Chương 1449: Hấp huyết
“Hai chiếc thuyền kia có thể không cần, nhưng chiếc chiến hạm chủ lực này vẫn rất tốt!”
Lôi Lâm chủ động giải trừ hiệu quả từ thuật phi hành, hạ xuống trên boong thuyền của đối phương.
“Cái gì? Tên pháp sư ngu ngốc kia lại tự mình hạ xuống?”
Đoàn trưởng nhóm hải tặc nhân ngư mừng rỡ: “Xông lên cho ta! Giết hắn!”
Một đám hải tặc hình thù kỳ quái, có đầu như con cua thậm chí là bach tuộc hoàn toàn vây quanh Lôi Lâm, trong đôi mắt lóe lên tia sáng hung tàn.
Phốc! Phốc!
Giữa hư không thoáng vặn vẹo, chợt hai chủy thủ sắc bén như độc xà lộ ra răng nanh sắc bén tấn công Lôi Lâm.
“Ừm! Bóng tối tiềm hành, có thể so sánh với tên thích khách Mạn Khắc trước đó!”
Trên mặt Lôi Lâm lộ ra nụ cười dữ tợn: “Đáng tiếc, chỉ dựa vào đám tạp ngư các ngươi thì còn kém lắm!”
Tia sáng đỏ ngòm lóe lên, ma quỷ huyết chủy đã trực tiếp xuất hiện trên tay Lôi Lâm, chủy thủ trong tay Lôi Lâm giống như đã biến thành tinh linh trong màn đêm, mọi cử động đều tràn ngập vẻ đẹp đặc biệt.
”” Ảnh vũ “!” Có chíp phụ trợ, kỹ xảo chỉ có đạo tặc đứng đầu cùng thích khách mới sử dụng lại bị Lôi Lâm dễ dàng dùng tới.
Tia sáng màu đỏ ngòm hóa thành gió xoáy, trực tiếp bao trùm hai tên thích khách.
Hiệu quả rút lấy sinh mệnh lực cường đại vượt xa hấp huyết quỷ chi xúc, khiến hai tên thích khách kia chỉ vừa bị chủy thủ đâm trúng đã lập tức biến thành hai cỗ thây khô ngã trên mặt đất.
Ầm! Loảng xoảng!
Tiếng binh khí kim chúc va chạm vào nhau vang lên, sau đó lại là mấy ngư nhân cách Lôi Lâm gần nhất ngã trên mặt đất, từng tia năng lượng màu đỏ ngòm không ngừng bị chủy thủ của Lôi Lâm rút lấy, khiến thân thể chúng nó mất đi toàn bộ sinh mệnh lực, thậm chí chỉ cần bị đụng vào là sẽ biến thành sỏi.
“Hắn là ma quỷ! Là ác ma từ thâm uyên đến đây!”
Loại cảnh tượng khủng bố này làm những hải tặc vốn rất hung tàn kia sợ vãi tè, tuy rằng bình thường bọn chúng cũng giết người không chớp mắt, nhưng cái chết khốc liệt này hiển nhiên là từ trước tới nay chưa từng gặp qua.
Đối với những thứ không biết, bất kỳ sinh vật có trí khôn nào cũng sẽ thấy hoảng sợ.
“Quả nhiên, hương vị của việc tự mình động thủ thu gặt sinh mệnh này mới là thoải mái nhất. . .”
Khóe miệng Lôi Lâm cong lên một độ cong tà dị: ”” Ngưu chi lực lượng “! ” Miêu chi ưu nhã “!”
Hai tia sáng pháp thuật lấp loé trên người hắn, mà sau khi Lôi Lâm gia trì lực lượng cùng nhanh nhẹn, cả người càng giống như đã hóa thân thành tử thần, tùy ý thu gặt sinh mệnh của đám hải tặc chung quanh.
Thậm chí, đồng thời khi đánh chết đối thủ, mấy đạo pháp thuật cấp 0 thậm chí cấp 1 cũng không ngừng từ trên tay Lôi Lâm bắn ra.
” Ma quỷ huyết chủy ” không phải là vũ khí kim chúc bình thường, dĩ nhiên không có bất luận ảnh hưởng gì đối với việc thi pháp của pháp sư, đồng thời không có khải giáp bằng sắt thép cản trở khiến động tác của Lôi Lâm càng thêm mau lẹ trôi chảy.
“Quả nhiên! Một thuyền hải tặc phần lớn đều là chức nghiệp hệ cận chiến, chẳng có láy một pháp sư nào. . .”
Lôi Lâm như hổ gặp bầy dê, trong con ngươi còn đang không ngừng nhìn quét bốn phía, giống như đang tìm kiếm con mồi tiếp theo.
Hiện tại nếu như có bất kỳ pháp sư đi ra kiềm chế, cho dù là một thuật chu võng thậm chí thuật du nị, đều có thể khiến hắn gặp phải một chút phiền toái.
Nhưng phi thường đáng tiếc là cho dù hậu trường của nhóm hải tặc nhân ngư này là Lộ Dịch Tư hầu tước, đối phương cũng không thể phân phối cho một đám hải tặc nghề nghiệp cấp cao như pháp sư.
Hoặc cũng chỉ có trong ba nhóm hải tặc lớn kia mới có lực lượng pháp hệ.
“Thấy không? Đầu lĩnh đã giết chết hai chiếc chiến thuyền của đối phương, chi còn lại một chiếc cuối cùng, xông lên cho ta! Làm thịt bọn chúng!”
La Tân Hán nằm nhoài trên lan can, nhìn chiến tích của Lôi Lâm, đột nhiên quay về sau rống to lên.
Mà lúc này đám tù binh hải tặc cũng phát ra tiếng gào thét: “Giết chết bọn chúng! Giết chết bọn chúng!”
Đám hải tặc vốn hoàn toàn không có sĩ khí, lúc này lại bùng nổ ra hai trăm phần trăm sức sống cùng nhiệt huyết, kêu gào xông lên đánh giết nhóm hải tặc nhân ngư.
Thuyền chiến động một cái là bùng nổ!
“Không thể tiếp tục kéo dài như vậy!” Đoàn trưởng nhóm hải tặc Nhân Ngư nhìn thủ hạ của mình không ngừng giảm thiểu, và thuyền hải tặc của đối phương đang xông lại, vẻ mặt trở nên càng thêm khó coi.
“Mẹ nó, rốt cuộc là hải tặc ở nơi nào, lại có thực lực mạnh mẽ như vậy, còn có cả pháp sư phụ trợ, còn đến làm khó dễ với ta. . .”
Nhưng lúc này, đối phương rõ ràng muốn diệt mình mà đến, suy tính may mắn hay ước ao gì đó đều trở thành không thể.
Tên đoàn trưởng này hiểu phi thường rõ ràng, cho dù hắn lựa chọn đầu hàng, hay những hải tặc phổ thông kia không có chuyện gì, nhưng mình và đám tâm phúc khẳng định không tránh được kết cục mất mạng.
Nghĩ tới đây, trong mắt của hắn lại lóe lên vẻ tàn nhẫn, tháo áo choàng trên người ra, lộ ra một bản giáp dùng tinh cương chế tạo.
“Các ngươi tránh ra! Chuẩn bị cung tiễn thủ!”
Khi bị bức ép đến tuyệt cảnh, đối phương hiển nhiên chuẩn bị tự mình ra trận, đồng thời tên đoàn trưởng hải tặc Ngư Nhân này có thực lực rất tốt.
“Chiến kỹ —— xung phong! ! !”
Trên người đoàn trưởng nhóm hải tặc bị một tầng đấu khí dày đặc bao vây, chợt cả người hắn giống như một toà chiến xa bằng sắt thép bắt đầu xông lên.
“Chắc cũng là chiến sĩ cấp 10, đồng thời, khải giáp cùng giới chỉ của hắn. . .”
Lôi Lâm lui nhanh lại, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng làm đối phương không rét mà run.
Mà vào lúc này, chíp cũng chiếu ra số liệu thu thập được tới trước mặt Lôi Lâm: ” Không biết tên; giới tính: nam; lực lượng dự đoán: 11 trở lên; nhanh nhẹn dự đoán: 5; thể chất dự đoán: 8; tinh thần dự đoán: 3; thực lực tổng hợp phán đoán: chiến sĩ cấp 11! Đánh giá: nguy hiểm! Hung giáp và giới chỉ có gợn sóng pháp thuật phúc xạ, phán đoán là ma hóa vật phẩm! ”
“Hây! Chiến kỹ —— Hồi toàn trảm!”
Dựa vào sức mạnh xung phong, phần eo tên đoàn trưởng kia đột nhiên phát lực, khiến cự kiếm trên tay như máy xay gió bắt đầu chuyển động.
Ầm! Ầm! Răng rắc! Kiếm gió đi đến đâu, lượng lớn sàn gỗ trên boong tàu đều xốc lên, vụn gỗ cũng bắn ra bốn phía.
Chiến kỹ này là kỹ năng đối phương đắc ý, đã từng vì học tập nó mà tên đoàn trưởng nhóm hải tặc này đã phục dịch một vị chiến sĩ cấp cao trong tận ba năm, mới được đối phương tán thành rồi truyền thụ.
Nhưng tất cả những việc này đều đáng giá! Sau khi học tập được kỹ năng này, hắn chỉ dựa vào uy lực kinh khủng từ hồi toàn trảm đã liên tiếp giết chết mấy chiến sĩ có đẳng cấp còn cao hơn hắn, leo lên bảo tọa đoàn trưởng của nhóm hải tặc Nhân Ngư.
Càng không cần phải nói, đối thủ lần này chỉ là một vị pháp sư, cho dù đối phương có năng lực đạo tặc, nhưng phòng ngự khẳng định cũng không sánh được với chiến sĩ đồng cấp.
Nếu như bị hồi toàn trảm kéo vào, khóe miệng đoàn trưởng này khẽ cong lên, giống như đã có thể nhìn thấy thân thể đối phương bị xé rách.
“Chiến kỹ không sai, đáng tiếc mày quá chậm. . .”
Lời nói nhẹ nhàng truyền tới, lại khiến tên đoàn trưởng kia hoàn toàn biến sắc, chợt hắn nhìn thấy một cái bóng màu đen giống như trang giấy từ khe hở hồi toàn trảm vọt ra, huyết sắc chủy thủ vạch một đường ở trước ngực của chính mình.
Phốc! Giống như búa tạ đạp xuống da trâu, khải giáp của tên đoàn trưởng này đột nhiên bộc phát ra một tầng sức mạnh phòng hộ , khiến chủy thủ chếch đi quỹ đạo công kích lúc đầu.
Nhưng cho dù là như vậy, mũi nhọn từ chủy thủ đỏ như màu máu cũng lưu lại một vết rạch sâu ở trước ngực hắn.
Nhìn thấy hung giáp suýt nữa đã bị cắt ra, vẻ mặt tên đoàn trưởng hiện ra vẻ may mắn.
“Đáng tiếc. . . Nếu không phải dùng pháp thuật vị cấp 3 để ghi nhớ phi hành thuật, vừa nãy chỉ cần dùng ” giải trừ ma pháp ” là có thể trực tiếp đột phá phòng ngự, giết đối phương!”
Thân ảnh Lôi Lâm không hề dừng chút nào, lại vọt vào giữa đám hải tặc, mấy đầu người bay lên, vòi máu phun ra như suối phun.
Máu tươi ở còn chưa rơi xuống đã bị chủy thủ trong tay Lôi Lâm hấp thu , khiến mấy vết thương nhẹ trên người hắn lập tức phục hồi như cũ.
“Loại năng lực này, mày là quỷ hút máu!”
Tên đoàn trưởng kia giống như nhớ tới ký ức không tốt nào đó, kinh sợ kêu lớn lên, loại năng lực rút lấy sinh mệnh người khác để nhanh chóng tái sinh này, cũng rất tương tự quỷ hút máu trong lời nghe đồn.
“Ầm!”
Va chạm mạnh mẽ truyền tới, khiến trên boong thuyền giống như xảy ra một cơn địa chấn cấp 8.
Ngay khi Lôi Lâm đang một mình kiềm chế toàn bộ nhân thủ của đối phương, Hắc Hổ hào đã trực tiếp đụng vào, móc sắt dây thừng bám xuôi theo trụ thuyền, sau đó lượng lớn hải tặc vung vẩy vũ khí hiện ra lam quang vọt lên.
Loại binh khí được Lôi Lâm tôi độc này chỉ vừa vung lên đã khiến đám hải tặc Nhân Ngư bị thiệt lớn, cho dù chỉ bị rạch nhẹ lỗ hổng, thì chỉ mấy giây sau đã tê liệt ngã trên mặt đất, chỉ có thể mặc cho địch nhân chém giết.
Mà vũ khí của các vệ binh được Lôi Lâm gia trì ma hóa càng có thế như chẻ tre, Y Toa Bội Nhĩ như nữ vũ thần xông lên trước, rất nhiều hải tặc nhân ngư trực tiếp bị giết đến tơi bời.
“Làm sao? Muốn chạy trốn sao?”
Lôi Lâm mỉm cười chặn trước mặt tên đoàn trưởng đang có sắc mặt khó coi kia.
“Hây! Chiến tích —— bạo trảm!”
Rất hiển nhiên, tên đoàn trưởng hải tặc này cũng biết muốn hoàn toàn thoát khỏi Lôi Lâm trước mắt này là chuyện không thể nào, sắc mặt hắn liên tục thay đổi sau đó hắn đột nhiên vọt tới, cự kiếm trong tay phát ra ánh sáng sáng sủa.
Mà ngay khi đối phương xông lên, một chiếc nhẫn ở tay trái của đối phương cũng đột nhiên bắn ra ánh sáng pháp thuật rực rỡ.
“Tấn tiệp bạo phát!”
Có pháp thuật bỗng nhiên bắn ra trợ giúp, khiến công kích của đối phương cũng nhanh hơn! Nếu như địch nhân không chú ý thì nhất định sẽ chịu thiệt lớn.
Nhưng tất cả đều sớm đã bị Lôi Lâm nhìn thấu.
Đối mặt với tên đoàn trưởng đột nhiên xung phong kia, hắn chỉ mỉm cười đánh ra một chiêu.
”” Du nị thuật “!”
Ào ào! Boong tàu đột nhiên trở nên bóng loáng, mà tên đoàn trưởng đang xung phong đột nhiên biến sắc, cả người đều mất đi trọng tâm.
“Tất cả chiêu thức át chủ bài của mày, ta đều biết, dưới tình huống này, kết cục của mày chỉ có một là ngoan ngoãn đi lên con đường tử vong. . .”
Lôi Lâm giống như một vị vũ giả tao nhã, thân ảnh phiêu dật bay tới bên ạnh tên đoàn trưởng kia.
Một cái đầu lâu bay lên, sau đó chính là rất nhiều vòi máu phun ra.
Ma quỷ chủy thủ hút ăn no nê máu tươi như phát ra tiếng cười hê hê, ma quỷ vũ dực cũng biến thành càng thêm sống động, giống như ma quỷ bị phong ấn sắp thức tỉnh vậy.