Chương 1493: Công và thủ (1)
Sau mấy tiếng nổ lớn, rất nhiều thuyền đều chìm nghỉm.
Nhìn chiếc Phi Hồng Hổ hào to lớn nhất cũng bị hải dương nuốt chửng, trên mặt Uy Liêm có cảm giác mờ mịt.
“Vậy là. . . Thắng lợi sao?”
Chỉ là lúc này, một vấn đề càng thêm khó khăn lại hiện ra trước mặt hắn, có cần đổ bộ tác chiến không?
” Hiện tại, chúng ta nên làm như thế nào?”
Uy Liêm không thể quyết định bèn nhìn sang Ba Lỗ Kiệt bên cạnh.
“Ta cảm ứng được trên đảo có rất nhiều sóng sinh mệnh, chắc đối phương vẫn còn ở phía trên, nhưng cụ thể thì không dò xét được, thậm chí ngay cả tiên đoán đều bị quấy rầy, dù sao. . . đối phương cũng có pháp sư. . .”
Mấy tầng ánh sáng pháp thuật lóe lên trên người Ba Lỗ Kiệt, hắn chợt cười khổ, lắc lắc đầu.
“Tại sao phải tấn công? Chúng ta chỉ cần bao vây chặt nơi này, đối phương đã mất đi tất cả thuyền chỉ có thể bị vây chết ở trên đảo, trừ một đám cao tầng ra thì những người khác căn bản không thể sống sót. . .”
Trên mặt Khắc Lạc có vẻ gian xảo đặc biệt của hải tặc.
“Đây là một phương pháp không tệ, nhưng chúng ta cũng phải cân nhắc tới khả năng đối phương cố ý giữ chân chúng ta ở đây, ta rất lo lắng đội tàu của gia tộc. . .”
Đám hải tặc lén lút thu nhận này dù trung thành như thế nào đi nữa, cũng không sánh được với chó nhà mình nuôi, đạo lý này Uy Liêm vẫn hiểu rất rõ.
Đồng thời, những hải tặc kia căn bản cũng không có lòng trung thành hay tín dự gì, bọn hắn chỉ là một đám người điên phục tùng bản năng cùng cường giả!
Đúng lúc đó, một tia sáng thông tấn pháp thuật lóe lên khiến Ba Lỗ Kiệt biến sắc.
“Ta nhận được tin tức, lần này cảng hải tặc rất quyết tâm, thậm chí bạo phát “hải tặc chi triều”, đội săn nô lệ ở bên kia tổn thất rất nặng nề, thậm chí một phần tướng lãnh cao cấp còn bị đối phương ám sát, hoài nghi là thế lực từ mưu sát chi thần. . .”
“Mưu sát chi thần? Đáng chết!”
Dù là ai, sau khi nghe được tên gọi của vị thần linh điên cuồng kia, sắc mặt đều sẽ không tốt, Uy Liêm cảm giác trán mình giật giật đau đớn từng trận.
Đồng thời, hắn cảm giác được ánh mắt của đoàn trưởng hai nhóm hải tặc đứng bên cạnh mình dường như cũng có biến hóa.
Trước đó Lộ Dịch Tư gia tộc có thể uy hiếp đám hải tặc này, là vì gia tộc có đội tàu vũ trang khổng lồ.
Nếu như lần này thực lực tổn thất lớn,vừa không thể kiềm chế được Phi Hồng Hổ, còn có khả năng xảy ra phản loạn.
Một số thủ đoạn phản chế tầm thường, căn bản không có hiệu quả gì đối với đối phương vốn tuyệt tình tuyệt nghĩa này.
“Tước gia! Đạo tặc chúng ta phái ra đã trở về!”
Chính vào thời khắc này, một tên thủ hạ dẫn một tên đạo tặc cả người mặc quần áo bó màu đen tới đây.
“Chủ nhân, đây là tình báo “Dạ Kiêu” gửi về!” Tên đạo tặc cung kính dâng lên một phong thư.
Uy Liêm gật gât đầu, một quản gia tóc trắng phơ bên cạnh lập tức nhận lấy phong thư kia, sau đó kiểm tra tỉ mỉ lại.
“Không có vấn đề!” sau một hồi lâu, ông ta mới đưa phong thư cho Uy Liêm.
Uy Liêm không nhịn nổi nhanh chóng nhận lấy tình báo, trên mặt chợt hiện ra vẻ vui mừng: “Ta quyết định, lập tức đổ bộ, vây quét đám hải tặc Phi Hồng Hổ đó!”
“Xem tình huống này, đối phương đã sớm xếp gian tế vào nhóm hải tặc Phi Hồng Hổ sao?”
Khắc Lạc yên lặng nhìn, trong con ngươi lóe lên tia sáng.
“Đối phương có tầm năm trăm tên hải tặc, nếu như là chính diện giao phong, ông có lòng tin đánh bại bọn chúng sao? Khắc Lạc đoàn trường?”
Uy Liêm nhìn về phía Khắc Lạc.
“Không có con số chức nghiệp giả tọa trấn nhất định, theo ta thì đó chỉ là năm trăm tên tạp ngư mà thôi! Chỉ cần đám thủ hạ của ta đã đủ giết sạch bọn chúng rồi!” Trên mặt Khắc Lạc chợt lóe lên vẻ dữ tợn.
Vẻ mặt khát máu kia khiến cho Uy Liêm rùng mình: “Nghe đồn những huyết mạch giả mạnh mẽ kia đều có vấn đề ở phương diện tinh thần, sẽ trở nên càng thêm táo bạo dễ tức giận, hoặc là khát máu điên cuồng, xem ra quả nhiên là như vậy!”
“Cậy cứ quyết định như thế! Khắc Lạc đoàn trường dẫn người cùng ta cùng lên bờ, nơi này sẽ do Kiều Đạt Mạt trấn thủ!”
Uy Liêm lập tức quyết định.
Phần lớn thực lực của Kiều Đạt Mạt đều là dựa vào đàn cá mập ở hải dương, nhân thủ có thể lên bờ rất ít, nên quyết định thế này đúng là rất hợp lý.
“Đồng thời, ta cũng cần công tích nhất định để chứng minh chính mình, dù sao chỉ cần có Ba Lỗ Kiệt lão sư ở đây, nhất định không thành vấn đề!”
Uy Liêm nhìn pháp sư cao cấp bên cạnh mặt không hề cảm xúc một chút, âm thầm tự động viên chính mình.
Rất nhanh, một nhóm hải tặc do Hắc Khô Lâu dẫn đầu, phối hợp với đám hộ vệ của Uy Liêm và cả đoàn tinh nhuệ của nhóm hải tặc Hổ Sa, cùng đi tới trên hoang đảo.
Đoàn người này tổng cộng có tầm bốn, năm trăm người, nhưng trình độ tinh nhuệ có thể vượt qua đám thủ hạ ô hợp kia của Lôi Lâm không ít.
“Đối phương xây dựng một nơi đóng quân đơn giản ở đây, còn dự trữ cả nước ngọt cùng đồ ăn, đủ để kiên trì hơn hai tháng!”
“Đồng thời, ở trong thung lũng này, đối phương còn bố trí rất nhiều cạm bẫy, có lượng lớn độc xà làm chủ!”
Nội ứng trước đó dường như đã gửi cho Uy Liêm không ít tình báo, thậm chí còn có một phần bản đồ đơn giản.
“Có cái này là đủ rồi!” Nụ cười khát máu trên mặt Khắc Lạc càng hiện rõ, làm người ta kinh hãi run rẩy.
Dựa vào tin tức từ nội ứng còn có đám đạo tặc ở gần, một đoàn hải tặc thuận lợi vượt qua hẻm núi tràn ngập cạm bẫy, rất nhanh đã nhìn thấy một nơi đóng quân đơn giản.