Chương 1441: Nhóm hải tặc Nhân Ngư (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1441: Nhóm hải tặc Nhân Ngư (1)

Trong màn đêm sâu thẳm, một chiếc thuyền hải tặc yên lặng lướt đi, lá cờ in hình đầu lâu đỏ như máu phấp phới bay theo gió, mang theo mùi vị của tử vong.

Trong phòng thuyền trưởng, thân thuyền chập chờn cũng không hề ảnh hưởng gì tới Lôi Lâm.

Lúc này hắn đang thảo luận cùng đám Y Toa Bội Nhĩ, La Tân Hán là mấy cao tầng trên thuyền về mục tiêu của chuyến này.

“Hiện tại tuy rằng chúng ta có hơn năm mươi tên thủy thủ, nhưng tố chất. . .” La Tân Hán lắc lắc đầu, hiển nhiên đánh giá rất thấp đối với những thủy thủ vừa quy thuận trên thuyền kia.

Trên thực tế cũng là như vậy, nếu không có áp lực tử vong, bọn chúng cũng sẽ không nhanh chóng thuận theo như thế, nhưng nếu muốn để bọn chúng dâng lên lòng trung thành thì quả là chuyện đùa.

Nếu như có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ không chút do dự trốn tránh, thậm chí là đâm dao vào trái tim của những người như Lôi Lâm.

“Ta hiểu rất rõ điểm ấy, nhưng lòng trung thành không phải một hai ngày là có thể bồi dưỡng được, thời gian cũng sẽ giúp chúng ta đào thải những kẻ trong lòng mang ý đồ xấu kia. . .”

Lôi Lâm nói với vẻ phi thường bình tĩnh, lại cực kỳ lãnh khốc, Y Toa Bội Nhĩ cùng La Tân Hán giống như đã nhìn thấy đám hải tặc kia trong tương lai không xa đều sẽ bởi đủ loại nguyên nhân mà bị Lôi Lâm không chút lưu tình xử tử!

“Ta chuẩn bị khai thác việc buôn bán đường trắng cùng ruốc cá trên Pháp Áo Lan đảo, bởi vậy chúng ta cần rất nhiều tiền tài và cả nô lệ! Những khoản chi này nếu dựa vào lãnh địa gánh chịu thực sự là quá nặng nề, bởi vậy chúng ta nhất định phải hung hăng làm mấy trận!”

Lôi Lâm trực tiếp cắm một cây chủy thủ lên bản đồ.

Tích lũy ban đầu của tư bản vốn là quá trình dài dằng dặc, mà muốn rút ngắn thời gian này, tất nhiên phải trải qua rất nhiều máu tanh cùng tội ác!

Lôi Lâm không có thời gian và công sức để chậm rãi tiến hành khiến sản nghiệp tăng lên, đối với hắn mà nói, chỉ có không ngừng cướp đoạt, mới có thể mau chóng xây dựng ra dây chuyền sản xuất.

Thời gian mà vị Lộ Dịch Tư hầu tước kia cho hắn thật sự không nhiều.

Xưa nay Lôi Lâm cũng không tin vào sự bảo vệ của người khác, bởi vì theo hắn, giao tính mạng của chính mình lên tay đối phương, vốn là một loại bi ai! Bởi vậy, thà rằng hắn mạo hiểm tăng cao thực lực, mở rộng lợi nhuận buôn bán chỉ là một khâu, sau đó hắn còn có thể phát động một loạt công kích, để đả kích lợi nhuận buôn bán của đối phương!

Tuy rằng Y Toa Bội Nhĩ cùng La Tân Hán không biết ý nghĩ của Lôi Lâm, nhưng từ sát khí trên người Lôi Lâm tản ra đều khiến bọn hắn không kìm lòng được mà run lên.

“Đây là. . . Đảo bán nhân ngư!”

La Tân Hán nhận ra tên hòn đảo bị Lôi Lâm chọn ra trước tiên, sau đó chính là hít vào một ngụm khí lạnh: “Nơi đó dường như cũng bị một đám hải tặc chiếm giữ, là nhóm hải tặc Nhân Ngư nổi danh!”

“Đồng thời, nhóm hải tặc này cũng là một trong các nhóm hải tặc mà Lộ Dịch Tư hầu tước âm thầm nắm giữ!”

Lôi Lâm lạnh lùng bổ sung, có đoàn trưởng Sử Đề Phu của nhóm hải tặc Hắc Hổ kia, sao hắn có thể không cố gắng cạy miệng của đối phương để thu lấy tình báo chứ?

Không thể phủ nhận chính là chiến sĩ cấp 10 kia đúng là có ý chí khá cứng cỏi, so với thích khách trước đó thì có thể chịu đựng được thêm hẳn nửa giờ.

“Khụ khụ. . . Một phế nhân mà thân thể cùng tinh thần đều tan vỡ, cho dù Lộ Dịch Tư hầu tước chuộc đồ về cũng sẽ phi thường khổ não nhỉ!”

Ở trong lòng Lôi Lâm âm thầm cười lạnh, nếu như hình phạt cùng tra hỏi cũng có đẳng cấp, vậy hắn tuyệt đối là cấp bậc ” đại tông sư “.

Sử Đề Phu rơi vào tay hắn, ngay cả tinh thần đều hoàn toàn tan vỡ, có lẽ cho dù tìm được mục sư cap cấp triển khai ” phục nguyên thuật “, cũng rất khó để hắn trở lại trạng thái quá khứ.

Trên thực tế, Lôi Lâm càng hoài nghi Lộ Dịch Tư sẽ trực tiếp làm thịt Sử Đề Phu. Bởi vì đối phương rõ ràng không còn được giá trị để mời một vị mục sư cao cấp đến đây triển khai thần thuật.

Tuy rằng rất nhiều mục sư thần điện đều dựa vào thần thuật trị liệu để thu lấy phí dụng, nhưng cái giá để mời mục sư cao cấp vẫn phi thường đắt đỏ.

Một chiến sĩ cấp 10 hiển nhiên dù có bán đối phương cũng không chi trả nổi.

“Hiện tại ở hải dương vẫn là giai đoạn khai thác, tràn ngập hỗn loạn. . .”

Ngón tay Lôi Lâm mơn trớn bản đồ trên mặt bàn, lướt qua rất nhiều đường viền hải dương: “Rất nhiều người mạo hiểm, quý tộc, hải tặc, cuồn cuộn không ngừng tràn vào nơi này, nhưng chỉ có thể khai thác ra các hòn đảo còn không tới một thành, nhưng cho dù là một thành này, cũng đại diện cho lợi nhuận cùng tài phú kinh người!”

“Mục đích cuối cùng của chúng ta chính là thu sạch toàn bộ hải tặc hoặc là tiêu diệt chúng ở vùng biển này, hoàn toàn trở thành vương giả trong giới này! Để những kẻ không có treo cờ xí của chúng ta cầu che chở thì chỉ có kết cục bị đánh chìm!”

Thanh âm Lôi Lâm trầm thấp, nhưng lời giải thích bình dị này lại quỷ dị mà tràn ngập sức mê hoặc khiến hô hấp của La Tân Hán đều biến thành ồ ồ lên.

Ở các phương diện khác, Lôi Lâm thậm chí còn hiểu giao thiệp cùng thuyết phục hơn cả ma quỷ, việc vẽ ra cảnh tượng tươi đẹp này cùng với ước nguyện đã khiến La Tân Hán chấn động.

“Đồng thời, so với những hải vực khác đã bị phát hiện nhiều năm, thế lực rắc rối phức tạp, ở nơi này chúng ta còn có một ưu điểm lớn là vẫn không có thế lực đặc biệt mạnh mẽ chen chân vào, hiện nay kẻ địch lớn nhất của chúng ta cũng chỉ có nhà Lộ Dịch Tư hầu tước!”

Lôi Lâm cười lạnh nói.