Chương 1461: Đế Luân

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1461: Đế Luân

“Rất tốt, sau đó ta sẽ đi nói chuyện cùng lão bản về vấn đề tiền chuộc. . .”

Lôi Lâm khép lại ngón tay, làm ra hứa hẹn.

“Đa tạ ngài! Chủ nhân!” Khải Luân lập tức thay đổi xưng hô, tuy rằng lúc này cô ta giống một bán tinh linh yếu ót, nhưng Lôi Lâm lại biết, chỉ cần giải trừ độc tố mà đối phương trúng phải, lại phối hợp một chủy thủ sắc bén cùng các trang bị khác, thì bán trác nhĩ này sẽ lập tức trở thành tử thần khủng bố thu gặt sinh mệnh trong bóng tối!

Sau khi nói lời cám ơn, bầu không khí trong phòng g nhất thời trở nên hơi lúng túng lên.

“Chủ nhân. . . Có cần ta lại đi gọi thêm mấy người tỷ muội lại đây không?” Khải Luân xoắn góc váy, có vẻ thật sự có chút tay chân luống cuống.

“Không cần, không phải cố đến để thêm nước nóng sao?” Lôi Lâm cười nhạt, lần này hắn trải qua nhiều trận huyết chiến, đặc biệt tích trữ cùng hấp thu rất nhiều năng lượng sinh mệnh, nên hắn có một chút nóng.

“Tuân mệnh! Chủ nhân!”

Khóe miệng Khải Luân lộ ra ý cười hoặc mị, cả phòng lập tức bị một tầng ý xuân bao phủ. . .

Khách sạn dã man nhân cung cấp bữa sáng phi thường phong phú, món chính là bánh mì yến mạch cùng sữa bò, còn có pho mát cùng trứng rán toả ra mùi hương ngây ngất, trong rổ bằng dây leo ở bên cạnh còn có mấy xâu quả đỏ mọng ướt át, hấp dẫn người muốn ăn.

Trên cổ Lôi Lâm quấn quanh khăn ăn màu trắng, không nhanh không chậm hưởng dụng, động tác rất trôi chảy, bên cạnh là Khải Luân, thỉnh thoảng cô ta liếc trộm Lôi Lâm vài lần, trên mặt còn lóe lên vệt đỏ ửng.

Dáng vẻ này khiến Lôi Lâm thầm nở nụ cười, đối phương đúng là một vưu vật, tối ngày hôm qua khiến hắn rất hưởng thụ.

Trác nhĩ tinh linh ở phương diện này rõ ràng có thiên phú đặc thù, có điều Lôi Lâm cũng không phải chim non, hắn cường tráng đến mức ngay cả hắc ám tinh linh cũng không chịu nổi.

“Thủ lĩnh, chúng ta có thể đi vào sao?”

Vào lúc này, giọng nói của Độc Nhãn Long từ ngoài cửa truyền tới.

“Vào đi!”

Nghe mệnh lệnh của Lôi Lâm, Độc Nhãn Long, Cự Nhân, còn có Hoắc Khả đồng thời đi vào, nhìn vành mắt bọn hắn đen thui cộng với bọng mắt là có thể biết tối ngày hôm qua bọn hắn đã tiến vào trạng thái cuồng loạn thế nào.

Đồng thời, cho dù đã cố gắng tắm rửa qua, Lôi Lâm vẫn ngửi được mùi cồn và mùi nước hoa nồng nặc.

Ba người Độc Nhãn Long cũng nhìn thấy Khải Luân bên cạnh Lôi Lâm, chỉ là ba người này lại giống như không nhìn thấy đối phương vậy, trong mắt lại có thêm vài tia ám muội.

“Chủ nhân! Ta đi trước!”

Nhìn thấy ba người kia lại đây, Khải Luân biết Lôi Lâm rõ ràng là có chuyện quan trọng muốn trò chuyện cùng thủ hạ, tuy rằng bữa sáng còn chưa ăn xong, nhưng cô ta vẫn là rất thông minh chuẩn bị đứng dậy rời đi.

“Không cần! Hiện tại cô cũng là người chung một nhóm, cứ ở lại đồng thời nghe một chút!”

Lôi Lâm giữ Khải Luân lại, hành động này khiến Độc Nhãn Long có chút chấn kinh, hắn đánh giá Khải Luân một vòng, đối phương rõ ràng chỉ là một thị nữ bán tinh linh, còn làm cả gà nữa, sao đột nhiên lại được thủ lĩnh mời chào, biến thành người mình?

Nhưng nếu đây là Lôi Lâm quyết định thì không đến lượt bọn hắn phản kháng.

“Nói đi! Tối ngày hôm qua trải qua thế nào?”

Lôi Lâm cầm lấy một tấm khăn ăn bằng tơ lụa trắng nõn lau miệng, sau đó nhìn ba người Độc Nhãn Long.

“Thủ lĩnh! Ta đã thăm dò. . .” Độc Nhãn Long đương nhiên biết Lôi Lâm không muốn nghe những chuyện linh tinh của bọn hắn, mà là tình báo chân chính, bởi vậy hắng giọng một cái rồi bắt đầu bẩm bảo.

“Ở cảng hải tặc, có mấy thương nhân có hứng thú đối với hàng hóa trong tay chúng ta, có điều lai lịch lớn nhất vẫn là lão bản của quán trọ này. . . khà khà. . .”

“Hồ nữ kia sao?” Lôi Lâm gật gật đầu: “Đối phương ra giá thế nào?”

“Tổng cộng 850 viên kim tệ Đan Bố Lôi Tư! Cái giá này trong số những người ra giá xem như trung bình, có điều lại an toàn nhất. . .” Độc Nhãn Long lại hung ác nói: “Mấy nhà khác tuy rằng có giá tiền cao hơn, nhưng Độc Nhãn Long ta vừa nhìn đã biết bọn hắn đang tính toán gì, ta phi!”

Hắn ta dù sao cũng là lão hải tặc, không tự chủ lập tức mở miệng nói tục, có điều Lôi Lâm cũng không để ý. cảng hải tặc vốn là chốn ngư long hỗn tạp, có đám hải tặc khác nhằm vào mình cũng không có gì lạ, thậm chí còn có thể muốn đồng thời chiếm cả đội tàu và hàng hóa luôn.

So sánh ra thì, Dã Man Nhân làm thế lực lớn nhất nơi này đồng thời thì làm loại chuyện thu tang này cũng không có gì lạ.

“Ừm! Giá cả này cũng không tệ.”

Tuy rằng Lôi Lâm để lại một nhóm đường thô, nhưng các hàng hóa còn lại cũng ít nhất có giá ba ngàn đồng tiền vàng trở lên.

Có điều nếu là tang vật, lại qua tay mấy lần, có thể bán được gần một nửa lợi nhuận đã đủ khiến Lôi Lâm thỏa mãn.

“Nơi này là bản đồ chi tiết cùng với tất cả vị trí thần điện trên cảng hải tặc!”

Hoắc Khả cung kính đưa một tấm giấy bằng da dê cho Lôi Lâm, đồng thời cũng mang đến câu trả lời chắc chắn của xưởng đóng tàu: ” Chủ xưởng kia được chúng ta dẫn đường đã tới nhìn Phi Hồng Hổ hào một lần, ông ta nói việc duy tu không có vấn đề gì, nhưng việc ma hóa thì hoàn toàn không thể , còn phí dụng thì đối phương yêu cầu ba trăm đồng tiền vàng. . .”

“Đám nhãi con của chúng ta đều chơi rất hang say tối hôm qua, có điều không xảy ra đại sự gì, chỉ là đánh một trận cùng mấy tên ma men khác!”

Cự Nhân dương dương tự đắc nói, chỉ nhìn sắc mặt của hắn đã biết cũng không chịu thiệt.

“Ừm! Chúng ta ở đây nghỉ ngơi tầm năm ngày, trong thời gian này giao công việc sửa chữa cho đối phương, yêu cầu đối phương nhanh chóng hoàn thành công việc đi, giá tiền có thể đồng ý. . .”

Chỉ là duy tu thuyền, lại không liên quan đến long cốt cùng cải trang, đồng thời còn là ở thế giới có năng lực siêu tự nhiên, nếu như đối phương dốc toàn lực ứng phó thì cũng sẽ không có vấn đề gì.

“Yên tâm đi! Thủ lĩnh!” Độc Nhãn Long vỗ ngực, trực tiếp nhận việc, Hoắc Khả bên cạnh lại lộ ra một tia âm trầm.

Việc tranh cướp phe phái giữa đám thuộc hạ này, Lôi Lâm chỉ coi như không có nhìn thấy, chỉ cần không uy hiếp đến hắn hoặc là hạ thấp sức chiến đấu tổng thể thì hắn sẽ hoàn toàn mặc kệ bọn hắn.

“Ừm! Độc Nhãn Long đi làm chuyện này, Hoắc Khả cùng Cự Nhân theo ta bán hàng hóa đi, đồng thời mời chào một nhóm thủy thủ. . .”

“Vâng!” “Tuân mệnh! Thủ lĩnh!” Nếu Lôi Lâm đã lên tiếng, thì chuyện này dĩ nhiên cứ quyết định như thế đi.

Trong đại sảnh khách sạn không còn huyên náo như tối hôm qua, nhưng lại có cảnh chén bàn ngỏn ngang, thậm chí trên mặt đất còn có mấy con ma men.

“Các ngươi, ném tên ma men nợ tiền không trả này tới sau bến tàu lao động, mỗi ngày đánh một trận roi tàn nhẫn cho ta, lúc nào trả hết nợ thì lúc đó mới cho hắn rời đi!”

Ở bên cạnh quầy hàng, vị hồ nữ lão bản ngày hôm qua kia chống nạnh, lệnh hai dã man nhân kéo một tên ma men ra ngoài.

“Ôi! Tiểu thiếu gia của ta! Sao ngài thức dậy sớm thế?”

Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, sắc mặt của đối phương lập tức thay đổi, lại liếc Khải Luân bên cạnh một chút, khiến Khải Luân không nhịn được rụt cổ một cái.

“Lẽ nào là Khải Luân phục vụ khiến ngài không hài lòng, vậy ta sẽ lập tức thay đổi người khác cho ngài!”

“Không! Không cần! Cô ấy rất tốt!”

Lôi Lâm sờ sờ mũi: “Còn chưa thỉnh giáo tục danh của phu nhân?”

“Ha ha. . . Ta tên làm Đế Luân, ngài có thể gọi ta là Đế Luân phu nhân!” Đế Luân phu nhân phong tình vạn chủng nở nụ cười với Lôi Lâm, tràn ngập mị lực của nữ nhân thành thục.

“Ừm! Đế Luân phu nhân tôn kính, ta muốn nói chuyện về giao dịch lần này, tiện thể chuộc thân cho thị nữ này!”

Lôi Lâm nói thẳng ra yêu cầu.

“Chuộc thân? !” Đế Luân liếc Khải Luân một chút, trong con ngươi có ý khác: “Ôi! Xem ra Khải Luân của chúng ta khiến thiếu gia rất hài lòng đây. . .”

Sau đó Đế Luân giống như lười biếng ngáp một cái: “Nơi này không phải chỗ nói chuyện, đi theo ta!”

Cô ta lắc lắc thân hình như rắn nước đi trước, chỉ để lại một mùi hương nồng nặc quanh quẩn ở xung quanh, Lôi Lâm cười cợt, theo Đế Luân đi tới một gian phòng nhỏ.

Đầu tiên Đế Luân phu nhân rót cho Lôi Lâm một chén hoa trà có đồn là đến từ tinh linh bộ tộc, đợi hơi nước màu trắng không ngừng quấn quanh bay lên, trên mặt mới hiện ra một tia khôn khéo: “Vị tiểu thiếu gia này, ngài hỏi tên của ta, nhưng người ta còn không biết tên cậu là gì đấy?”

“Phu nhân có thể gọi ta là Lôi Lâm!” Lôi Lâm cười cợt.

Nếu muốn kết minh cùng đối phương, tín nhiệm là trụ cột, hơn nữa chỉ là một cái tên mà thôi, chỉ cần đối phương kiên trì điều tra một quãng thời gian, nhất định có thể tra được.

“Được rồi! Lôi Lâm thiếu gia!” Đế Luân phu nhân hơi nâng bắp đùi thon dài lên, đuôi cáo màu đỏ rực nhu thuận cuốn chung quanh eo nhỏ.

“Chuyện hàng hóa thì ta có thể trực tiếp làm chủ, nhưng Khải Luân là nô lệ của khách sạn chúng ta, cô ta đi hay ở, ta cũng không có quyền lực quyết định này!”

“Ta biết, tất cả nơi này đều là tài sản riêng thuộc về nhóm hải tặc Dã Man Nhân!”

Lôi Lâm mỉm cười xoa nắn ngón tay của chính mình.

Đùng đùng! Một dòng điện mãnh liệt xẹt qua, khiến cả căn phòng trong nháy mắt tràn ngập ánh sáng chói mắt.

“Nếu là như vậy, vậy thì để người có thể chủ sự lại đây!”

Lôi Lâm trầm giọng nói, lực lượng pháp thuật mạnh mẽ quanh quẩn xung quanh thân thể của hắn.

“Pháp sư! Cậu là một pháp sư!” Đế Luân phu nhân kêu lên, hiển nhiên là trước đó cũng không có phát hiện ra thân phận của Lôi Lâm.

Trên hải dương, pháp sư cao quý là chức nghiệp phi thường ít ỏi.

Đồng thời, trên người đối phương có gợn sóng pháp sư mạnh mẽ, khiến Đế Luân rõ ràng đẳng cấp chức nghiệp của đối phương nhất định đã vượt qua cấp 5!

Trình độ pháp sư như thế này, đã xem như là cường giả không kém, đồng thời phía sau vô cùng có khả năng có một vị đạo sư càng mạnh mẽ hơn chống lưng!

“Tên là Lôi Lâm! Còn là pháp sư! Có hai manh mối này, thân phận của đối phương nhất định có thể tra được rất dễ dàng!”

Trừ phi sử dụng thân phận giả, không thì Lôi Lâm nhất định không trốn được mạng lưới tình báo của đối phương, Đế Luân có tự tin với chuyện này.

“Không ngờ quý khách lại là một vị pháp sư mạnh mẽ đây!”

Đế Luân vỗ nhẹ bộ ngực của chính mình, trong lúc vô tình lộ ra một khoảng lớn nhẵn nhụi trắng như tuyết.

Chỉ có điều xưa nay Lôi Lâm luôn phân rõ chính sự cùng việc tư: ” Người chủ sự lúc nào có thể lại đây?”

“Đừng vội như thế mà! Chậm lắm tới buổi tối là có thể gặp!”

Đế Luân quăng một mị nhãn tới Lôi Lâm: “Trước đó, trong tiệm chúng ta còn có rất nhiều đồ vật để giết thời gian, quý khách muốn nhìn một chút sao?”