Chương 1478: Sao Kim (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1478: Sao Kim (2)

Rời khỏi tòa nhà quản lý, Nhã Cách Bố trực tiếp cưỡi lên một thớt cự mã màu đen, tuy rằng làm quan trị an hắn có xe ngựa để đi, nhưng làm chiến sĩ thì hắn vẫn thích tự mình cưỡi ngựa.

Nhìn tòa nhà quản lý lộng lẫy uy nghiêm sau lưng, còn có đông đảo chiến sĩ cấp trung phía sau, cùng với ánh mắt kính nể của đám người trên đường, trong lòng Nhã Cách Bố có chút hoảng hốt.

“Tất cả. . . Thật sự đã khác rất nhiều!”

Nhã Cách Bố trầm thấp thở dài, sau khi có đủ tài phú, Quỳnh Nạp Tư nam tước và Lôi Lâm cũng không giống các quý tộc khác trên đại lục sẽ tham tài như cự long, giấu hết kim tệ vào nhà kho của chính mình, ngược lại, ngoại trừ xây dựng thêm dây chuyền sản xuất, kiến thiết cảng Sao Kim ra, Quỳnh Nạp Tư nam tước có tầm nhìn xa hầu như lấy tất cả thu nhập ra để tăng cường thực lực của Pháp Áo Lan gia tộc.

Lượng lớn tỏa tử giáp tinh xảo cùng trường kiếm tinh cương đã thay thế giáp da cùng thiết xoa mộc mâu trước kia cho đám vệ binh, thậm chí còn chiêu mộ được rất nhiều chức nghiệp giả —— Tuy rằng chức nghiệp cao cấp như từ cấp 15 trở lên thì không có khả năng lắm, nhưng chức nghiệp giả cấp trung, đặc biệt chiến sĩ cận chiến thì căn bản không từ chối được điều kiện mà nam tước đưa ra.

Thậm chí, còn có rất nhiều chức nghiệp giả sau một khoảng thời gian phục dịch đã yêu thích hoàn cảnh của nơi này, trực tiếp chuyenr cả người nhà lại đây, trở thành dân tự do ở cảng Sao Kim, đối với chuyện này đương nhiên Lôi Lâm giơ hai tay hoan nghênh, đồng thời ở phương diện đề bạt cùng đãi ngộ cũng đưa ra hậu đãi, bởi vậy hình thành vòng tuần hoàn lành tính, khiến thực lực thủ hạ càng ngày càng lớn mạnh.

Nhã Cách Bố biết hiện nay đã có chức nghiệp giả cấp 10 trở lên nương nhờ vào dưới trướng Lôi Lâm, nếu như không phải hắn tuỳ tùng nam tước từ thuở nhỏ, không có công lao cũng có khổ lao thì vị trí hiện nay của hắn sợ là sớm đã bị người khác chiếm mất.

Nhưng ngay cả như vậy, cảm giác nguy hiểm nồng đậm vẫn luôn quanh quẩn dưới đáy lòng Nhã Cách Bố.

“Nhất định phải gia tăng rèn luyện, ta có linh cảm, bình cảnh quấy nhiễu ta nhiều năm, trong khoảng thời gian này khẳng định có thể đột phá!”

Sau khi Pháp Áo Lan gia tộc có thu nhập tăng lên, những người như Nhã Cách Bố đương nhiên cũng được thu lợi, lương bổng được tăng lên rất cao, Nhã Cách Bố cũng cảm giác chính mình còn chưa đủ mạnh, không chỉ có lợi dụng món tiền vốn mời này để học giả giảng bài cho mình mà còn chăm chỉ học hỏi rất nhiều chiến sĩ cường giả.

Bây giờ hắn cũng đạt đến chiến sĩ cấp bảy đỉnh phong, khoảng cách tới cấp 8 chỉ kém tới một bước.

Sau khi tuấn mã chạy như bay rời khỏi cảng, chung quanh chính là một khu ruộng mới khai khẩn, lúa mạch xanh mượt tràn ngập sức sống sinh mệnh, không khí cũng trở nên tươi mát, khiến Nhã Cách Bố không khỏi hít sâu vài hơi.

Người canh tác ở đây là vừa có tá điền cùng nông phu vốn theo Pháp Áo Lan gia tộc di chuyển tới, còn có nô lệ được giải phóng, thậm chí còn có người nhà của đám hải tặc.

Lôi Lâm cố ý ban bố một pháp lệnh, chỉ cần nô lệ nỗ lực công tác, sau một thời gian nhất định là có thể thu được thân phận dân tự do, còn có mười mẫu ruộng cày.

Chờ sau ba năm giao nộp thuế má xong, bọn họ là có thể tới toà thị chính xin phép, dùng giá tiền rất thấp để mua lại, trở thành trung nông chân chính.

Hành động này nhất thời hấp dẫn lượng lớn nô lệ liều mạng làm việc, chính là vì để thu được thân phận dân tự do.

Lôi Lâm biết rõ, dù xã hội loài người biến hóa thế nào, chỉ có giai cấp là tồn tại vĩnh viễn, mà duy trì tính lưu động giữa các cấp độ, sau đó cho người tầng dưới chót có hi vọng tiến tới, mới là biện pháp duy nhất để tổ chức cùng chính quyền bảo đảm sức sống.

Chờ sau khi đi qua khu ruộng, canh gác xung quanh bỗng tăng cao lên.

Thậm chí, Nhã Cách Bố còn cảm giác được du hiệp, đạo tặc, thậm chí là thích khách trong bóng tối nhòm ngó.

Một khu công nghiệp xuất hiện ở phần cuối, nơi này chính là nơi sản xuất ruốc cá cùng đường trắng.

Từ khi thu được món lợi nhuận đầu tiên, Lôi Lâm đã chuyển dây chuyển sản xuất đến nơi này, tách khỏi cảng khẩu, đồng thời cũng là vì để dễ bảo mật cùng quản lý.

Khi lợi nhuận không ngừng tăng cao, tính bảo mật ở nơi này cũng càng ngày càng cao.

Thậm chí, ngay cả Lôi Lâm cùng đạo sư của hắn —— Âu Ni Tư Đặc đều tự mình tới đây tọa trấn, toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Pháp Áo Lan gia tộc cũng để hơn một nửa ở đây, đồng thời dọa sợ mấy lần kẻ tới nhòm ngó.

Nhưng chỉ cần món lãi kếch sù từ việc buôn bán còn tồn tại một ngày, thì loại dò xét không muốn sống này sẽ không ngừng.

Biệt thự của Lôi Lâm ở ngay bên cạnh công trường, hắn vốn không phải người thích bạc đãi chính mình, toàn bộ biệt thự có diện tích không nhỏ, thậm chí còn chuyển đám người hậu hạ hắn trong trang viên tới đây, bao gồm cả người chăn ngựa luôn, đương nhiên, cũng không thiếu được Khắc Lai Nhĩ tỷ muội.

Sau khi gặp phải hai đội tuần tra có chiến sĩ cấp 10, Nhã Cách Bố mới nhìn thấy Lôi Lâm.

Lúc này Lôi Lâm đã qua mười sáu tuổi, có vẻ càng thêm thành thục, tóc quăn màu vàng kim không khác nào ánh mặt trời, còn có đôi mắt như biển rộng, mỗi một tấc cơ nhục trên người đều vô cùng hoàn mỹ, tràn ngập cảm giác phối hợp, hoặc là nói, hiện tại vẻ ngoài của hắn chính là hình tượng tình nhân trong mộng của các tiểu thư quý tộc.

Trong mắt Khắc Lai Nhĩ tỷ muội ở bên cạnh đều là vẻ mê say, ngay cả Nhã Cách Bố đi vào cũng không quá chú ý.