Chương 1517: Thương Bạch Chi Ưng (2)
. .”
“Có lẽ. . . Ta nên đổi một cách khác. . .”
Ngay khi Lôi Lâm đang cân nhắc con đường sau này, một vị khách không mời mà đến lại mở ra cửa xe vận tải rồi đi vào.
“Có liên quan đến chuyện lúc trước, Hách Lạp tỷ tỷ đã giải thích rõ ràng cho ta rồi, xin lỗi!”
Chỉ nghe âm thanh, Lôi Lâm đã biết là Lạp Phỉ Ni Nhã.
Hắn mở mắt ra, cho dù là trong hoàn cảnh tối tăm ở trong xe vận tải, cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt đỏ lên của đối phương.
“Đối với sự áy náy của cô, ta ghi nhận, hiện tại đã không sao rồi! ?” Lôi Lâm làm thủ thế mời đi ra ngoài.
“Sao cậu có thể như vậy?”
Kkhuôn mặt Lạp Phỉ Ni Nhã vốn đầy xấu hổ lại biến thành tức giận: “Người ta rõ ràng là đến nói xin lỗi với cậu, cậu có thể có một chút phong độ không? Đồng thời. . . Đám Ba Mỗ mỗi ngày còn. . .”
“Ta cũng hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày, chuyện khác chỉ là do đám Ba Mỗ không muốn trả giá lớn mà thôi. . . Đồng thời. . .”
Lôi Lâm đứng lên, chỉ là động tác tự nhiên lại toát ra một tia khí chất khiến Lạp Phỉ Ni Nhã liên tục lùi mấy bước, rụt cổ một cái, giống như nhìn thấy khi cha mình nổi giận.
“Đồng thời. . . Là ai cả ngày đều ở trong thùng xe của cố chủ? Ngay cả nhiệm vụ tuần tra đều trốn tránh?”
Lôi Lâm nhìn thẳng vào Lạp Phỉ Ni Nhã, lập tức làm thiếu nữ kỵ sĩ cúi đầu, hiện tại cô ta mới phát hiện, nếu như lấy chính mình ra để so thì Lôi Lâm kỳ thực đã rất xứng chức.
“Chuyện này. . . Chuyện này không giống nhau! Người ta là thiếu nữ mà rồi!”
Lạp Phỉ Ni Nhã thở phì phò dậm chân: “Ai biết đi du lịch lại khổ cực như vậy, không chỉ đâu đâu cũng có ô uế, ngay cả nơi đặt chân cũng không có, muốn tìm nơi rửa ráy cũng càng khó. . .”
Ở trước mặt Lôi Lâm, cô ta vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng mình, sau đó lại nhìn thấy vẻ mặt Lôi Lâm tựa như cười mà không phải cười, không khỏi đỏ mặt lên, cúi đầu.
“Hiện tại biết ra ngoài khổ rồi sao? Đừng bị vẻ ngoài ngăn nắp của những anh hùng đó lừa gạt, trên thực tế, trong âm thầm bọn hắn còn gặp phải tình cảnh lúng túng cùng khổ cực hơn so với cô hiện tại. . .”
“Về nhà đi! Cô bé!”
Lôi Lâm hiếm khi phát ra thiện tâm một lần, đây là việc chỉ cần hắn động miệng thôi, bởi vậy không ngại thuận tay làm.
“Nói như thật vậy, cậu hiểu rõ những chuyện này sao?”
Lạp Phỉ Ni Nhã xoay người rời đi, giống như đã rất phiền chán đối với loại thuyết giáo này, chỉ để lại Lôi Lâm thở dài ở phía sau: “Trẻ con tới kỳ phản nghịch kỳ. . .”
Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua như thế, đoàn đội tổ hợp này cũng càng ngày càng tới gần khu vực nghe đồn bị thực nhân ma khống chế.
Trước đó, bọn hắn đúng là không gặp phải phiền toái gì, dù sao số lượng người cũng rõ ràng hiện ra đó, đã đủ để doạ lui một số kẻ trộm hoặc là kẻ có ý đồ xấu, đúng là trong thương đội cũng có sự kiện trộm cướp, khiến những chức nghiệp giả đạo tặc đó gặp vận rủi lớn, dù đi tới đâu đều bị ánh mắt cảnh giác giám thị.
Lúc này lại đến thời gian cắm trại, thương đội lựa chọn một địa hình bằng phẳng để cắm trại, đông đảo lính đánh thuê đồng thời dựng lều vải cao to, từng đống lửa được đốt lên, trong nồi là nước canh sôi cùng lương khô, còn có mấy lính đánh thuê cao tuổi đi ra bên ngoài nơi đóng quân tìm rau dại, bỏ thêm thịt khô nên nước canh tỏa ra mùi thơm ngát.
Người lùn lão Ba Mỗ ôm bình rượu rum, nhìn nồi sắt mà không ngừng chảy nước miếng, thỉnh thoảng lại uống một ngụm rượu.
“Ngày hôm nay mọi người đều cực khổ rồi!”
Hách Lạp cũng cùng Lạp Phỉ Ni Nhã xuống xe ngựa, cùng đám lính đánh thuê điện Đen Nhánh đồng thời ngồi chung quanh đống lửa.
Trải qua một quãng thời gian, Lôi Lâm đã có cái nhìn mới về Hách Lạp, tuy rằng đối phương có một chút tâm kế, nhưng vẫn là do sinh hoạt bức bách, đối với những lính đánh thuê hộ vệ cực khổ này cũng không có thái độ cao cao tại thượng gì.
Đối với chuyện cử động của đối phương là thật tình hay giả dối, Lôi Lâm có kinh nghiệm trải đời lâu năm tự nhiên có thể thấy rõ.
Còn vị muội muội của cô ta tên là Á Lạp Ni được cô ta bảo vệ rất khá, cơ bản đều ở trên xe ngựa, ngay cả Lôi Lâm đều chưa thấy mấy lần, xem ra Hách Lạp cũng biết rõ ở có nguy hiểm.
Chờ đến khi Hách Lạp mang theo bữa tối mới vừa đun sôi trở lại trên xe ngựa, lão Ba Mỗ lập tức không thể chờ đợi ra sức uống rượu rum, đồng thời mở ra hình thức lắm lời.
Có điều trong đêm giá rét cũng không có mấy trò tiêu khiển, bởi vậy các thành viên khác cũng ngầm thừa nhận, đặc biệt Lạp Phỉ Ni Nhã, còn có vẻ nghe đến say sưa ngon lành, thỉnh thoảng còn nghĩ lão Ba Mỗ nói khoác là thật.
“Chào ngài, xin hỏi nơi này là xe ngựa của Hách Lạp tiểu thư sao?”
Vào lúc này, một người phụ trách thương đội đi tới.
“Có chuyện gì? Nói với ta đi!” Lạp Phỉ Ni Nhã trực tiếp che ở phía trước, mấy ngày trước đã có mấy kẻ thèm nhỏ dãi sắc đẹp của tỷ muội Hách Lạp bị Lạp Phỉ Ni Nhã ném ra ngoài, khiến cô ta có cảnh giác.
Sau khi người phụ trách bị cự tuyệt khẽ cau mày, nhưng khuôn mặt lập tức đổi sang vẻ tươi cười:
“Là như vậy, ngày mai chúng ta sẽ sẽ tiến vào khu nguy hiểm có thực nhân ma xuất hiện, Tây Cách Phất Lý Đức đại nhân phái ta đến thông báo với mọi người, ban đêm cũng phải duy trì cảnh giác, chú ý phái người tuần tra. . .”