Chương 1499: Diệt (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1499: Diệt (2)

( Keng! Đo lường thấy số liệu tinh thần lực của chủ thể đạt đến giới hạn, phát động phản ứng siêu phàm, khả năng tăng cường từ ma quỷ huyết chủy đối với tinh thần lực đã giảm mạnh! )

“Ngày đó rốt cục đã đến sao?”

Lôi Lâm nhìn nhắc nhở cuối cùng của chíp, không khỏi thở dài một tiếng.

10 điểm tinh thần lực. quả nhiên là một giới hạn, sau này tác dụng của ma quỷ huyết chủy sẽ giảm mạnh.

Lần này đánh giết một vị pháp sư cao cấp, có thể giúp tinh thần lực của hắn tăng cường 1 điểm, lần sau có khả năng ngay cả 0. 1 đều không được, mà lần tiếp theo sẽ biến thành 0. 001!

“Dù sao chỉ là đồ vật trong giai đoạn quá độ, cũng không thể quá dựa dẫm vào! Có điều lần sau là có thể chuyên môn tăng lên các số liệu khác, lợi dụng ma quỷ huyết chủy tăng cường toàn thuộc tính đến 10! Mình có cảm giác, một khi toàn bộ số liệu của mình đạt đến ngưỡng cửa, có lẽ sẽ có rất chuyện kỳ diệu xảy ra. . .”

Đối với linh cảm của mình, Lôi Lâm luôn tin tưởng không nghi ngờ.

Vào lúc này trên thi thể của đối phương, còn có mấy món đồ toả ra ánh sáng pháp thuật.

Trang bị trên người pháp sư cao cấp phi thường đáng giá, đồng thời cũng rất hợp với cùng Lôi Lâm, khiến ánh mắt hắn không khỏi toả sáng.

Chờ đến sau khi vét sạch mọi thứ trên người Ba Lỗ Kiệt, Lôi Lâm lập tức hủy thi diệt tích, sau đó cả người đột nhiên nổi lên.

“Hô. . . Tuy rằng có lực lượng pháp thuật, nhưng hiện tại mình còn không phải sinh vật thần tính, vẫn cần dưỡng khí!” Lôi Lâm lắc đầu vẩy nước, rồi nhìn về phía Y Toa Bội Nhĩ cũng ló đầu ra.

“Thế nào? Giải quyết sao?”

“Tên quý tộc kia là phế vật, giải quyết hắn có gì khó khăn chứ?” Trên mặt Y Toa Bội Nhĩ có nụ cười xán lạn.

Từ sau khi cô trải qua ác ma hóa, vẻ mặt này đã rất ít xuất hiện.

Xem ra, sau khi báo được một phần hận máu, cả người Y Toa Bội Nhĩ giống như phá bỏ được một chút gông xiềng.

“Rất tốt! Uy Liêm, Ba Lỗ Kiệt, Khắc Lạc, Kiều Đạt Mạt đã xong đời hết, hiện tại ta rất chờ mong được nhìn thấy vẻ mặt của Lộ Dịch Tư hầu tước sau khi nghe được tin tức này. . .”

“Lão gia hỏa kia cũng không sống được bao lâu đâu!” Y Toa Bội Nhĩ đưa ra một câu tuyên ngôn.

“không sai, hiện tại việc cấp bách của chúng ta là đi hội hợp cùng nhóm hải tặc Dã Man Nhân, một lần đánh tan đội tàu săn nô lệ, lực lượng của Lộ Dịch Tư trên đại dương đã tan vỡ toàn bộ!”

Lôi Lâm cầm lấy tay Y Toa Bội Nhĩ, ánh sáng phi hành thuật lấp loé, hai người lập tức phóng lên trời.

Chờ đến khi hai người bọn họ trở lại Hắc Khô Lâu hào, La Lại Nhĩ Đức cùng La Tân Hán cũng mang theo thủ hạ của Lôi Lâm đuổi tới, cùng đám hải tặc Dã Man Nhân hình thành hai đoàn thể khác nhau.

“Khanh khách. . . Lại gặp mặt rồi, Lôi Lâm thiểu gia!”

Đế Luân phu nhân đung đưa đuôi phía sau màu đỏ rực, mỉm cười chào hỏi, lập tức khiến bầu không khí vốn có chút nghiêm nghị hòa hoãn đi.

“Nói đến thì lần này ta còn cần cảm ơn ( cá mập chi lệ ) của cậu! Không nghĩ tới, loại độc tố này có hiệu quả tốt như vậy đối với đàn cá mập. . .”

Đôi mắt đẹp của Đế Luân liên tục đánh giá Lôi Lâm, giống như muốn nhìn thấu nội tâm hắn.

“Ha ha. . . đây là dược tề đạo sư ta chế tác, hắn có trình độ độc dược học cùng luyện kim thuật rất cao!”

Lôi Lâm trợn mắt nói mò, đồng thời vô tình cố ý địa nâng cao địa vị đạo sư của chính mình.

Trên thực tế, Âu Ni Tư Đặc đối với dược tề học nhiều nhất chỉ là trạm qua, nếu muốn luyeenje chế ra độc tố cao cấp quả thực chính là nằm mơ, nhưng Lôi Lâm cũng không ngại thêm vào cho đối phương mấy ấn tượng khủng bố.

Quả nhiên, sau khi nghe nói đạo sư sau lưng Lôi Lâm có khả năng còn là một vị đại sư độc dược khủng bố, ngay cả trong đôi mắt các dã man nhân chiến sĩ tinh nhuệ khác bên đều có một tia nghiêm nghị.

Cảnh tượng trước đó, bọn hắn cũng từng thấy, chỉ dùng một con cá mập làm mồi, đã làm cả đàn cá mập điên cuồng hẳn lên, bắt đầu tự giết lẫn nhau, đồng thời huyết dịch cũng đã biến thành độc tố khủng bố, thậm chí còn truyền nhiễm!

Loại độc tố chuyên môn nhằm vào tộc quần này, nếu như đối tượng đổi thành dã man nhân? Vậy tình cảnh kia chỉ thoáng nghĩ đã khiến Đế Luân có chút phát lạnh.

“Dựa theo thỏa thuận trước đó! Hắc Khô Lâu thuộc về ta, Hổ Sa thuộc về các ngươi! Có dị nghị sao?”

Lôi Lâm nhìn kỹ vị đoàn trưởng dã man nhân Âu Cát Đức này.

Lúc này, đối phương chỉ có không tới năm mươi tên, thậm chí còn bị thương không nhẹ trong chiến đấu lúc trước, mà thủ hạ của Lôi Lâm có một trăm tên tinh nhuệ vẫn không hư hao chút nào.

Nhưng lực chiến đấu cao cấp của hắn hiển nhiên còn bảo tồn hoàn chỉnh, bởi vậy hai bên vẫn là cục diện thế lực ngang nhau.

“Cậu . . Rất tốt!” Âu Cát Đức nhìn Lôi Lâm, tiếng nói không khác nào kim chúc ma sát.

“Chúng ta đi!”

Bóng người cao lớn của Âu Cát Đức rời đi trước, sau đó chính là các dã man nhân chiến sĩ khác.

“Tiểu thiếu gia anh tuấn, đừng quên chúng ta còn có ước định cuối cùng nha!”

Đế Luân phu nhân đi cuối, nhắc nhở Lôi Lâm.

“Yên tâm! Ta chưa từng quên!”

Lôi Lâm nhìn theo đối phương mang Hắc Khô Lâu hào rời đi, từ đây bắt đầu chia ra, chiếc chiến hạm ma hóa khổng lồ này, chính là chiến lợi phẩm thuộc về hắn!

Không chỉ như vậy, còn có các đại hình chiến thuyền khác mà Khắc Lạc khổ tâm chuẩn bị kiến tạo, toàn bộ đều thuộc về Lôi Lâm!