Chương 1481: Tài phú nữ thần (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1481: Tài phú nữ thần (1)

“Chúng ta đều là quý tộc, chỉ có thể tuân thủ trò chơi quy tắc giữa các quý tộc. . .”

Lộ Dịch Tư hầu tước chậm rãi nói: “Trước đây thế lực Pháp Áo Lan gia tộc nhỏ yếu, lại không có hậu trường gì, vốn là cơ hội tốt nhất, nhưng đáng tiếc. . .”

Nói xong, ông ta lại hung hăng trừng Địch Mỗ một chút, khiến Địch Mỗ càng cúi đầu thấp hơn.

Lúc trước Pháp Áo Lan gia tộc không khác nào lục bình trong gió, nhưng cho dù là như vậy, Lộ Dịch Tư hầu tước cũng không dám quang minh chính đại đối phó với đối phương, chỉ có thể âm thầm phái hải tặc ra.

Đồng thời, nếu như nhóm hải tặc kia thành công, cuối cùng cũng nhất định sẽ bị diệt khẩu!

Nhưng hiện tại không thể chơi như thế, Pháp Áo Lan gia tộc đã lôi kéo được phái phương, không phải người không có chỗ dựa, thực lực hiện nay lại nhanh chóng tăng trưởng, nếu như không phải dốc tất cả sức lực trên tay thì Lộ Dịch Tư hầu tước cũng không chắc có thể diệt sạch đối phương.

Nhưng có năng này sao? Cho dù ông ta là hầu tước vương quốc, cũng không thể vô duyên vô cớ tấn công lãnh địa quý tộc khác.

Chỉ dựa vào nhóm hải tặc, cho dù là Hắc Khô Lâu và cả Hổ Sa cùng tới, trong lòng Lộ Dịch Tư hầu tước cũng không chắc chắn, càng không cần phải nói tới trên đảo của đối phương còn có thần điện tồn tại.

Hải tặc tập kích quy mô lớn như vậy, rất khó để giáo hội không ra tay.

Đồng thời, người ở ngoại hải có ai không biết Lộ Dịch Tư hầu tước khống chế hai nhóm hải tặc lớn nhất? Mục tiêu lập tức hiện rõ ra.

“Thời cơ! Thời cơ tốt nhất đã bỏ qua. . .”

Lộ Dịch Tư hầu tước thở dài: “Đường trắng cùng ruốc cá, lợi nhuận từ hai món hàng này thực sự là không kém gì buôn bán nô lệ. . .”

“Yên tâm đi! Phụ thân đại nhân! Ta nhất định sẽ lấy hai kỹ thuật kia về!”

Uy Liêm nói với vẻ đã định liệu trước: “Tình huống bây giờ là chúng ta ở ngoài chỗ sáng có lượng lớn hải thuyền và đường thủy, Phi Hồng Hổ lại núp trong bóng tối, tự do cực kỳ, đảm nhiệm tai mắt của Pháp Áo Lan gia tộc, hiện tại giữa hai bên không thể động thủ ở mặt ngoài, chỉ có thể âm thầm giao chiến trong bóng tối để phân ra thắng bại, lần này ta nhất định sẽ diệt sạch hải tặc Phi Hồng Hổ, chặt đứt nanh vuốt và tai mắt của đối phương trong bóng tối!”

Loại kiến thức sâu sắc này lập tức khiến Lộ Dịch Tư hầu tước gật đầu.

“Rất tốt, con có thể nhìn thấy điểm ấy thì ta yên tâm rôig! Ngoại trừ Hắc Khô Lâu ra, ta sẽ mệnh lệnh nhóm hải tặc Hổ Sa cũng sẽ nghe theo lệnh của con! Đội tàu vũ trang của gia tộc cũng sẽ đợi mệnh bất cứ lúc nào, cần phải ra tay một lần diệt sạch địch nhân! ! !”

Những lúc như thế này, Lộ Dịch Tư hầu tước mới bày ra quyết tâm được ăn cả ngã về không.

“Tuân mệnh! Phụ thân!”

Trong giọng nói của Uy Liêm có chút run rẩy, có thể thu được nhiều trợ giúp như vậy, hầu như đã chứng tỏ vị trí người thừa kế của hắn đã không thể lay động, thậm chí bắt đầu chuyển giao quyền lực.

“Còn có, đối phương có lực lượng pháp sư mạnh mẽ! Phương diện này chúng ta không thể coi thường! Ba Lỗ Kiệt pháp sư!”

“Hầu tước đại nhân!” Một ông lão mặc pháp sư bào màu xám từ trong bóng tối đi ra, trong đôi mắt có tầm nhìn ánh sáng, pháp thuật linh quang trên người khiến những người khác có cảm giác nghẹn thở.

Đối với vị thủ tịch pháp sư của gia tộc này, Uy Liêm cùng Địch Mỗ nhanh chóng hành lễ, ngay cả Lộ Dịch Tư hầu tước cũng không dám khinh thường: “Chuyện lần này, đành phiền ngài!”

“Không thành vấn đề!” Thanh âm Ba Lỗ Kiệt khô khốc, lại mang theo một loại âm điệu kỳ dị: “Đối với vị đối thủ chưa từng gặp kia, ta cũng đã sớm muốn tranh tài một lần cùng đối phương. . .”

“Bắt đầu từ hôm nay, Ba Lỗ Kiệt pháp sư sẽ ở bên cạnh con, đến tận khi tiêu diệt được Phi Hồng Hổ!”

Lộ Dịch Tư hầu tước nói.

“Tuân. . . Tuân mệnh!” Kinh hỉ đột nhiên rơi xuống đầu khiến cả người Uy Liêm có chút ngất ngây, trong tiếng nói chuyện mang theo vẻ run rẩy.

“Ừm! Tương lai của gia tộc chúng ta, đều sẽ giao cho con, đừng để ta thất vọng. . .”

Địch Mỗ đứng ở một bên, nhìn tình cảnh phụ tử tình thâm này, cảm giác mình chính là một người ngoài, trong nội tâm điên cuồng thét lên, trên mặt lại chỉ có thể giả ra vẻ bình tĩnh, không dám để oán hận hiện trên mặt.

. . .

Một chiếc thuyền lớn màu vàng chậm rãi lái vào bến tàu cảng Sao Kim.

Chiếc thuyền lớn này sử dụng trang sức xa xỉ, thậm chí bên ngoài còn bao một tầng toả ra sáng màu vàng từ kim loại hiếm, nhìn từ xa giống như một chiếc thuyền dùng vàng ròng chế tạo.

Ở mũi tàu, một giáo huy bằng vàng ròng to lớn lập loè chiếu ra tia sáng chói mắt, đây là tiêu chí của tài phú nữ thần, nhìn như một viên kim tệ lớn.

“Quả nhiên là thổ hào, không mạnh mẽ đòi lấy một món quả thực là có lỗi với chính mình!”

Tuy rằng trong lòng nghĩ như thế, nhưng mặt ngoài Lôi Lâm lại không có bất kỳ biểu hiện gì, ngược lại, hắn không thể không lộ ra nụ cười thân thiện, đi lên nghênh tiếp.

Ở bên cạnh hắn, Quỳnh Nạp Tư nam tước cùng với Toa Lạp phu nhân, còn có Lai Ân quản gia, hầu như các nhân vật có máu mặt trên lãnh địa đều không có ai vắng mặt.

Bởi vậy có thể thấy được, một vị kim tệ mục sư có sức nặng như thế nào.

“Hoan nghênh đi tới cảng Sao Kim, hi vọng ngài có thể thích nơi này, nữ sĩ mỹ lệ!”

Nằm ngoài dự liệu của Lâm chính là vị kim tệ mục sư đến đây lại là một vị nữ sĩ!

Đối phương nhìn có vẻ mới mười bảy mười tám tuổi, trong con ngươi vẫn còn theo một tia trong sáng, càng có sự khôn khéo bặc biệt của thương nhân, da thịt nhẵn nhụi như ngà voi, khóe miệng còn mang theo một nụ cười xán lạn nhu hòa, giống như em gái nhà hàng xóm vậy, làm người khó có thể liên hệ cô ta với một vị mục sư.