Chương 1438: Địch Mỗ (2)
“Đáng ghét! Đáng ghét a!”
Mãi cho đến khi đi ra khỏi tòa phủ đệ này, sắc mặt Địch Mỗ mới hoàn toàn trở nên âm trầm.
“Những kẻ đã sỉ nhục ta này, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn hắn, ta xin thề! ! !”
“Còn có, Pháp Áo Lan đảo kia cùng với tiểu quý tộc gọi là Lôi Lâm! Ta ngươi nhất định sẽ khiến cả nhà mày phải xuống địa ngục sám hối!”
Khuôn mặt Địch Mỗ dữ tợn, giống như dã thú hung tàn, phát ra tiếng gầm nhẹ bị thương.
. . .
Tất cả những chuyện này Lôi Lâm đương nhiên sẽ không biết được, nhưng cũng gần như có thể đoán được, chỉ có điều lúc này tâm tư của hắn đã bị các chuyện khác hấp dẫn.
Lôi Lâm lựa chọn nơi ẩn cư là ở một chỗ khác trên Pháp Áo Lan đảo
Bởi Pháp Áo Lan gia tộc cắm rễ ở đây không lâu, số lượng nông phu được mời chào hay nô lệ bị mua đều không đủ, bởi vậy toàn bộ hòn đảo vẫn chưa hoàn toàn được khai thác, sở dĩ Lôi Lâm lựa chọn nơi này, ngoại trừ nguyên nhân là có ít người đến ở, thì chính là để ý một khu vực rộng lớn trũng xuống, địa thế bằng phẳng như thế ở trên Pháp Áo Lan đảo cũng phi thường hiếm thấy, đủ để Lôi Lâm làm rất nhiều chuyện.
Hiện nay Lôi Lâm cũng chỉ dựng mấy gian phòng bằng tấm ván gỗ ở chung quanh, giống như thật sự muốn tiến hành khổ tu vậy.
Đến lúc này, tình báo từ gia tộc cuồn cuộn không ngừng thông qua Nhã Cách Bố truyền tới.
“Việc chuyển giao tù binh đã hoàn thành, chỉ là đối phương từ chối ký kết bất kỳ khế ước sao?”
Lôi Lâm nhìn đường ven biển phía xa, trong con ngươi dường như có ánh sáng khác loé lên.
“Đúng vậy! Thiếu gia!” Nhã Cách Bố đứng phía sau Lôi Lâm, dáng vẻ khiêm tốn mà cung kính, thông qua mấy lần chiến đấu trước đó, hắn đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục Lôi Lâm, thậm chí độ trung thành có thể so sánh với Quỳnh Nạp Tư nam tước.
“Xem ra đối phương có vẻ có chút không cam lòng nhĩ?” Nhìn kỹ mặt biển màu lam cách đó không xa một hồi lâu, Lôi Lâm mới đột nhiên nở nụ cười, chậm rãi nói.
“Đây là chuyện bình thường, nhưng đối phương cũng đưa ra ám chỉ, hiện nay sẽ không ra tay với gia tộc chúng ta! Mà nam tước đại nhân cũng đã đồng ý.”
“Chỉ là hòa bình ngắn ngủi mà thôi! Kế hoạch của đối phương bị quấy rầy, cần sắp xếp lại một lần nữa, chúng ta bên này cũng cần dự trữ thực lực!”
Lôi Lâm đã ngửi ra một chút mùi vị, đây không phải là hòa bình, mà chỉ là thỏa thuận đình chiến ngắn ngủi.
Một khi đối phương một lần nữa sắp xếp xong thì nhất định sẽ lần thứ hai ra tay với bọn họ!
Đương nhiên, Lôi Lâm cũng sẽ không từ chối, bởi vì hiện tại hắn cũng đang cần thời gian.
“Cần nô lệ, còn đường thô và ngư thuyền chuẩn bị đến đâu rồi?”
Lôi Lâm hỏi, đây là chuẩn bị cho việc kinh doanh đường tinh và ruốc cá mà trước đó hắn đã nói cùng nam tước.
“Ta đã tìm được một tiểu thương nhân ở cảng khẩu, đối phương đồng ý cung cấp nô lệ và con đường mua đường thô, còn ngư dân cùng ngư thuyền đã bố cáo ở trên lãnh địa, bình dân đồng ý tới nơi này có thể thu được ưu đãi về mặt thu thuế. . .”
Nhã Cách Bố cung kính bẩm báo.
“Rất tốt , còn phương diện tài chính thì chú không cần lo lắng, tiểu kim khố của Sử Đề Phu hẳn là miễn cưỡng đủ để đầu tư giai đoạn đầu, phụ thân đại nhân đã đồng ý sẽ để ta sử dụng toàn bộ. .”
Trước khi chuyên giao tù binh, Lôi Lâm đương nhiên sớm đã nghiền ép sạch sẽ toàn bộ giá trị thặng dư trên người Sử Đề Phu, đồng thời cũng thu được nơi đối phương cất giấu của cải, còn có mấy địa điểm nghe nói nơi chôn dấu bảo tàng—— Những hải tặc kia luôn có thói quen đối của cải của mình thành kim tệ có tính ổn định hơi cao, sau đó bí mật chôn dấu ở một hòn đảo hoang vu nào đó.
Thế nào cũng phải nói, tổng giá trị những thứ này cũng có tầm một ngàn kim tệ, đủ để làm vốn ở giai đoạn đầu tiên.
Còn sau này, tự nhiên còn cần nơi khác bổ sung, nhưng Lôi Lâm sớm đã có ý tưởng, nhóm hải tặc do Y Toa Bội Nhĩ cầm đầu chính là vì thế mà mà chuẩn bị.
“Buôn bán nô lệ? Phương diện này ta yêu cầu loại nô lệ am hiểu nghề mộc và nghề đá, giá cả cao một chút cũng có thể chấp nhận. . .”
Hiện tại Đan Bố Lôi Tư vương quốc đang ở thời đại không ngừng khai thác hải dương, rất nhiều quần đảo hoang vu bị phát hiện đi ra, đồng thời còn có lượng lớn đất đai trên đảo, rừng rậm nhiệt đới, khoáng sản, sinh vật thượng cổ, đương nhiên, bệnh tật cùng tử vong cũng có không ít.
Mà bởi bình dân ở đại lúc rất hiếm người đồng ý theo lĩnh chủ đi ra ngoài biển để khai thác thổ địa, bởi vậy nếu muốn chân chính khai phá hòn đảo, nô lệ là thứ không thể thiếu.
Lộ Dịch Tư hầu tước có ba quần đảo, chính là người thu lợi lớn nhất ở phương diện mậu dịch này.
Trên tay đối phương, mậu dịch nô lệ khổng lồ thậm chí hình thành sản nghiệp dây chuyền, không chỉ có giao dịch cùng mỗi nhóm hải tặc, thậm chí còn thành lập đội chuyên môn bắt nô lệ.
Trong việc mậu dịch nô lệ, những thổ dân chưa thuần hóa kia tự nhiên là cấp thấp nhất, chỉ có thể tập trung ở giác đấu tràng hoặc là làm tế phẩm các tà thần, nô lệ sau khi thuần phục có giá trị cao hơn chừng gấp đôi, nếu như nô lệ hiểu biết việc cày ruộng, hoặc là kỹ năng như thợ đá, thợ mộc, thì giá cả còn muốn tăng lên.
Nhưng những kẻ này cũng chỉ là tầng thứ cấp thấp, nô lệ cao cấp chân chính, vẫn là những chức nghiệp giả kia hoặc là nữ nô có khuôn mặt đẹp trải qua huấn luyện đặc thù, mỗi một người cũng có thể bán ra giá trên trời ở trên đại lục!