Chương 1483: Thỏa thuận (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1483: Thỏa thuận (1)

“Ngoại trừ chuyện về thần điện, còn có một việc khác có liên quan hệ với ý đồ đến lần này của ta. . .”

Tả Na nhìn thẳng vào Lôi Lâm, khiến Lôi Lâm âm thầm rùng mình: “Rốt cục đến rồi sao?”

Hắn sớm đã có cảm giác, khi hai món hàng buôn bán của mình thu lợi càng lúc càng lớn, nhất định sẽ khiến cho thế lực càng mạnh mẽ hơn chú ý.

Mà đến lúc này, lợi ích đồng minh trước đó vì tự vệ mà thành lập nên sẽ không có bất kỳ tác dụng gì.

Trên thực tế, trong lòng Lôi Lâm cũng có dự định chuyển giao kỹ thuật ra ngoài.

Hắn đã sớm nhìn rõ, trong quy tắc trò chơi ở thế giới này, dựa vào sức mạnh bây giờ của chính mình thì không thể duy trì việc lũng đoạn bao lâu.

Hiện tại có thể ăn được một năm lãi kếch sù, đã đủ khiến hắn kinh hỉ.

Đồng thời, cho dù nhượng lại kỹ thuật, cũng nhất định phải tìm được một chỗ dựa cùng bắp đùi đủ mạnh, xét theo phương diện này thì tài phú giáo hội hiển nhiên là một lựa chọn tốt.

“Là ruốc cá cùng đường trắng sao?” Lôi Lâm trực tiếp hỏi ra.

“Đúng, còn có cậu!” Trong đôi mắt Tả Na có một ý cười: “So với hai kỹ thuật này, nhân tài phát minh ra chúng mới càng đáng giá để chúng ta quan tâm, bởi vì cậu có một ngón tay có thể hóa đá thành vàng!”

“Ta!” Lôi Lâm chỉ vào mũi của chính mình, thật sự có chút cảm giác không biết nên khóc hay cười.

Nhưng trong lòng hắn lại đang không ngừng cảnh giác, cũng có chút nghĩ mà sợ, xem ra, trong khoảng thời gian gần đây hắn thực sự quá mức kiêu căng.

Bây giờ đối phương mới chỉ là cảm thấy hứng thú về đầu óc của hắn, nhưng nếu như phát hiện được nhiều thứ hơn thì sao?

Nghĩ tới đây, Lôi Lâm lập tức quyết định sau khi giải quyết được phiền phức là Lộ Dịch Tư hầu tước, hắn nhất định phải biến mất một quãng thời gian ở trước mặt mọi người.

Nếu không lỡ may thu hút càng nhiều thần linh quan tâm, vậy thì phiền phức sẽ trở nên càng lớn hơn.

” Liên quan đến kỹ thuật hai loại hàng này xuất hiện, kỳ thực chỉ là trùng hợp mà thôi, ta vốn yêu thích đọc sách, trong một tình huống phi thường ngẫu nhiên đã đọc được một bút ký của tiền nhân, từ đó được dẫn dắt, đồng thời cũng rất cảm tạ cha của ta đã mặc cho ta hồ đồ, thậm chí còn chuyên môn mua một nhóm thợ thủ công nô lệ cho ta. . .”

Lôi Lâm nở nụ cười chân thành giải thích, nhưng Tả Na rõ ràng có vẻ không tin.

Không chỉ như vậy, thậm chí Lôi Lâm cảm giác được một luồng gợn sóng pháp lực,

Hiển nhiên là đang dò xét hắn có nói dối hay không.

Đối phương hành động tác tuy rằng bí ẩn, nhưng làm sao có khả năng giấu được hắn đây?

Trong lòng Lôi Lâm đầy vẻ giận dữ, ở ngoài mặt vẫn là không chút biến sắc.

Loại vẻ mặt này lại khiến Tả Na nghi hoặc, cảm thụ thần thuật phản hồi, vẻ mặt của cô ta càng thêm mê man.

“Lẽ nào, đối phương nói thật?”

Trong lòng Tả Na có chút thất vọng, nhưng vẫn tiếp tục nói chuyện cùng Lôi Lâm về việc liên quan tới hai mặt hàng kia, bất kể nói thế nào, ruốc cá cùng đường trắng tinh chế đều có lợi nhuận kinh người, mà nếu như không thể nhúng tay vào trong dòng chảy kim tệ của hai mặt hàng này thì cô ta nhất định sẽ mất đi ân sủng của ác kim nữ thần, bị các kim tệ mục sư khác thay thế vị trí.

Với cơ sở của Lôi Lâm, còn có chíp điều khiển, muốn ẩn giấu được một mục sư cao cấp thì vẫn thừa sức, nhìn khuôn mặt đối phương có chút thất vọng, trong lòng Lôi Lâm cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn đàng hoàng trịnh trọng: “Vậy chúng ta nói đến vấn đề có liên quan tới việc buôn bán hai mặt hàng này đi!”

“Nói đi! Cậu muốn bao nhiêu kim tệ mới bằng lòng chuyển nhượng kỹ thuật?”

Vào lúc này Tả Na cũng thu thập xong tâm tình, vung tay lên đầy vẻ tài đại khí thô địa.

“Tất cả quá trình sao ruốc cá, cộng thêm kỹ thuật đóng kín đồ hộp, thậm chí là thợ thủ công thông thạo, chuyển hết cho ngài, mười vạn Khắc La!”

Đối với Lôi Lâm, ruốc cá nhất định phải mở rộng sản lượng, lượng tiêu thụ càng lớn lợi nhuận càng phong phú, tiền vốn cần có để đầu tư cũng rất lớn, đồng thời lại không phải kỹ thuật đặc biệt mũi nhọn, qua mấy năm nhất định sẽ bị mô phỏng, còn không bằng lập tức bán đi.

“Mười vạn Khắc La? !” Tả Na cắn môi.

Theo cô ta thì cái giá này rõ ràng có chút hơi cao, nhưng nếu như có thêm một nhóm thợ thủ công thông thạo cùng kỹ thuật đóng kín thì có vẻ vẫn chịu được.

Đặc biệt đối phương sử dụng kỹ thuật bịt kín kia, Tả Na liếc mắt đã nhìn ra ưu thế của việc chứa đựng thực phẩm trong lọ sành đóng kín trong thời gian dài, cho dù không làm ruốc cá, cũng đủ giúp cô ta kiếm được một món tiền.

Còn chuyện sản nghiệp này cần đầu tư lượng lớn vốn vào gì đó? Ha ha. . . Đối với tài phú giáo hội, vấn đề có thể dùng tiền để giải quyết thì xưa nay đều không phải vấn đề!

“Cái giá này thực sự là quá cao, trừ phi cậu đưa thêm cả kỹ thuật tinh luyện đường trắng. . .”

Tuy rằng trong lòng đã cơ bản đồng ý giao dịch này, nhưng ngoài mặt Tả Na đương nhiên vẫn cười khổ, còn kém bước nằm lăn trên đất khóc lóc om sòm chơi xấu.

“Còn kỹ thuật tinh luyện đường trắng sao?”

Lôi Lâm trầm ngâm, kỹ thuật này không giống ruốc cá, bởi nắm giữ mấy điểm mấu chốt nên tính bảo mật vẫn rất cao.

Đồng thời, cũng không cần dây chuyển sản nghiệp lớn hay vốn tập trung vào nhiều, là việc làm ăn có thể làm trường kỳ.

Hiện tại Pháp Áo Lan gia tộc có gần một nửa thu nhập đều là từ việc buôn bán đường trắng mang đến, quả thực chính là một mỏ vàng lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn!

Đương nhiên, lợi nhuận càng lớn, cả mập bị hấp dẫn đến cũng càng nhiều, Lôi Lâm vẫn hiểu rất rõ chuyện này.