Chương 1539: Vị hôn phu (1)
“Ta nhất định sẽ tuân thủ ý chỉ của thần!”
Đề Pháp nghe Lôi Lâm trần thuật xong thì liếc nhìn Lôi Lâm một chút, hai mắt sắc bén như mắt ưng giống như muốn đâm thủng phòng ngự từ thần tính, để nhìn thấy bản thể của Lôi Lâm.
Sau khi nói xong, đối phương trực tiếp biến mất giữa không trung, tất cả những tình cảnh trước đó giống như là ảo giác.
“Là tuyển dân có loại năng lực pháp thuật như bản thể, còn có chức nghiệp cao cấp là du hiệp hoặc đạo tặc sao. . .”
Lôi Lâm sáng mắt lên, cũng trở lại ám sâm lâm bảo.
Đối với khả năng tiết lộ thân phận ở dáng vẻ này, hắn hoàn toàn không hề có một chút lo lắng nào, dù sao lực lượng thần tính trên người hắn đủ để che giấu bất kỳ người nào.
Cho dù Đề Pháp phát hiện thân phận quý tộc của hắn là Lôi Lâm Pháp Áo Lan, nhiều nhất cũng chỉ cho rằng hắn được bản thể quan tâm, đồng thời ban xuống thần tính mà thôi.
“Đúng là sau khi có Đề Pháp, rất nhiều kế hoạch của ta cũng có thể khởi động rồi. . .”
Tuy nhưng đã quyết định chủ ý muốn chiếm lấy tín đồ của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, nhưng Lôi Lâm còn cần một người tiếp nhận, tiến hành toàn bộ công tác chỉ huy.
Bây giờ nhìn lại thì Đề Pháp rất thích hợp với vị trí này.
Thực lực của ông ta cũng đủ, lại có năng lực lãnh đạo, nếu như sau đó điều kiện cho phép, Lôi Lâm thậm chí muốn bồi dưỡng ông ta làm người đầu tiên nhận chức trong giáo tông của mình.
“Đồng thời, lực lượng rót vào dân cư bản thổ, khiến bọn hắn thích ứng lại, biến thành hình thái mà thế giới các thần có thể tiếp thu. . . Đây cũng là một đề bài rất tốt. . .”
Hai mắt Lôi Lâm thâm trầm, chỉ thông qua tiếp xúc vừa nãy ngắn ngủi, hình thức năng lượng biểu hiện trên người Đề Pháp đã giúp hắn chiếm được ích lợi không nhỏ.
Thậm chí trước đó ý tưởng để dân cư bản thổ phù thủy hóa cũng có một phương hướng.
“Việc cứng rắn rót vào khẳng định là thất bại, Đề Pháp thành công chỉ là một trường hợp đặc biệt may mắn mà thành!”
Đối với chuyện này, Lôi Lâm đã từng làm vô số thí nghiệm dị thế giới tự nhiên là cực kỳ rõ ràng.
“Bởi vậy, hiện tại việc ta cần làm vẫn là quan sát mẫu thí nghiệm này, đồng thời thí nghiệm các tình huống mang đến biến hóa. . .”
Lôi Lâm lại trốn vào trong một ngõ hẻm, đợi đến khi hắn trở ra, hắn đã trở lại dáng vẻ lính đánh thuê ban ngày.
” Thân phận thần tính giả này nhất định chỉ có thể dùng để dọa sợ. . .”
Lôi Lâm lắc đầu thở dài, trở lại khách sạn.
“Ta- Lạp Phỉ Ni Nhã, kỵ sĩ cao cấp kế thừa kỵ sĩ chi đạo, lấy đả kích tà ác làm quy tắc đời này. . .”
Còn chưa tiến vào cửa, giọng nói của thiếu nữ kỵ sĩ đã truyền ra, khiến Lôi Lâm có kích động muốn lắc đầu: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Hắn nghi hoặc đi vào, sau đó lập tức nhìn thấy toàn thân Lạp Phỉ Ni Nhã mặc giáp trụ, trong tay đang giơ cao kỵ sĩ bội kiếm, dáng vẻ như đang tuyên thệ.
“Ồ! Trời cao ơi! Lôi, Cậu đã trở về. . .”
Lão Ba Mỗ đứng ở một bên vẫy vẫy tay: “Vị kỵ sĩ tiểu thư này từ khi nghe nói ở trong ám sâm lâm bảo có tín đồ ma quỷ hoạt động, lập tức không thể chờ đợi chuẩn bị đi ra ngoài đại triển thân thủ, chúng ta khuyên như thế nào cũng không khuyên nổi. . .”
Ở bên cạnh lão Ba Mỗ, Hách Lạp cũng là vẻ cười khổ.
Mà Á Lạp Ni đã sớm không chịu được ánh mắt như đang xem cuộc vui của những người khác. đã sớm chạy về trong phòng mình.
“Buổi tối không phải là thời gian những tín đồ ma quỷ đó hung hăng ngang ngược hoạt động sao? Ta muốn đi giải cứu những bình dân vô tội gặp tai hoạ bị ma quỷ tàn phá kia. . . Lôi! Cậu cũng đi đi!”
Lạp Phỉ Ni Nhã nói ra tuyên ngôn chính nghĩa, có điều cô cũng hiểu biết chính mình, chuẩn bị kéo theo một đồng bạn rất mạnh là Lôi Lâm.
“Đại tiểu thư của ta. . .”
Lôi Lâm cũng không biết nên nói gì: “Hiện tại là lúc nào? Vẫn kịp nghỉ ngơi chứ!”
Trên thực tế hắn làm sao có khả năng đi đối phó với thủ hạ của mình? Đồng thời, nếu như Lạp Phỉ Ni Nhã đi một mình, còn không biết là ai cứu ai đâu? Không làm tốt, vị thiếu nữ nhiệt huyết này sẽ tiến vào trong bụng các tín đồ ma quỷ để sám hối ấy.
“Nghỉ ngơi? Trong khi những thị dân khác đang bị ma quỷ chà đạp? Đùa gì thế?”
Vẻ mặt Lạp Phỉ Ni Nhã đầy thánh khiết mà kiên định: “Các ngươi đừng ngăn cản ta!”
“Như vậy cô còn nhớ mỹ đức kỵ sĩ sẽ tuân thủ lời hứa hẹn sao?”
Lôi Lâm trực tiếp ngồi xuống, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi gọi một bình hồng trà cùng món ăn khuya. dù sao bận bịu cả một buổi tối rồi, hắn cũng cần nghỉ ngơi một hồi.
“chương 54 quy tắc kỵ sĩ: Ta nhất định phải tuân theo khế ước, giữ vững lời hứa của ta!”
Lạp Phỉ Ni Nhã rất quen thuộc những chuyện này.
“Tốt lắm! Đừng quên, hiện tại cô còn đang nhận lời thuê của Hách Lạp!” Lôi Lâm ưu nhã dùng khăn ăn màu trắng lau miệng: “Nếu như cố chủ của cô chuẩn bị ngày mai sẽ rời đi hắc sâm lâm bảo thì sao?”
“Không sai! Lạp Phỉ Ni Nhã, ta chuẩn bị ngày mai sẽ khởi hành rời đi nơi này, đi tới Đan Bố Lôi Tư vương đô!” Được Lôi Lâm nhắc nhở, hai mắt Hách Lạp sáng lên, dùng ngữ khí có chút khẩn cầu nói: “Muôik sẽ không mặc kệ tỷ muội chúng ta chứ?”
“Ta. . .”
Lạp Phỉ Ni Nhã lập tức cứng đờ, hai mỹ đức của kỵ sĩ là giữ gìn chính nghĩa và tuân thủ hứa hẹn bắt đầu không ngừng đảo quanh trong đầu cô, khiến vẻ mặt thiếu nữ tràn ngập vẻ xoắn xuýt.
Chờ sau khi đuổi thiếu nữ trở về phòng, Hách Lạp mới ưu nhã nói cám ơn Lôi Lâm: “May mà có cậu, Lôi! Bằng không ta cũng không biết Lạp Phỉ Ni Nhã chuẩn bị gây ra phiền toái gì nữa.