Chương 1537: Ngụy Thần (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1537: Ngụy Thần (1)

“Còn có, các ngươi có thể dừng lại việc huyết tế kia, trước khi không có mệnh lệnh mới nhất của ta, không cho phép làm ra hành động đột xuất gì, đặc biệt không thể thu hút giáo hội chú ý!”

Lúc rời đi, Lôi Lâm lại trịnh trọng dặn dò.

“Tuân mệnh! Tuyển dân của chủ nhân!”

Ma quỷ tế ti trực tiếp đồng ý, trên thực tế, hắn cũng không có bao nhiêu quyền lực từ chối.

Đồng thời, sở dĩ bọn hắn chuẩn bị làm ra trận thế lớn như vậy, là muốn thu hút bạo thực quân chủ chú ý, bây giờ đối phương đã phái tuyển dân tới, đương nhiên cũng không cần làm như vậy nữa.

“Đại hành giả vĩ đại, thỉnh hãy ban xuống tục danh của ngài!”

Đến cuối cùng, ma quỷ tế ti tuổi già mới cố lấy dũng khí hỏi.

“Tục danh? !” Khóe miệng Lôi Lâm dưới mặt nạ màu bạc khẽ cong lên: “Ta tên. . . Khố Khố Nhĩ Khảm! ! !”

Lực tín ngưỡng về bản chất vẫn là lực lượng linh hồn từ tinh thần sợ hãi cùng phục tùng, tôn kính cùng ngưỡng mộ, mà thần danh tương đương với tọa độ.

Một cái tên cụ thể, hơn nữa có sức mạnh to lớn, còn có thân phận tuyển dân giả tạo của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, đã đủ để thu được sự kính nể của tín đồ ma quỷ dưới đáy này.

Thậm chí, từ từ chia lấy tín ngưỡng của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, cuối cùng hoàn toàn cướp đi!

Có điều, tổ chức của đối phương đã hoàn thiện này còn có thể miễn cưỡng được Lôi Lâm coi trọng, đợi đến khi thành lập giáo hội, đám người này cũng không có tác dụng lớn gì, nhất định phải bồi dưỡng một đám mục sư mới, dù sao Lôi Lâm cũng không muốn giáo hội của mình là nơi tụ tập của đám tín đồ ma quỷ.

Sau đó, một ít nghi thức huyết tế tà ác trái với lý niệm cơ bản cũng nhất định phải thủ tiêu, đây là giới hạn thiện thần, cũng là một bước nhất định phải trải qua để thần linh thu được tán thành ở thế giới vật chất.

“Khố Khố Nhĩ Khảm đại nhân, chúng ta tất nhiên sẽ tuân theo mệnh lệnh của ngài, làm chuẩn bị để chủ nhân thức tỉnh!”

Suy nghĩ trong lòng không ngừng lóe lên, sau đó, Lôi Lâm nhìn thấy đám tin đồ ma quỷ kia đang hô to tục danh đại biểu cho hắn.

Trong bầu không khí cuồng nhiệt, một luồng lực lượng tương tự tinh thần, lại mang theo năng lượng đặc thù của linh hồn đã đi tới chung quanh thân thể hắn.

Giả tạo ra thần tính thôn phệ hầu như không nhịn được, trực tiếp thôn phệ những năng lượng này để chân chính thành hình, nhưng lại bị Lôi Lâm áp chế xuống.

“Tín ngưỡng lực lượng hiện ra sao?”

Lôi Lâm thầm cảm thán ở trong lòng, rồi thân ảnh chợt biến mất trong mật thất.

“Các người cũng nghe thấy đại nhân dặn dò chứ?” Ma quỷ tế ti nhìn đám tín đồ chung quanh, đặc biệt mấy người quý tộc trong đó, không khỏi ưỡn thẳng sống lưng.

Một vị thần tính giả hàng lâm, khiến lão vốn mất đi pháp thuật được ma quỷ ban tặng khiến địa vị giảm mạnh lại có mấy phần tin tưởng: “Mau chóng bố trí xuống đi, chuẩn bị nghênh tiếp những thánh võ sĩ của thần chính nghĩa đó!”

Nói đến cừu hận, giữa ma quỷ tín đồ cùng thánh vũ sĩ đã không có bất kỳ khả năng hòa giải nào, một khi nhìn thấy tất nhiên chính là không chết không thôi.

Tuy rằng những tín đồ ma quỷ này tập trung cùng nhau còn chưa đủ để một thánh vũ sĩ chém giết, nhưng nếu như triệu tập hết thế lực trên tay, bản thân lại trốn ở hậu trường thì cũng có thể khiến đối phương gặp phiền toái lớn.

“Đương nhiên!” Mấy quý tộc kia cười lạnh, thân ảnh phản chiếu trên vách tường, không khác nào ma quỷ khủng bố.

. . .

“Chuyện giả thần giả quỷ một ngày đến làm hai lần, cũng thật là. . .”

Llúc này Lôi Lâm đã đi tới ngoài thành.

Hắn nhìn cảnh vật chung quanh, trong con ngươi có cảnh giác, thần tính giả mạnh mẽ bề ngoài chỉ là ngụy trang, trên thực tế bản thể hắn chỉ là một vị pháp sư cấp 10.

Nếu như vừa nãy những tín đồ ma quỷ đó cùng phản kháng, hắn không nhất định có thể trấn áp được, tuy rằng, dựa vào ưu thế là khí tức ma quỷ cao cấp, cũng chắc chắn sẽ không chịu thiệt.

Nhưng ngụy trang là thần tính giả, còn có ma quỷ huyết chủy ban tặng tế lễ, đã đủ dọa những tín đồ ma quỷ đó sợ hãi rồi, bọn chúng tế tự ma quỷ, đã sớm đã tự giam cầm linh hồn, nếu như không muốn sau khi chết linh hồn bị dằn vặt thì nhất định phải dựa theo chỉ thị của Lôi Lâm để làm!

“So với những tín đồ ma quỷ cấp thấp kia, việc này mới cần để tâm ứng phó. . .”

Trong lòng thở dài một tiếng, Lôi Lâm lên tinh thần, một tia lửa từ đầu ngón tay bốc lên, hình thành một dực xà hỏa diễm.

Một ánh lửa bốc lên trong rừng rậm u ám, mang theo cảm giác tà dị.

“Đến rồi!” Lôi Lâm thay đổi sắc mặt, nhìn về một phía.

Ở nơi đó, một tàn ảnh màu đen dùng tốc độ mà mắt thường khó phân biệt đột nhiên đánh tới.

(Pháp thuật ngăn cản cao đẳng! ) (Phòng hộ trinh trắc cao cấp! ) (Thuật ẩn nặc cao cấp! )

Vài vách ngăn pháp thuật cường đại dựng thẳng lên, hoàn toàn ngăn cách khu vực này với bên ngoài.

“Chức nghiệp giả cao cấp? Không! So với Âu Cát Đức và Ba Lỗ Kiệt kia còn mạnh hơn quá hơn nhiều, hầu như sắp đến giới hạn ( truyền kỳ ). . .”

Lôi Lâm thầm bình luận.

Mà vào lúc này, người đến cũng xuất hiện ở trước mặt Lôi Lâm.

“Đề Pháp? !” Năng lực thần tính mạnh mẽ quanh quẩn ở xung quanh , khiến Lôi Lâm không khác nào thiên thần, thanh âm của hắn trầm thấp, gọi ra tên Đề Pháp.

Cùng lúc đó, từ trên người hắn cũng thả ra một tia khí tức bản thể.

“Mày không phải thần của ta! Nhưng nắm giữ lực lượng của thần! ! !” Xuất hiện ở trước mặt Lôi Lâm, chính là bé trai Đề Pháp lúc trước, chỉ là lúc này đối phương đã sớm không còn dáng vẻ lúc trước, thậm chí tóc mai hai bên tai đã có tóc bạc, một đôi mắt đầy nghi hoặc xen lẫn vẻ cảnh giác nhìn chòng chọc vào Lôi Lâm.