Chương 1456: Dã Man Nhân (1)
Cảng hải tặc!
Trong lời đồn, nơi này là thánh địa của hải tặc ở ngoại hải, cho dù là hàng hóa vướng tay chân đến mức nào cũng có thể thành công bán đi, đổi lấy kim đáng yêu thậm chí là bất kỳ thứ mà bạn muốn.
Nơi này có phụ nữ tốt nhất, rượu mạnh ngon nhất, đương nhiên, tiền đề là bạn nhất định phải có đủ Khắc La.
Nếu như bạn dám gây sự ở chỗ này, những chấp pháp hải tặc đó sẽ hung hăng giáo huấn bạn, thậm chí khiến bạn phải hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này!
Hải tặc cũng có chấp pháp hội? Đương nhiên! Cho dù là kẻ chuyên đánh cướp để kiếm sống cũng cần trật tự nhất định, ở một số thời điểm nào đó, bọn chúng còn để ý tới quy tắc hơn cả người bình thường.
Là nơi ngư long hỗn tạp ở ngoại hải nhất, tình báo ở nơi này cũng là phong phú nhất.
Thường thường khi có một con dê béo béo đi ngang qua, còn có thể nhìn thấy cảnh tượng đồ sộ ngàn buồm cùng xuất ở cảng hải tặc.
Đó là hành động do đông đảo hải tặc tự phát tạo thành tự ý chiếm đoạt, trong vô số thuyền buồm kia vừa có chiến hạm khủng bố dùng thiết giáp ma hóa bao trùm, cũng có thuyền được hải thần chúc phúc sẽ không chìm, đương nhiên, cũng có loại thuyền không lớn hơn mô hình bao nhiêu, chỉ có thể chở mười mấy người, thậm chí là ghe độc mộc chở mấy hải tặc.
Hiện tượng “hải tặc chi triều” này chỉ mới xảy ra một lần duy nhất là ở hơn năm mươi năm trước, thậm chí trực tiếp đánh cho hải quân một công quốc tan vỡ, cướp đoạt được một bút lớn tài phú! Trở thành mánh lới tuyệt hảo để dụ dỗ những ngư dân vô tri trở thành hải tặc.
Nhưng từ khi ba quần đảo của Lộ Dịch Tư hầu tước quật khởi mạnh mẽ ở ngoại hải, địa vị của cảng hải tặc đã mơ hồ ngày càng kém, đặc biệt sau khi hai nhóm hải tặc lớn bị đối phương lôi kéo qua, toàn bộ cảng hải tặc đã không còn cảnh tượng phồn vinh như trước nữa, dần dần trở thành một cứ điểm phổ thông để tiêu tang cho hải tặc thôi.
Cho dù là như vậy, nhưng nội tình của cảng khẩu này vẫn không phải chuyện nhỏ, không chỉ thành lập ra thành trấn, còn được mấy thần điện tới đây, cho dù là hải tặc cũng cần thần thuật trị liệu cùng mục sư an ủi.
Đồng thời, những thần linh thuộc trận doanh tà ác đó, tương tự cũng sẽ không từ chối tín ngưỡng từ hải tặc. Nói không chắc bọn chúng vốn là mưu kế của các thần chức thuộc về hải tặc.
Mà buổi sáng hôm đó, một chiếc thuyền hải tặc treo lơ lửng cờ xí kỳ dị lái vào bến tàu cảng hải tặc.
Chiếc thuyền hải tặc này có kích thước cũng coi như không nhỏ, dường như đó đã trải qua mấy lần chiến đấu kịch liệt, trên thân thuyền còn có thể nhìn thấy lượng lớn dấu vết chém giết cùng đao tước phủ chém.
“Loại thuyền hải tặc này cũng có thể làm chiếm hạm chủ lực của những đoàn hải tặc kia. . . Nhưng tại sao cờ xí lại xa lạ như thế?”
Một tên thư ký phụ trách đăng ký nơi bến tàu xoa xoa mắt, hắn có thể xác định, trên cột cờ của đối phương treo lơ lửng một lá cờ hải tặc, trong cuộc đời hành nghề của hắn chưa từng nhìn thấy lá cờ có màu máu tươi đẹp như thế, bên trên đồ án một đầu lâu dữ tợn cùng chủy thủ trông rất sống động.
Vào lúc này. một đội hải tặc trực tiếp từ thuyền hải tặc đi xuống, thư ký đi lên nghênh tiếp, trên mặt lộ ra nụ cười công thức hóa: “Các vị tiên sinh, hoan nghênh tới cảng hải tặc, nơi này chúng ta có. . .”
Hắn vẫn chưa nói hết, người tuổi trẻ đi đầu đã khoát tay áo một cái, một đồng tiền tệ rơi vào trong lồng ngực tên thư ký kia.
Loại hoa văn cổ điển kia, còn trọng lượng nặng trình trịch, lập tức khiến tên thư ký này sáng mắt lên.
Tên hải tặc trẻ tuổi này sử dụng cũng không phải kim tệ Đan Bố Lôi Tư, mà là Khắc La càng đáng giá hơn!
“Xem ra, tên thanh niên này chính là thống lĩnh của hải tặc này sao? Nhân vật rất nguy hiểm. . .”
Trên người đám hải tặc đứng sau thanh niên đều có sát khí hung ác, đặc biệt một tên cự nhân cao hơn hai mét, hắn quả thực giống như một ngọn núi nhỏ.
Nhưng những kẻ cùng hung cực ác này đứng sau lưng thanh niên kia đều giống như một đám thỏ trắng nhỏ, khiến tên thư ký kia thoáng rùng mình, ý thức được người trước mặt mình có lẽ là một nhân vật không tầm thường.
“Ta biết hết quy củ ở nơi này, bỏ neo một ngày năm đồng ngân tệ đúng không?”
Lôi Lâm nhìn thư ký trước mặt mình, từ ánh mắt của đối phương hắn nhìn ra vẻ kính sợ.
Đối phương hiển nhiên cũng đã từng làm hải tặc, không tự chủ bắt đầu so sánh thực lực, thậm chí trên người còn có bị thương ẩn sâu, làm hắn không thể không sớm xuất ngũ, làm công tác văn thư.
Nói thật, Lôi Lâm cảm thấy đối phương là một người rất thú vị.
Ở thế giới các thần, người được tiếp thu tri thức giáo dục vốn rất ít, mà một tên hải tặc nhận thư biết chữ, chuyện này quả là hiếm như lá mùa thu.
Có điều hiện tại Lôi Lâm cũng không có tâm tư muốn trao đổi gì thoáng mệt mỏi.
“Hãy giới thiệu khách sạn tốt nhất nơi này cho ta, đồng thời đến nơi mới có thể chiêu mộ thủy thủ? Còn nữa, ông thấy thuyền phía sau ta chú? Ta cần sửa chữa nó lần. . .”
Lôi Lâm trực tiếp tung ra mấy nhiệm vụ, không chờ đối phương lộ ra vẻ bất mãn gì, lập tức lại bổ sung: “Nếu ông đề cử tốt thì vật này sẽ thuộc về ông. . .”
Trên tay hắn cũng đang cầm một viên Khắc La lập loè ánh sáng chói mắt.
Thư ký không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, hầu kết lăn lên: “Không thành vấn đề, thuyền trưởng các hạ tôn kính, toàn bộ cảng hải tặc không có ai hiểu rõ địa lý nơi này hơn ta.