Chương 1466: Hội ngộ (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1466: Hội ngộ (2)

“Đúng! Bọn hắn đã đã chủ động giải trừ khế ước nô lệ với ta, từ nay về sau, ta chính là người của chủ nhân!”

Lúc này Khải Luân đã đổi trang phục thị nữ làm người ta mơ màng trước đó, đổi thành trang phục thuộc da màu đen, trên đùi trắng như ngà voi còn cột chủy thủ màu đen, cả người có thêm một tia anh khí.

“Rất tốt, mang ta đi!”

Lôi Lâm biết, sau khi đối phương báo cáo tình huống của chính mình cho nhóm hải tặc Dã Man Nhân phía sau, hiện tại chính là muốn tìm hắn ngả bài.

Vẫn là trong phòng khách sáng sớm hôm nay, có điều bên trong đã có thêm một người khổng lồ.

Đó là một tên dã man nhân có làn da màu xanh, đang bệ vệ ngồi trên ghế salông, trọng lượng lớn khiến mặt đất đều hơi trũng xuống.

Trên đỉnh đầu hắn đội một nón sắt sừng trâu, nửa người trên rắn chắc tinh tráng lộ ra, trên gương mặt tràn ngập vẻ dữ tợn có đôi mắt rất khôn khéo.

Ở tay phải của hắn, một thanh trảm mã đao tạo hình kỳ dị to lớn đặt tại vị trí thích hợp nhất để vung lên, trên lưỡi đao lóe lên ánh sáng pháp thuật —— Rất rõ ràng, đây là một thanh vũ khí trải qua luyện kim sư ma hóa!

“Hì hì. . . Pháp Áo Lan gia tiểu thiếu gia!”

Đế Luân phu nhân lúc này đang ngồi trên đùi dã man nhân, ý cười dịu dàng nhìn tới Lôi Lâm.

Lúc này cái đuôi màu đỏ rực của cô ta thỉnh thoảng mơn trớn trên người dã man nhân, mang theo dã tính cùng cảm động.

Hai người này ngồi cùng một chỗ , khiến Lôi Lâm đột nhiên có cảm giác như đang nhìn “mỹ nữ cùng dã thú”, nhưng vị Đế Luân phu nhân này hiển nhiên không nghĩ gì, nhìn ánh mắt của đối phương lại tràn đầy tình ý.

“Khanh khách. . . Không ngờ thân là người thừa kế của nam tước- Lôi Lâm thiểu gia cũng sẽ làm một tên hải tặc đây!”

Lúc này Đế Luân phu nhân trên dưới đánh giá Lôi Lâm, trong con ngươi tỏa ra vẻ cảm động: “Không chỉ như vậy, nghe nói thiếu gia có thiên phú pháp thuật rất cao, thậm chí khiến đạo sư của ngài cũng phải cảm thấy xấu hổ, thực sự là ghê gớm đây. . .”

Mặc dù là chỉ dăm ba câu, nhưng tất cả tin tức về thân phận của Lôi Lâm đều bị đối phương biết rõ hết.

“Phải thì thế nào? Các quý tộc sẽ không thừa nhận, đương nhiên, ta cũng sẽ không!”

Lôi Lâm cười cợt, ngồi xuống ở ghế salông đối diện, Khải Luân đứng ở sau lưng hắn, thân thể có chút không tự chủ khẽ run lên, giống như bị làm gợi lên bóng ma trong lòng.

Trên thực tế, khi Lôi Lâm lộ ra tên của chính mình còn có thân phận pháp sư, nếu như đối phương còn chưa tra ra, thì nhóm hải tặc Dã Man Nhân kia cũng không cần lăn lộn ở ngoại hải nữa.

Nếu muốn kết minh cùng đối phương, cần phải có thành ý.

“Được! Lôi Lâm thiểu gia nói chuyện thật sự rất khác những quý tộc ra vẻ đạo mạo kia đấy!”

Trong giọng nói Đế Luân phu nhân dường như ẩn giấu oán hận cực sâu: “Những quý tộc kia, ở bề ngoài thì quang minh mà nhân từ, trên thực tế, bọn chúng còn không bằng cả dã thú. . .”

Từ đầu tới cuối, dã man nhân chiến sĩ ngồi ở chỗ đó đều không nói câu nào, nhưng loại áp lực thâm trầm này lại như núi cao vậy, không giây phút nào không trùng kích tâm linh của Lôi Lâm.

“Vị này chính là. . . ”

Lôi Lâm trực tiếp hỏi Đế Luân phu nhân.

“Ồ! Ngài xem ta!” Đế Luân phu nhân vỗ vỗ cái trán trơn bóng, quăng cho Lôi Lâm một mị nhãn: “Ta đến giới thiệu cho ngài! Vị này chính là Âu Cát Đức Chiến Chùy, người yêu của ta! Đồng thời cũng là đoàn trưởng nhóm hải tặc Dã Man Nhân!”

Ngay khi cô ta giới thiệu, trong đôi mắt Lôi Lâm cũng có một tia gợn sóng.

Âm thanh máy móc của chíp vang lên, đồng thời chiếu ra số liệu của đối phương đến trước mặt Lôi Lâm.

(Tên : Âu Cát Đức Chiến Chùy; chủng tộc: dã man nhân có lực lượng dự đoán: 15 trở lên; nhanh nhẹn: 10; thể chất: 14; tinh thần: 9; đánh giá: dự đoán đẳng cấp chiến sĩ cấp 15 trở lên, cực kỳ nguy hiểm! )

Ở bên cạnh số liệu, còn có một bộ hình nổi của đối phương, chuôi vũ khí ma hóa trảm mã đao kia cũng bỗng nhiên xuất hiện.

Chỉ là từ hình vẽ mặt trên, Lôi Lâm có thể phán đoán ra trên người đối phương chí ít còn có mấy pháp thuật vật phẩm.

” Chiến sĩ cấp 15 trở lên! Còn có lực lượng dã man nhân bổ trợ, thực lực như vậy, cho dù ở trên đại lục cũng là cường giả có tiếng đi! Nhưng cho dù là đối phương, lại có chủng tộc trợ giúp, khi tranh đáu cùng hầu tước cũng đều là ở hạ phong!”

Lôi Lâm phát hiện, đối với thực lực thủ hạ của Lộ Dịch Tư hầu tước, hắn nhất định phải một lần nữa phỏng đoán.

Ở thế giới các thần, chức nghiệp giả cấp 5 đến cấp 10 là có thể xưng là tinh anh, cấp 10 trở lên chính là tiểu cao thủ, mà chức nghiệp giả cao cấp từ cấp 15 trở lên, cho dù ở vương quốc đều có thể thu được tôn kính, cùng với đãi ngộ hài lòng.

Nhưng cho dù là một vị chiến sĩ cao cấp như vậy, mang theo toàn bộ lực lượng tộc quần, vẫn thua kém Lộ Dịch Tư hầu tước, vậy thực lực của đối phương lại khổng lồ cỡ nào?

Vào lúc này, Lôi Lâm đã bắt đầu vui mừng vì sau khi chính mình công phá đảo Bán Nhân Ngư đã lập tức liền đi.

Những tâm tư này chỉ thoáng qua, Lôi Lâm gật gật đầu chào hỏi vị dã man nhân tộc trưởng kia: “Chào ngài, cường giả tôn kính!”

Một tầng ánh sáng ( xảo ngôn thuật ) lấp loé ra , khiến Lôi Lâm có thể chuẩn xác hiểu được ý của đối phương.