chân thành hơn: “Dù sao chị là cùng ta biểu tỷ của cùng ta, ta hi vọng chị không cần một mình chịu đựng!”
“Không có gì. . . Dù sao đều đã qua. . .” Vẻ mặt Y Toa Bội Nhĩ hơi ngưng lại, lại lại dửng dưng như không nói rằng.
Dáng vẻ giả vờ kiên cường này khiến Lôi Lâm chỉ biết thở dài.
Đương nhiên, hắn cũng biết, bây giờ nói mấy lời này cũng không có ích lợi gì, tuy rằng trong căn phòng này vết tích bị phụ năng lượng ô nhiễm hết sức rõ ràng, nhưng việc làm của đối phương so với thí nghiệm mà bản thân mình sắp sửa làm thì đối phương lại có vẻ thuần khiết như thỏ trắng vậy.
“Được rồi! Ta tới để cầu viện!”
Lôi Lâm thay đổi chủ ý, vốn dĩ hắn cho rằng để đối phương ở lại nơi này là một lựa chọn rất tốt, nhưng bây giờ nhìn lại, nếu như vẫn để đối phương ở lại trang viên, hiển nhiên sẽ đưa tới phiền toái lớn hơn.
“Phiền toái gì?” Trong đôi mắt Y Toa Bội Nhĩ có hàn mang lóe qua.
“Là như vậy. . .” Lôi Lâm gãi gãi đầu, sau đó nói ra chuyện có liên quan đến Lộ Dịch Tư hầu tước cùng Địch Mỗ tử tước, đặc biệt là chuyện sẽ có hải tặc đổ bộ tập kích.
“Nói như vậy. . . Lần này gia tộc ta bị diệt, cũng là do đối phương ra tay sao?”
Trên tay Y Toa Bội Nhĩ hơi động, ghế gỗ màu đen trực tiếp bị cô bẻ xuống một khối, vụn gỗ nát tan từ khe hở ngón tay rơi xuống.
“Loại sức mạnh thân thể này?” Đồng tử Lôi Lâm hơi mở ra: “Đã vượt qua chức nghiệp giả cấp 5, có lẽ gần đạt tới chức nghiệp giả cấp 10, những ác ma cùng ma quỷ kia cũng mạnh, tuy rằng cái giá phải đánh đổi là linh hồn người hiến tế. . .”
Chuyện thông qua không ngừng hiến tế huyết tinh, thu được năng lượng tăng cường từ ác ma này, Lôi Lâm cũng từng nghe thấy, mà loại tín đồ ác ma này, nhất định sẽ bị giáo hội của các thần trên đại lục nhất trí vây quét.
Thậm chí, nếu như việc Pháp Áo Lan gia tộc bao che đối phương truyền đi, e là sẽ chọc cho phải phiền phức còn lớn hơn so với Lộ Dịch Tư hầu tước.
“Việc này thì ta không thể xác định, chỉ có thể nói là có chút khả năng. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, cũng không lừa dối đối phương về việc này.
“Rất tốt! Vậy ta sẽ đích thân đi thăm dò, đồng thời, những hải tặc này lại dám mạo phạm lãnh địa của Pháp Áo Lan gia tộc, chúng ta nhất định phải để bọn chúng phải trả giá bằng máu, linh hồn phải tới địa ngục để sám hối!”
Đôi mắt đẹp đẽ của Y Toa Bội Nhĩ hơi nheo lại, ngoại trừ sát khí ra, bên trong dường như có một loại khát vọng nào đó.
“Vậy thì thật sự phải cảm tạ biểu tỷ rồi!” Trong lòng Lôi Lâm thầm oán, trên mặt lại cười đến phi thường xán lạn.
“Yên tâm, dù thế nào thì chúng ta cũng là biểu tỷ đệ, ta nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!” Y Toa Bội Nhĩ nói lời bảo đảm, vẻ mặt cương nghị mà kiên định.
Sau khi lần nữa cảm tạ đối phương, Lôi Lâm mới đi ra ngoài, chỉ là nụ cười trên mặt lại thu lại từng tia.
“Hải dương rộng lớn vô bờ, lại tràn ngập đủ loại người trên đại lục, đám thủy thủ kia cũng không phải kẻ tốt lành gì,ngay cả người không có tín ngưỡng cùng giáo đồ của ma quỷ đều trà trộn ở trong đó, có thể nói là ngư long hỗn tạp tới cực điểm, biểu tỷ ẩn núp ở bên trong sẽ không có bất kỳ vấn đề gì. . .”
Hai mắt Lôi Lâm lóe lên, rõ ràng rơi vào suy nghĩ.
Y Toa Bội Nhĩ làm tín đồ của ác ma đương nhiên không thể chờ ở trong gia tộc, bằng không chính là gây phiền phức cho hắn, phiền phức này là kiểu không chết không thôi, dù sao giáo hội thần linh có sức mạnh rất lớn ở thế giới chủ vật chất chiếm cứ đỉnh cao! Một khi Pháp Áo Lan gia tộc bị phát hiện là chứa chấp tín đồ ác ma, hậu quả kia.