Chương 1528: Tái ngộ (1)
Ở giữa chiến trường, chính là chiến sĩ cao cấp Tây Cách Phất Lý Đức chiến đấu cùng thống lĩnh thực nhân ma hai đầu.
Chỉ là lúc này cả người Tây Cách Phất Lý Đức đẫm máu, chiến mã dưới thân cũng sớm không thấy bóng dáng, thậm chí trên đùi còn có vết thương lớn, chỉ có thể dựa vào trường kiếm màu trắng chống xuống mặt đất mới có thể kiên trì sừng sững không ngã.
Mà ở trên người thực nhân ma hai đầu đối diện chỉ hơi chật vật, nhưng không có vết thương gì lớn, nhưng chỉ nhìn lồng ngực nó không ngừng chập trùng là biết nó cũng tiêu hao không nhẹ, thậm chí còn khả năng có vết thương ngầm, chung quanh còn có mấy thực nhân ma Tát Mãng cùng thực nhân ma chiến sĩ phổ thông bao vây.
Hiển nhiên, thắng bại đã phân, đồng thời tính mạng của vị chiến sĩ cao cấp này cũng phi thường đáng lo, trừ phi có người đồng ý xuất thủ cứu giúp hoặc là trên tay hắn có pháp thuật quyển trục uy lực lớn.
“Vù vù. . . Rốt cục, phải chết sao?”
Trước mắt Tây Cách Phất Lý Đức hoàn toàn mơ hồ, nhìn thực nhân ma hai đầu không ngừng tới gần, tay chân ông ta lại như bị rót chì vậy, không có chút khí lực nào.
“Lôi Na, ta đi theo em đây!”
Từng hình ảnh trong cuộc đời không ngừng hiện lên trong lòng Tây Cách Phất Lý Đức, cuối cùng dừng lại trong nụ cười của nữ pháp sư.
Sau đó, ông ta nhìn thấy búa đanh to lớn đang đập xuống, mục tiêu chính là đầu ông ta.
Nếu như không có gì bất ngờ thì ở một khắc tiếp theo đầu của Tây Cách Phất Lý Đức sẽ nổ tung giống bí đỏ, nhưng giờ khắc này dường như thần may mắn lại ban xuống thần ân.
Búa đanh to lớn bất động giữa không trung, khắp khuôn mặt thực nhân ma hai đầu là vẻ kinh nộ cùng kinh ngạc, một đoạn chủy thủ đỏ như màu máu từ trước ngực nó nổi lên.
“Xảy ra chuyện gì?”
Trên mặt Tây Cách Phất Lý Đức lóe lên vẻ nghi hoặc, sau đó thân thể ông không tự chủ được mà bay lên.
Một người tuổi trẻ mọc cánh đang cầm lấy cánh tay ông ta nhanh chóng bay lượn, kình phong đập vào mặt thậm chí khiến ông ta cảm thấy đau đớn, sau lưng là thực nhân ma gào thét, còn có mấy hỏa cầu vô hiệu cùng tia chớp bắn tới.
“( Thuật định thân nhân loại)! còn có (thuật long tường)! , là được pháp sư đại nhân đi ngang qua cứu sao?”
Tây Cách Phất Lý Đức đột nhiên sinh ra hi vọng trong lòng.
Vào lúc này, chỉ thấy vị pháp sư kia chuyển ngoặt hoàn mỹ không trung, tránh thoát thực nhân ma Tát Mãng dưới đất truy kích, tay trái chỉ xuống, mục nát chi vân màu đen khủng bố trực tiếp hạ xuống, chặn lại tầm mắt của đám thực nhân ma.
(Thuật tử vân)!
Lôi Lâm không còn nỗi lo về sau vỗ cánh mang theo Tây Cách Phất Lý Đức rời khỏi chiến trường.
Sau một trận trời đất quay cuồng, Tây Cách Phất Lý Đức trực tiếp ngã xuống mặt đất, chung quanh truyền đến mùi từ bùn đất cùng thảo mộc thơm ngát khiến ông ta không khỏi tham lam hít thêm mấy hơi.
Tận đến giờ phút này, ông ta mới có thời gian đánh giá pháp sư trước mặt cứu mình.
“Rất trẻ tuổi! Đối phương khá trẻ tuổi, nhưng năng lực pháp thuật kia đã vượt xa Lôi Na. . .”
Tây Cách Phất Lý Đức kính cẩn cúi thấp đầu, ông ta biết rất nhiều pháp thuật có hiệu quả duy trì thanh xuân, pháp sư trước mặt có bề ngoài trẻ tuổi không chừng chính là lão quái vật hỉ nộ vô thường.
“Có điều, khuôn mặt đối phương vẫn có chút quen thuộc. . . Chờ chút!”
Tây Cách Phất Lý Đức giẫy giụa bò lên: “Ngài là chiến sĩ bên cạnh nữ kỵ sĩ cấp cao kia. . . Lôi sao?”
“Ông còn nhớ tới ta?” Lôi Lâm hơi kinh ngạc nhìn đối phương một chút.
“Bất kể nói thế nào, vẫn đa tạ ngài đã cứu ta!” Tây Cách Phất Lý Đức chân thành nói cảm ơn, đồng thời sáng suốt không có hỏi dò bất cứ vấn đề gì liên quan tới Lôi Lâm.
“Không cần cám ơn! Ta chỉ không nỡ lãng phí mà thôi!”
“Không nỡ lãng phí? ? ?” Trong nháy mắt này, Tây Cách Phất Lý Đức cảm nhận được nguy hiểm trước nay chưa từng có, nhưng vì bản thân bị trọng thương nên ông ta không có một chút sức phản kháng nào.
Vào thời khắc sống còn trong sinh mệnh, ông ta chỉ nhìn thấy một thanh chủy thủ đỏ như màu máu cắt ra yết hầu của mình.
“Nếu hắn muốn giết ta. . . Tại sao lại phải cứu ta?”
Tây Cách Phất Lý Đức mang theo nghi vấn nhắm hai mắt lại, mà Lôi Lâm cảm thụ sức mạnh khổng lồ từ ma quỷ huyết chủy truyền tới.
Một thống lĩnh thực nhân ma hai đầu, lại thêm một tên chiến sĩ cao cấp, khiến hắn có cảm giác như được ăn no.
Mà vào lúc này, chíp cũng không ngừng truyền tới nhắc nhở Lôi Lâm.
( Keng! Chủ thể tiến hành hai lần ma quỷ huyết chủy tăng cường! Tổng cộng chuyển hóa năng lượng: lực lượng 2. 5; nhanh nhẹn 1; thể chất 2. 65; tinh thần 0. 001! )
Luồng nhiệt khổng lồ từ chủy thủ truyền vào các nơi trong thân thể mình. lại bị tế bào ở các bộ phận tham lam hấp thu.
Lôi Lâm nâng tay trái lên, trong bàn tay tinh tế lại chứa lực lượng không kém gì thực nhân ma, đồng thời không ngừng biến ảo ra tàn ảnh.
“Rất gần rồi, khoảng cách toàn bộ thuộc tính đạt tới 10 cơ bản đã bước đầu hoàn thiện. . .”
Lôi Lâm lẩm bẩm, nhìn cột thuộc tính của mình, lúc này nơi đó đã sinh ra biến hóa:
( Lôi Lâm Pháp Áo Lan; tuổi tác: mười sáu; chủng tộc: nhân loại là pháp sư cấp 10 có lực lượng: 8; nhanh nhẹn: 7. 6 ; thể chất: 9. 2; tinh thần: 10; trạng thái: khỏe mạnh; nắm giữ thiên phú: cường tráng, học rộng tài cao; nắm giữ pháp thuật vị: pháp thuật vị cấp 4 (3), pháp thuật vị cấp 3 (5), pháp thuật vị cấp 2 (7), pháp thuật vị cấp 1 (? ? ? ), pháp thuật vị cấp 0 (? ? ? ) )
“Thể chất đã rất gần giới hạn bình cảnh, đồng thời nhục thân mạnh mẽ, cũng càng thêm thích ứng với tinh thần lực.