Chương 1427: Vây công (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1427: Vây công (1)

Nơi cắm trại bị đánh lén, tinh thần nhóm hải tặc Hắc Hổ bị đả kích trí mạng.

Đương nhiên, Sử Đề Phu vẫn còn có chút tự tin đối với đám thủ hạ của chính mình, những tên vô liêm sỉ kia tuy rằng đều là kẻ cặn bã và bại hoại, nhưng trong tay có không ít tuyệt chiêu, tuy rằng bây giờ nhìn có vẻ tình huống phi thường không ổn, nhưng muốn bảo vệ tính mạng của chính mình vẫn không có vấn đề.

Đồng thời. . . Bọn hắn là hải tặc, vốn không am hiểu lục chiến, chỉ có pháo kích cùng vượt bờ, còn có thuyền chiến mới là nơi để bọn hắn thể hiện sở trường!

Nếu như trở lại trên thuyền, đó mới là tiến có thể công, lui có thể thủ, thậm chí có thê chuyển bại thành thắng!

“Đến lúc đó, ta nhất định phải vặn đầu kẻ có can đảm mạo phạm ta!” Sử Đề Phu hung tợn nghĩ.

Có đoàn trưởng hiệu triệu, một số đoàn viên vốn đã mất đi mục tiêu bắt đầu tràn sang bên này, nhưng chợt, một luồng lực lượng cực nóng khiến Sử Đề Phu phải biến sắc gào lên: “Không được! Mau tránh ra! ! !”

Ầm! ! !

Một hỏa cầu đỏ lòm cực nóng từ trận doanh đối phương bắn nhanh ra, rơi xuống vị trí cách Sử Đề Phu không tới năm mét, sau đó đột nhiên nổ tung lên.

Lửa đỏ hình thành sóng lửa lập tức nuốt chửng tất cả, ngoại trừ Sử Đề Phu may mắn chạy thoát, ngay cả tên phó phỉ cũng trực tiếp bị đốt cháy cả nửa người.

“Chích diễm pháp cầu! Phe đối diện có pháp sư!”

Phát hiện này lập tức khiến Sử Đề Phu có chút kinh sợ, đối thủ lần này của hắn không chỉ có trang bị hoàn mỹ, mà còn có cả pháp sư đi theo.

Mà vào lúc này, hắn mới nhìn thấy pháp sư của phe đối địch.

Đối phương vô cùng trẻ tuổi, có một mái tóc quăn màu vàng cùng đồng tử thâm lam, nhìn có vẻ chỉ vừa thành niên.

Pháp sư trẻ tuổi thế này? Sử Đề Phu chau mày, đặc biệt hắn phát hiện khuôn mặt của đối phương mơ hồ có chút quen thuộc.

“Không đúng! Là một trong các mục tiêu của nhiệm vụ lần này! Là thiếu gia của Pháp Áo Lan gia tộc!”

Sử Đề Phu lập tức nghĩ ra, đồng thời thì còn có kích động muốn mắng chửi kẻ cung cấp tin tức lần trước: “Không phải nói đối phương tối đa chỉ là pháp sư cấp năm sao? Nhưng bây giờ nhìn lại. . .”

“Giết hắn!”

Nhưng đến lúc này, Sử Đề Phu đã sớm không còn đường lui khác, hắn đột nhiên gầm lên, cơ nhục trên người không ngừng nhô lên.

“Đối phương là đám thủ lĩnh hải tặc này, ai giết được hắn, ta thưởng 50 kim tệ, còn dược miễn thuế ba năm!”

Khi đối phương phát hiện ra mình, Lôi Lâm đồng thời cũng nhìn thấy đối phương, loại khí chất mạnh mẽ kia để Lôi Lâm trực tiếp nhận ra thân phận của đối phương.

“50 kim tệ? ? ? Còn được miễn thuế ba năm? Giết! ! !” Đông đảo vệ binh đồng thời điên cuồng.

Cái giá này đã đủ mua lại mười mạng người, vừa nghĩ tới việc đối phương có giá trị nhiều như vậy, mấy tên vệ binh liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nhào tới.

”” Hùng chi kiên nhận “, ” ngưu chi lực lượng “!”

Vào lúc này Lôi Lâm tự nhiên cũng sẽ không keo kiệt, hai thuật pháp lập tức hạ xuống trên thân đám thuộc hạ của mình, khiến bọn hắn cảm giác mình tỉnh táo gấp trăm lần, ngay cả sức mạnh cũng được tăng cường lâm thời.

“Pháp sư ở thế giới này, ở phương diện cung cấp phép thuật công kích cùng trợ giúp, bởi vì có ma võng chống đỡ nên quả thực cực kỳ mau lẹ. . .”

Lôi Lâm đương nhiên sẽ không hoàn toàn phủ định hệ thống ma võng ở nơi này, dù sao thứ này có thể tồn tại ở thế giới này lâu như vậy, nhất định là có nó ưu thế đặc biệt.

Mà Lôi Lâm cũng phát hiện, nếu như hắn dùng năng lực pháp sư lại tăng cường giúp ích cho vệ binh của mình trong lúc giao chiến thì thường thường sẽ đạt được hiệu quả rất tốt.

Đồng thời, hỏa cầu pháp thuật trước đó giống như một quả bom vậy, chức nghiệp giả không có cấp bậc nhất định mà bị lan đến gần thì sẽ không chạy thoát được số mệnh phải chết.

“Có ma võng tiện lợi trợ giúp, nếu như pháp sư có đủ phép thuật vị, thì đó không phải pháo đài hình người tự đi sao?”

Lôi Lâm mỉm cười, xem ra, nếu như sức mạnh ở thế giới này thật sự như hắn tưởng tượng thì địa vị cua pháp sư còn cao hơn nữa.

Mà vào lúc này Sử Đề Phu cũng thể hiện ra thực lực cường đại của một tên chiến sĩ cấp 10.

“Hay! ” Tấn mãnh trùng phong “!”

Toàn thân Sử Đề Phu đều bị một tầng ánh sáng mông lung bao vây, ở kích phát rồi chiến sĩ đặc biệt kỹ năng, sau khi cả người hắn giống như hóa thành một xe tăng bọc cương giáp, trực tiếp xung phong tới đám vệ binh.

Ầm! Ầm! Ầm!

Động năng khổng lồ khiến những vệ binh kia giống như bị đầu xe lửa va chạm, cả đám bay ngược ra ngoài, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng xương cốt khủng bố vỡ nát.

Thế nhưng trường mâu cùng kiếm thép của bọn hắn cũng lưu lại không ít vết tích trên người Sử Đề Phu, khiến trên thân thể hắn hiện ra mấy vết máu.

Trình độ thương thế nhỏ như thế này đối với hắn đương nhiên không tính là gì, nhưng vết thương không ngừng chảy máu chính là phiền toái không nhỏ, đặc biệt là khi đám hải tặc xung quanh sắp bị quét sạch và càng nhiều vệ binh hội tụ tới đây.

“Đầu hàng đi! Ta dùng vinh dự quý tộc xin thề, sẽ cho mày đãi ngộ mà tù binh nên được!”

Lôi Lâm trực tiếp mở miệng, nếu có thể bắt sống đối phương, thậm chí để đối phương chuyển thành nhân chứng, vậy Pháp Áo Lan gia tộc cũng rất có lợi.

“Ha ha. . . Đầu hàng? Chỉ bằng một tên tiểu quỷ như mày? ? ?” Sử Đề Phu cười to, giống như nhìn thấy một chuyện khó mà tin nổi.

“Hay là. . . Mày cho rằng ta chỉ có những năng lực này?”

Trên mặt Sử Đề Phu đột nhiên hiện ra nụ cười dữ tợn, trên người lại bị một tầng ánh sáng thần thánh bao vây.