Chương 1458: Khách sạn (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1458: Khách sạn (1)

“Chíp! Quét hình số liệu của đối phương!”

Lôi Lâm âm thầm ra lệnh.

” Keng! Nhiệm vụ thành lập! Bắt đầu quét hình! ” Chíp trung thực chấp hành mệnh lệnh của Lôi Lâm.

Gợn sóng vô hình vô chất đảo qua, rất nhanh, số liệu đối phương đã bị truyền về.

” Không biết tên; chủng tộc: dã man nhân là chiến sĩ cấp năm có lực lượng: 5; nhanh nhẹn: 2; thể chất: 4; tinh thần: 1; nắm giữ thiên phú: 1, cường tráng: bởi chủng tộc dã man nhân bổ trợ khiến đối phương có sức mạnh cùng thể chất cường đại. 2, cuồng bạo: Khi tâm tình rơi vào trạng thái hết sức kích động, một số dã man nhân có năng lực cuồng bạo, tiến vào trạng thái cuồng hóa! Hiệu quả: lực lượng +1, nhanh nhẹn, tinh thần:0. 5! ”

Chíp lại đảo qua một gã dã man nhân khác, đưa ra số liệu tương đương.

“Hai tên chiến sĩ cấp 5 dã man nhân nắm giữ năng lực cuồng bạo?”

Lôi Lâm âm thầm so sánh với thủ hạ của chính mình, “Một khi thật sự xảy ra xung đột, đám Độc Nhãn Long căn bản không thể đánh lại, có lẽ chỉ có Cự Nhân mới có sức liều mạng, nhưng kết quả. . .”

“Đồng thời, nghe đồn tuy rằng dã man nhân rất thích hợp với nghề nghiệp chiến sĩ, nhưng có một số những trí giả trí tuệ của tộc này cũng có thể đánh ra pháp thuật, thu được một ít năng lực pháp thuật. . .”

Kiểu dựa vào năng lực pháp thuật trong mạch máu này không giống pháp sư, trái lại có mấy phần tương tự cùng huyết mạch thuật sĩ, nhưng cách thức lại phi thường ít, số lần sử dụng cũng rất ít.

Nhưng sau khi tộc quần dã man nhân có lực lượng pháp hệ chống đỡ thì cho dù dong binh đoàn tinh nhuệ trên đại lục đến cũng không dám trêu chọc.

“Dựa theo đạo lý bình thường, với quy mô của nhóm hải tặc Dã Man Nhân, số lượng phụ nữ trẻ em ở phía nhất định còn lớn hơn, với số lượng này, có mấy chức nghiệp pháp hệ là chuyện rất bình thường. . . cũng khó trách bọn hắn có thể chống lại Lộ Dịch Tư hầu tước lâu như vậy. . .”

Hầu như trong nháy mắt, rất nhiều suy nghĩ đã lóe lên trong đầu Lôi Lâm.

Nhưng trong mắt người khác thì Lôi Lâm chỉ liếc mắt nhìn hai dã man nhân chiến sĩ đứng ở cửa một chút, sau đó bước vào trong trong khách sạn.

Vừa tiến vào bên trong, một mùi rượu rum hỗn hợp mùi thuốc lá nồng nặc đã đập tới trước mặt , khiến Lôi Lâm khẽ cau mày.

Ở đại sảnh khách sạn có rất nhiều lữ khách đang ngồi, trên bàn là thịt nướng cùng hoa quả chất thành núi như thế, còn có từng thùng rượu rum, van rượu trực tiếp mở ra, để đám ma men ra sức uống ở nơi đó.

Rất nhiều thị nữ ăn mặc hở hang thỉnh thoảng như bướm xuyên qua vườn hoa đi lại trong đại sảnh,thỉnh thoảng bị lữ khách sờ mó một chút cũng chỉ có thể vui cười.

Đối với một khách sạn chuyên môn cung cấp cho hải tặc, bạn thật sự không thể yêu cầu nhiều như vậy. . .

Cũng may trước đó Lôi Lâm cau mày chỉ là do phản ứng tự nhiên vì sinh hoạt quý tộc trong nhiều năm, hắn đã trải qua rất nhiều khổ nạn, cho dù ở hoàn cảnh ác liệt hơn cũng có thể nhịn được.

Rất rõ ràng, một đám người hắn đột nhiên xông vào khiến những khách nhân khác chú ý, đặc biệt dáng vẻ Lôi Lâm trẻ tuổi lại đẹp trai, thế mà có mấy kẻ điếc không sợ súng gia hỏa huýt sáo với hắn.

“Cự Nhân!” Lôi Lâm lắc đầu một cái, hô khẽ một tiếng.

“Các ngươi. . . Muốn chết sao?” Cự Nhân từ trong bóng tối đi ra, từng khối cơ bắp nổi lên, còn có rất nhiều vết tích trên mặt, tràn ngập cảm giác áp bức.

Cự Nhân khinh thường nhổ bãi nước bọt với vài tên hải tặc kia, đưa tay lên cổ làm động tác cắt yết hầu.

“Thế nào? Không phục thì theo ta ra ngoài!”

Cự Nhân hiển nhiên vẫn biết quy củ, nói ra những lời này cũng khiến Lôi Lâm âm thầm gật đầu.

Vài tên hải tặc kia nhìn thân thể khổng lồ của Cự Nhân, còn có cảm giác nguy hiểm mãnh liệt nên chỉ có thế trực tiếp ngồi xuống chỗ mình, giống một đám chim cút vậy, ngay cả một câu cũng không dám nhiều lời.

Làm hải tặc, ánh mắt là vật cần thiết nhiết, Cự Nhân vừa nhìn đã biết không dễ chơi, càng không cần phải nói tới Lôi Lâm có thể khống chế hắn.

Trên thực tế, ở trong lòng bọn hắn đã bắt đầu âm thầm hối hận vì vừa nãy đã lỗ mãng, đương nhiên, cũng có mấy hải tặc trong mắt lập loè ánh sáng âm ngoan —— Ở cảng hải tặc này không phải nơi chỉ dựa vào lực lượng là có thể xưng bá, mỗi ngày đều có thi thể vài tên tân thủ điếc không sợ súng hung hăng như vậy bị ném vào biển.

Đối với suy nghĩ âm thầm khiêu khích của bọn hắn, Lôi Lâm vẫn vui lòng muốn xem, đến lúc đó hắn sẽ để bọn hắn thấy được cái gì mới là chân chính đáng sợ.

Toàn bộ đại sảnh chỉ thoáng yên tĩnh một hồi rồi lại khôi phục vẻ huyên náo, dù sao không ai muốn phá hư quy củ mà Dã Man Nhân đã đưa ra, đồng thời còn vì thể mà đắc tội với nhóm hải tặc Dã Man Nhân.

“Khách mời cần gì ạ?”

Lôi Lâm đi tới trước quầy, lão bản là một người phụ nữ xinh đẹp vóc người cao gầy, đối phương mặc lễ phục thấp ngực màu đỏ, khoác một áo choàng lông tơ, một cái đuôi đỏ nghịch ngợm thỉnh thoảng đảo qua eo nhỏ.

Cô ta nở nụ cười xinh đẹp với Lôi Lâm, một nốt ruồi nơi khóe miệng dường như cũng biến thành linh hoạt lên.

Lão bản của quán trọ này lại là một vị hồ nữ, còn là một vưu vật đỉnh cấp! Lôi Lâm thậm chí nghe được tiếng chảy nước miếng của đám thủ hạ sau lưng mình.

“Nhóm người chúng ta có tổng cộng hai mươi ba người, có thể ở lại sao?” Lôi Lâm trực tiếp đặt câu hỏi, ánh mắt đảo qua hồ nữ, nhưng không có bao nhiêu lưu luyến.