Chương 1447: Khai chiến (1)
“Ta cảm giác được tinh thần lực của ta lại đến một bình cảnh, có lẽ sau lần chiến đấu này là có thể đột phá!”
Cách thời gian lần trước Lôi Lâm đột phá pháp sư cấp bảy còn chưa qua một tháng!
Loại tốc độ lên cấp khủng bố này đã không đơn giản là thiên tài nữa, quả thực chính là cấp bậc quái vật!
Đương nhiên, Lôi Lâm có thể nhanh chóng tấn cấp như vậy, công lao từ ma quỷ huyết chủy là một mặt, càng quan trọng hơn là hắn vốn có cơ sở, mới có thể khống chế sinh mệnh năng lượng cùng số liệu tăng vọt, nếu đổi thành Y Toa Bội Nhĩ thì sợ là sớm đã biến thành người điên thậm chí là ác ma.
“Phía trước phát hiện tung tích đội tàu!”
Vào lúc này, trên chòi canh, một hải tặc cao giọng hét lên lên.
“Ta thấy cờ của đám hải tặc Nhân Ngư, là chiến thuyền của nhóm hải tặc Nhân Ngư!”
Sau khi nghe được tin tức này, Lôi Lâm cũng không quá kinh ngạc, dù sao kiểu chiến đấu đánh lén này không thể lần nào cũng thuận lợi thành công.
Ở quanh sào huyệt của đối phương khẳng định sớm đã có bố trí, phát hiện bọn hắn cũng không khó khăn.
“Gọi các thủy thủ ra, chuẩn bị chiến đấu!”
Chiến đấu mặt biển chủ yếu chính là tấn công từ xa cùng thuyền chiến, dưới tiếng La Tân Hán rít gào, mười mấy tên hải tặc cùng thủy thủ đứng dậy, trên tay cầm vũ khí đều lóe ra ánh sáng màu lam kịch độc.
Đối mặt cùng nhóm hải tặc Hắc Hổ là nhóm hải tặc có tên Nhân Ngư, trong con ngươi những tên hải tặc kia đẩy bất an, chỉ có vũ khí trong tay, và bóng lưng của Lôi Lâm mới có thể làm bọn hắn ổn định lại.
“Đám hải tặc này xem ra còn phải huấn luyện thêm một quãng thời gian. . .”
Y Toa Bội Nhĩ cùng La Tân Hán đi tới trước mặt Lôi Lâm, trên mặt có chút lo lắng.
“Kkhông sao, chiến trường chính là thầy giáo tốt nhất, tử vong sẽ giúp chúng ta chọn lựa ra nhân tài ưu tú!”
Vẻ mặt Lôi Lâm chỉ đầy hờ hững: “Dù sao, sau khi có vũ khí ta cung cấp, nếu như vẫn thua địch nhân, vậy bọn hắn có chết cũng không có gì để nói. . .”
“Loại vũ khí này. . .”
La Tân Hán cầm trường kiếm trên tay, ngoài rìa lưỡi kiếm cũng hiện ra từng điểm ánh sáng màu xanh, cho thấy độc tố khủng bố.
Hắn đã từng tự mình thử, loại chất độc này có hiệu quả gây tê liệt thần kinh rất mạnh, cho dù là một con cá mập cũng không chịu được mấy hơi thở.
“Nếu như ở trên chợ đen, loại vũ khí tôi độc này ít nhất có giá mười cái kim tệ trở lên. . .”
La Tân Hán không khỏi liếm môi một cái, trong túi đựng tên ở sau lưng của hắn còn chứa lượng lớn mũi tên tôi độc này, phối hợp với cung thuật của chính mình, thậm chí khiến La Tân Hán có lòng tin có thể khiêu chiến một chiến sĩ cấp 5!
“Không ngờ thủ lĩnh lại còn tinh thông cả thuật luyện kim. . .”
La Tân Hán lén lút liếc Lôi Lâm một chút, trong con ngươi tràn đầy vẻ kính sợ, loại chất độc này cần trình độ dược học cao đến mức hoàn toàn làm hắn cảm thấy sợ hãi, nếu như đắc tội với thủ lĩnh, e là chết cũng không biết chết như thế nào.
Trên thực tế, những chết độc này chỉ là sản phẩm khi Lôi Lâm tẻ nhạt luyện tập mà thôi.
Trình độ dược tề học của hắn đã sớm đạt đến cấp bậc đại tông sư, sau khi bỏ ra mấy năm làm quen với nguyên liệu thực vật cùng khoáng vật ở thế giới các thần, kinh nghiệm từ bản thể lập tức hiện ra hiệu quả.
Nguyên liệu những độc tề này đều là chất lỏng một loại cá đối thường gặp nhất trên Pháp Áo Lan đảo, dù là ai cũng sẽ không thể liên hệ thứ này cùng kịch độc có thể đòi mạng với nhau.
Ngay cả Y Toa Bội Nhĩ biểu tỷ đều mê mẩn đối với loại chất độc mà Lôi Lâm chế tạo này, tuy rằng không bôi lên trường kiếm của mình, nhưng cũng tìm hắn đòi lấy một bình nhỏ.
“đúng rồi, Y Toa Bội Nhĩ, và vệ binh gia tộc, toàn bộ lại đây!”
Lôi Lâm ra lệnh.
“Thủ lĩnh!” Nhóm người này có số lượng rất ít, nhưng độ trung thành với Lôi Lâm lại cao nhất, nghe thấy vậy lập tức đi tới bên người Lôi Lâm.
“Cầm lấy vũ khí của các ngươi!”
Nghe Lôi Lâm ra lệnh, các vệ binh khác vội rút trường kiếm ra, tia sáng màu lam nhạt khiến đông đảo hải tặc sợ hãi không ngớt.
“Tuy nhưng đã gia tăng một tầng lực sát thương, nhưng vẫn cần một tầng bảo hiểm nữa!”
Lôi Lâm búng ngón tay một cái, một chùm ánh sáng pháp thuật trực tiếp nhập vào trường kiếm màu đen của Y Toa Bội Nhĩ.
” Ma hóa vũ khí “! Pháp thuật cấp 1, có thể tăng cường lực sát thương vũ khí hữu hiệu, đặc biệt có hiệu quả đặc biệt đối với loại nguyên tố phòng ngự.
Tuy rằng không để trường kiếm của mình tôi độc, nhưng khi nhìn thấy trường kiếm của mình được một tầng ánh sáng ma pháp bao phủ thì trên mặt Y Toa Bội Nhĩ vẫn hiện ra vẻ vui mừng.
Vũ khí sau khi ma hóa, cho dù chỉ là tạm thời, loại uy lực này cũng mạnh hơn so với vũ khí tôi độc quá nhiều, đương nhiên, đánh đổi cũng lớn hơn.
Nhưng Lôi Lâm vẫn chưa dừng tay.
” Ma hóa vũ khí “! ” Ma hóa vũ khí! ”” Ma hóa vũ khí! ” Ánh sáng pháp thuật liên tiếp lấp loé, Lôi Lâm lập tức đều thêm cho tất cả vệ binh một tầng hiệu quả ma hóa vũ khí.
“Biểu đệ, pháp thuật vị còn đủ sao? Lẽ nào em đã dùng toàn bộ pháp thuật vị để ghi nhớ ma hóa vũ khí?”
Y Toa Bội Nhĩ ngẩn người ra, các vệ binh khác cũng giống như thế , còn những hải tặc kia, nhìn trường kiếm tay bọn hắn hiện ra ánh sáng pháp thuật đã sớm đỏ mắt ghen tị, ngay cả nước miếng đều chảy ra.
Có vũ khí được phụ thêm ma hóa, đại diện cho sức chiến đấu cá nhân sẽ tăng vọt! Ngẫm lại xem, bạn đánh tới một chiêu kiếm, toàn bộ vũ khí của đối phương đều đứt gãy, thậm chí khải giáp đều không ngăn cản được lưỡi đao của bạn, đó là cảm giác thế nào?
Sau khi có trợ lực này, tỷ lệ tử thương của những vệ binh này có thể hạ thấp một ít, đây cũng là mục đích của Lôi Lâm, dù sao những người này mới chân chính là tiền vốn của hắn.