Chương 1541: Miệt thị (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1541: Miệt thị (1)

“Ôi ôi. . . Vị hôn phu? Hóa ra Hách Lạp đưa muội muội tới đây kết hôn sao?”

Đầu tiên là Lạp Phỉ Ni Nhã kêu lên, trong đôi mắt giống như lóe lên ánh sao: ” Những người mạo hiểm anh dũng bảo vệ công chúa mỹ lệ đi tới vương đô gặp gỡ cùng vương tử, không có gì lãng mạn hơn chuyện này. . .”

Lôi Lâm cũng giống lão Ba Mỗ nói mấy lời chúc mừng, khiến trên mặt Á Lạp Ni hiện ra vài tia đỏ ửng, trong lòng lại hơi kinh ngạc, hắn vốn đang cho rằng chuyến này là do Hách Lạp làm chủ, không ngờ cuối cùng nhân vật chính lại là Á Lạp Ni là cô bé vẫn chưa thành niên này.

“Đồng thời, còn do tỷ tỷ đưa hôn? Trong vương quốc dường như không có tập tục này, là trưởng bối đã xảy ra chuyện gì sao?”

Lôi Lâm nghe thấy được ý không tốt.

“Các người đang làm gì? Không biết nơi này là phủ của tử tước đại nhân sao?”

Nhìn thấy một đám lính đánh thuê ở trước cửa nhao nhao ồn ào như thế, hai tên vệ binh đứng ở cửa phủ lập tức không nhịn được.

Một tên vệ binh đi ra, hắn mặc khải giáp mới tinh sáng bóng, được lau chùi đến cẩn thận tỉ mỉ, bên trên không hề dính một chút tro bụi nào, dáng vẻ nhìn từ trên cao xuống mà nhìn đám người Lôi Lâm, trong đôi mắt tràn đầy vẻ xem thường.

Loại lính đánh thuê này ở vương đô cũng chỉ có danh tiếng khá hơn so với đám cường đạo cùng lưu manh một chút thôi, xưa nay không phải người biết tuân thủ pháp luật, những quý tộc kia càng đáng ghét liên quan tới đối phương—— Quá mất mặt!

Còn vị hôn phu gì đó? Vệ binh đánh giá Hách Lạp tỷ muội quần áo mộc mạc, rõ ràng lựa chọn không tin.

Á Lạp Ni lôi kéo váy của tỷ tỷ rồi lại nhìn quần áo chính mình một chút —— Gia tộc cô bé vốn không dư dả, lại gặp biến cố rất lớn, lặn lội đường xa như thế cho dù là trang phục hoa lệ cũng sẽ biến thành trang phục của khất cái.

Cô bé cùng tỷ tỷ mình bây giờ nhìn đúng là giống như cô nương ở nông thôn lần thứ nhất vào thành.

Cô bé cúi đầu, quả thực muốn chôn đầu vào trong lòng đất.

“Vị tiểu ca này. . .”

Trên mặt Hách Lạp cũng hơi đỏ ửng, nhưng lúc này vẫn chỉ có thể cố gắng tiến lên giao thiệp: “Ta tới từ thành Ngải Mông. . .”

Cùng lúc đó, cô còn lấy từ trên người ra một bao bố nhỏ, sau khi mở ra là một huân chương quý tộc được bảo tồn rất hoàn hảo.

Có lẽ là tác dụng của huy chương, sau khi vệ binh ở lại nhìn Hách Lạp một chút, mới nghi ngờ cầm theo huy chương đi vào thông báo.

Đám người Lôi Lâm đứng trong gió đợi hơn nửa canh giờ,

Mãi cho đến khi Lạp Phỉ Ni Nhã đã sắp không còn kiên nhẫn nữa, cửa lớn của phủ tử tước mới chậm rãi mở ra, một người có vẻ là quản gia đi ra, trên mặt có nụ cười công thức hóa.

“Xin hỏi vị nào là tiểu thư của Lam Tháp gia tộc?”

“Ta là Hách Lạp Lam Tháp! Đây là muội muội ta —— Á Lạp Ni!”

Hách Lạp hít sâu một hơi rồi tiến lên, trên mặt thậm chí có nụ cười lấy lòng.

Đây chính là sự bất đắc dĩ của hiện thực, cô cùng muội muội ở vương đô không chỗ nương tựa, muốn có được cuộc sống thoải mái thì cũng chỉ có thể phụ thuộc vào vị hôn phu của Á Lạp Ni có tước vị kia, đương nhiên cũng không thể lưu lại ấn tượng không tốt đối với quản gia được đối phương tin tưởng.

“Hai vị tiểu thư tôn quý, mời đi theo ta, tử tước đang chờ các vị!”

Quản gia đứng ven đường khom mình hành lễ.

“Còn có. . . Bọn họ là lính đánh thuê ta thuê, lần này ta có thể an toàn đi tới vương đô, trên đường nhờ có bọn họ. . .”

Hách Lạp nhìn đám người Lôi Lâm, giải thích vài câu.

“Lính đánh thuê? !” Trong con ngươi quản gia rõ ràng thêm mấy phần xem thường, cũng chỉ có Lạp Phỉ Ni Nhã cưỡi chiến mã làm ông ta phải liếc mắt thêm một cái: “Thế nhưng tử tước đại nhân chỉ nhắc đến hai vị tiểu thư. . .”

“Hách Lạp, các ngươi đi vào trước đi! Chúng ta chờ một chút. . .”

Loại ánh mắt xem thường rõ ràng này khiến Lạp Phỉ Ni Nhã đỏ mặt, nhưng trong nháy mắt cô đã bị Lôi Lâm kéo.

Lôi Lâm cười nói với Hách Lạp, đồng thời nhìn biểu hiện xem thường chợt lóe trong mắt vị quản gia kia, trong lòng cười thầm: “Loại vẻ mặt này. . . Lẽ nào nghĩ Hách Lạp tỷ muội là thân thích không tiền tới cửa cùng sao? Thú vị! Thú vị! !”

Với tâm tính xem kịch này, Lôi Lâm đúng là rất độ lượng mà tha thứ cho tội lỗi của đối phương, thậm chí kéo Lạp Phỉ Ni Nhã, nhìn đối phương vẻ mặt nổi giận nhưng không chỗ phát tiết, hắn đã cười đến mức sắp rút gân.

Hách Lạp đưa tới một ánh mắt cảm kích, sau đó kéo tay muội muội, tiến vào cửa lớn.

“Lôi! Cậu xem bọn họ! Loại vẻ mặt này!”

Lạp Phỉ Ni Nhã hoàn toàn xù lông, giống như một chú mèo nhỏ đang vô cùng phẫn nộ.

“A a. . . Ta không chịu được, cùng lắm thì tiền thuê lần này ta không cần. . .”

“Cô không cần thì kệ cô, nhưng đừng liên lụy chúng ta. . .” Lôi Lâm ở bên cạnh lạnh lùng đả kích, lão Ba Mỗ cũng đầy đồng cảm gật đầu, hai mắt long lanh nước: “Đại tiểu thư! Cô không thể để cho lão Ba Mỗ đáng thương không lấy được chút lương bổng đó đâu. . .”

“Ông mà không có lương bổng? Chỉ là lỗ tai những thực nhân ma trên đường đó đã để ông kiếm lời gấp bội. . .”

Lạp Phỉ Ni Nhã lầm bầm, nhưng cũng không lại phát tác ra.

Trên thực tế, Hách Lạp tỷ muội vốn không có tài sản gì, ở trên đường lại tuyên bố tăng cao tiền thuê, kết quả đợi tới khi đi được một nửa đường mới há hốc mồm biết được ——Tiền trên người bọn họ căn bản không không đủ thanh toán phí dụng trước đó họ nhận lời!

Thậm chí, ngay cả tiền thuê xe ngựa cùng xa phu ở trước ám sâm lâm bảo còn có một nửa chưa trả đây!

Mặc dù Lạp Phỉ Ni Nhã không để ý chút tiền này, nhưng không thể không quan tâm những người khác, nghe vậy cũng chỉ có thể tức giận đi tới một bên: “Dù sao ta sẽ không cần số tiền kia, các ngươi cứ chia nhau là được rồi.