Chương 1514: Cô chủ (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1514: Cô chủ (1)

Cửa thành mở ra, một thương đội khổng lồ chậm rãi rời khỏi thành Ngải Mông.

Nhánh thương đội này treo mấy loại cờ, ít nhất có hơn năm thương hội cỡ trung, còn có dấu hiệu của mười mấy thương hội loại nhỏ, còn tiểu thương nhân lại càng đếm không xuể.

Trong đội ngũ này càng không khác nào một thế giới các thần thu nhỏ, đa dạng các chủng tộc—— Nhân loại, người lùn, đại địa tinh, bán thú nhân, bán tinh linh, cùng với rất nhiều hỗn huyết, quả thực khiến Lôi Lâm có cảm giác hoa cả mắt.

Còn chức nghiệp trong lính đánh thuê lại càng nhiều, nhưng không có thủ lĩnh thống nhất cùng chỉ huy, nhìn rất lộn xộn, rất có cảm giác của đám người ô hợp.

Lôi Lâm nhìn thấy mấy người lùn cưỡi dã trư gào thét chạy quá trước mặt mình, trong miệng còn nấc ra hương rượu, không khỏi khiến hắn cảm thấy không biết nên nói gì.

“Quả thực chủng tộc còn nhiều hơn so với đám hải tặc mà ta quản lý, chức nghiệp cũng rất hỗn loạn. . .”

Những lính đánh thuê này đã giúp Lôi Lâm hiểu rõ hơn về hệ thống chức nghiệp ở đại lục các thần.

Từ các chức nghiệp thông thường như chiến sĩ, đạo tặc, du hiệp, thích khách, lại tới chức nghiệp cao cấp hơn như kỵ sĩ, người bắn súng kíp, cung tiễn thủ, tuy rằng không có pháp sư, nhưng Lôi Lâm thậm chí nhìn thấy thân ảnh mấy huyết mạch giả cấp thấp, bọn họ đều thuộc những dong binh đoàn khá lớn kia, trực tiếp được những thương hội cấp trung đẳng đó thuê.

Còn những người không có đoàn đội chính quy như Lôi Lâm, chính là những thương hội nhỏ cùng các thương nhân kia thuê.

Trên thực tế, những thương nhân này cũng là không có cách nào, khi thương lộ gián đoạn, nếu như bọn họ vẫn chưa thể khởi hành, hàng hóa đã mua lại đọng lại ở trên tay chỉ là việc nhỏ, còn tiền phạt khủng bố do vi phạm giao ước lại có thể khiến bọn hắn táng gia bại sản.

Ở thế giới có thần linh, những khế ước công chính được thần linh bảo vệ, lúc cần thiết các thần điện phía sau thậm chí có thể điều động mục sư cùng thánh vũ sĩ vũ trang đi đòi nợ, cho dù là quốc vương cũng không dám quỵt nợ, giáo hội của nữ thần ác kim rất yêu thích làm hoạt động này, đương nhiên, thu phí cũng rất cao.

Bởi vậy, dưới sự uy hiếp của táng gia bại sản, những tiểu thương nhân này cũng không thể không nhắm mắt, đi lên con đường nghe đồn có thực nhân ma quấy rầy.

Nhưng bọn hắn cũng không phải người ngu, đồng thời tuyên bố mấy nhiệm vụ lớn, đồng thời chiêu mộ đủ nhiều lính đánh thuê cùng nhân thủ, tạo thành một thương đội cực lớn, cuối cùng xem ra cũng coi như có chút lực lượng tự vệ.

Chỉ là Lôi Lâm rất nghi ngờ về việc những chức nghiệp giả cấp thấp kia có thể phát huy được bao nhiêu chiến lực—— E là chỉ có thể làm con cờ thí mệnh!

“Chư vị viện Đen Nhánh, vận mệnh của ta cùng muội muội đành xin nhờ các vị!”

Trước khi lên đường, cố chủ lần này của Lôi Lâm — Một đôi tỷ muội có vẻ là tiểu quý tộc còn tự thân tiếp kiến bọn hắn.

“Ha ha. . . Yên tâm, cách. . . Có lão Ba Mỗ ta ở đây, những thực nhân ma đáng chết kia tuyệt đối đến bao nhiêu sẽ chết bấy nhiêu!”

Đội trưởng trên danh nghĩa của tiểu đoàn đội mà Lôi Lâm đang trà trộn này là một tên người lùn có tên là Ba Mỗ vừa nấc rượu vừa vỗ bộ ngực bảo đảm, lão đúng là một tên người lùn bắn súng kíp phi thường hiếm thấy, chỉ là trên báng súng ở đai lưng lúc này đã đầy rỉ sắt , dựa theo cái nhìn của Lôi Lâm, cái súng kíp kia đã sớm hỏng rồi —— “Đến khi kẻ địch tới gần có le cũng chỉ có thể làm búa để dùng!”

Trên thực tế, mãi đến tận hiện tại, Lôi Lâm vẫn chưa biết hết những”đội hữu” trên danh nghĩa của chính mình!

“Ngoại trừ một tên người lùn là người bắn súng kíp không chính hiệu làm đội trưởng là Ba Mỗ kia, còn có một đạo tặc bán thú nhân, nhân loại cung tiễn thủ, thêm mình là chiến sĩ, thực sự là linh tinh rối loạn, đồng thời cả đám đều thông qua lính đánh thuê nghiệp đoàn mà quen biết vào hôm qua. . . Rất rõ ràng, đôi tỷ muội này đã bị lừa. . .”

Lôi Lâm không nghĩ tới, ở thế giới các thần loại hắc đoàn lâm thời thành lập, chuyên môn dùng để lừa khách này còn có thể xuất hiện, có điều hắn cũng không muốn thay đổi cái gì.

“Tuy rằng thành phần lừa gạt tiền chiếm đa số, nhưng chút tiền thuê này có thể thuê một vị pháp sư cấp 10, các người vẫn kiếm bộn rồi!”

Trong lòng Lôi Lâm yên lặng nghĩ.

Mà vào lúc này, vị tiểu thư quý tộc ở trong xe ngựa kia cũng thở dài, giống như là biết rõ mình bị lừa.

“Chư vị. . .” Màn che xe ngựa kéo sang một góc, một khuôn mặt đẹp đẽ lộ ra, đối phương tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, so với thiếu nữ bình thường thì có thêm mấy phần thành thục, chỉ là vào lúc này trên vầng trán của cô còn dày đặc sầu bi vẻ, giống như có chuyện khó nói.

“Vì bảo đảm an toàn chuyến này, ta còn cố ý mời một vị mạo hiểm giả khác gia nhập! Cô ấy là một vị kỵ sĩ cấp cao, nhất định có thể hữu hảo ở chung cùng chư vị!”

Trên mặt thiếu phụ quý tộc hiện ra một tia áy náy, có điều ra tiền là kim chủ, Ba Mỗ biết đoàn đội của mình chỉ là làm bộ nên cũng chỉ lầm bầm vài câu, cuối cùng vẫn đồng ý.

” Mạo hiểm giả mới gia nhập? Còn là một tên kỵ sĩ cấp cao, đồng thời. . . Cô ta? ? ?”

Lôi Lâm đột nhiên có một loại dự cảm không tốt.

“Hách Lạp tỷ tỷ, xin lỗi vì ta tới chậm!”

Một thớt chiến mã màu đen không khác nào tia chớp xẹt qua cửa thành, kỵ sĩ cưỡi trên lưng chiến mã nói một câu.

“Lạp Phỉ Ni Nhã!” Trên mặt Hách Lạp trong xe ngựa lộ ra một nụ cười dịu dàng, khiến đám lão Ba Mỗ nhìn mà có chút thất thần.