Chương 1560: Mắc câu (2)
. . Có điều, đôi tỷ muội kia cho dù chuyển hóa cũng chỉ là ma quỷ phổ thông, chỉ có linh hồn đặc biệt tinh khiết cùng kiên định, khi sa đọa mới có thể sản sinh ra lực lượng càng mạnh mẽ hơn, sinh ra ma quỷ kinh khủng nhất. . .”
Lôi Lâm đột nhiên nhớ tới thiếu nữ kỵ sĩ đó, còn có mục sư thần chính nghĩa cùng các thánh võ sĩ.
Linh hồn những người đó, mới là thứ mà tất cả ma quỷ đều khát vọng nhất!
Linh hồn càng thuần khiết một khi sa đọa, nói không chừng có thể trực tiếp sinh ra đại ma quỷ cấp độ truyền kỳ!
“Nói không chừng đối phương cũng sẽ đi tới bắc địa. . .”
Lôi Lâm nhớ tới cảnh tượng lần trước nói lời từ biệt, khóe miệng hiện ra nụ cười: “Đến lúc ấy. . .”
Xe ngựa chậm rãi chạy khỏi cửa thành vương đô, hai bên đường lớn đều là từng ruộng cây yến mạch, mà sau khi đi qua mấy nông trang, người chung quanh đã càng ngày càng ít ỏi. . .
“Chủ nhân. . .”
Phía trước truyền đến tiếng xa phu: “Ta cảm giác được một địch nhân tới gần!”
Đối phương rõ ràng không phải xa phu bình thường, chỉ là không biết đã lợi dùng phương pháp gì để che giấu đi gợn sóng năng lượng mạnh mẽ trên người.
“Không sao, cứ tiếp tục đi đi!”
Lôi Lâm hờ hững nở nụ cười: “Con cá rốt cục không nhịn được mắc câu. . .”
Thánh vũ sĩ kia hẳn là đã nhẫn nại rất lâu rồi.
( Phá tà trảm )! ! !
Đối phương còn giỏi nhẫn nhịn hơn so với dự liệu của Lôi Lâm, sau khi xe ngựa đi vào một rừng rậm bụi cây thấp bé, một ánh sáng màu vàng óng hình bán nguyệt đột nhiên từ ven đường bắn nhanh ra, mục tiêu bất ngờ chính là xe ngựa của Lôi Lâm.
Phá tà trảm của thánh vũ sĩ bắn ra ánh sáng cực nóng, còn mang theo lực lượng tinh lọc mạnh mẽ, có hiệu quả lớn đối với sinh vật tử linh, ma quỷ, ác ma thuộc trận doanh tà ác.
Cho dù là Lôi Lâm, cũng không muốn liều mạng cùng loại năng lượng tinh lọc này.
Ánh sáng pháp thuật mãnh liệt từ trong xe ngựa bắn ra đến, Lôi Lâm trong nháy mắt xé ra mấy tấm pháp thuật quyển trục.
Màn chắn pháp thuật cao cấp!
Long chi thổ tức)!
Hỏa diễm cầu!
Năng lượng hỏa diễm cực nóng ở giữa không trung va chạm cùng phá tà trảm, đấu khí cùng hỏa diễm bắn ra bốn phía, bắn ra ánh sáng óng ánh và nhiệt độ.
Một đạo pháp thuật xa lạ đã dựng lên ở xung quanh, có hiệu quả ngăn cách dò xét cùng dự ngôn.
Những thứ này đều là Lôi Lâm tích lũy trong thời gian hai năm qua, không chỉ học được càng nhiều mẫu pháp thuật, đồng thời cũng có tài lực cùng vật lực để chế tạo riêng ma pháp vật phẩm cùng quyển trục thích hợp với chính mình.
“Tà ác chắc chắn chịu trừng phạt! Lôi Lâm Pháp Áo Lan! Ngày hôm nay mày sẽ phải chịu đến thẩm phán vì tất cả sinh mệnh vô tội ở ngoại hải!”
Lạc Luân Đặc mặc thánh vũ sĩ khải giáp, ánh sáng trên người chói mắt đến cực hạn, trên mặt thậm chí có một vệt đỏ ửng không bình thường.
“Ha ha. . .Thánh vũ sĩ? ! Lẽ nào ông không xem pháp lệnh cùng thanh minh của vương quốc sao?”
Lôi Lâm kéo mành xe ngựa lên rồi đi ra, nhìn thánh vũ sĩ trước mặt, biểu hiện trên mặt thật sự có chút cân nhắc: “Hải tặc ở ngoại hải hoàn toàn không có quan hệ gì với ta, làm tín đồ của thần chính nghĩa, ông chính là thông qua việc đạp lên pháp luật để thủ vững chính nghĩa sao?”
Rất hiển nhiên, nếu như muốn so về miệng lưỡi lợi hại, Lôi Lâm tuyệt đối muốn bỏ xa đối phương tám đoạn, sắc mặt Lạc Luân Đặc lập tức trướng đỏ lên.
“A. . . Cũng bởi vì có nhiều tà ác giòi bọ lợi dụng chỗ trống pháp luật như vậy, mới khiến đám phạm nhân các ngươi vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, ngày hôm nay Lạc Luân Đặc ta muốn kết thúc những này sai lầm!”
Lạc Luân Đặc biết mình không cãi lại đối phương, nên ông ta lựa chọn sử dụng phương thức của chính mình giữ gìn chính nghĩa.
Ánh sáng thánh khiết bắt đầu tràn ngập trường kiếm của hắn, đấu khí càng mạnh mẽ so với Tây Cách Phất Lý Đức hơn bộc phát ra.
Lạc Luân Đặc được thánh quang bao phủ nhìn càng cao thượng, thậm chí ánh sáng mơ hồ hình thành một tầng khải giáp nửa trong suốt khác, bọc ở ngoài kim chúc văn sơn giáp.
“Thánh vũ sĩ chính là một đám phiền phức! Không chỉ miễn dịch rất nhiều trạng thái mặt trái, còn có thể chất khủng bố chống lại bệnh tật. . .”
“Đáng tiếc. . . Đối thủ của mày không chỉ có mình ta. . .”
Trên tay Lôi Lâm đã chuẩn bị pháp thuật trong nháy mắt bắn ra: “Thuật định thân nhân loại cao cấp! ! !”
Cho dù đối phương có thể chất đề kháng pháp thuật, cũng không tránh được phải dừng lại một lúc vì pháp thuật cao cấp của Lôi Lâm.
Mà người chăn ngựa vẫn cuộn mình ở bên cạnh, giống như bị dọa sợ đến lúc này trong nháy mắt lại có động tác!
Một thanh chủy thủ màu đen trong nháy mắt xuất hiện trên tay người chăn ngựa, tốc độ đối phương trong nháy mắt đột phá không gian bình chướng, đi tới trước mặt Lạc Luân Đặc.
Chủy thủ mang theo lực nguyền rủa cường đại chém rách phòng ngự của Lạc Luân Đặc, rạch xuống ngực ông ta một vết thương lớn.
“Mày là. . . Độc thần giả Đề Pháp! ! !”
Lạc Luân Đặc bay ngược, một tầng ánh sáng thần thuật trị liệu đã lập loè ở trên người.
Thói quen nuong tay với bình dân, khiến trước đó hắn hoàn toàn không có phòng bị với xa phu nhìn bình thường kia, bị Đề Pháp mạnh mẽ bẫy một cái.
“Lại cấu kết cùng người như thế, loại hình phạt này đã đủ đưa mày lên giàn hỏa thiêu!”
Lạc Luân Đặc nhìn Lôi Lâm, trong đôi mắt có hưng phấn, bởi vì ông ta rốt cuộc tìm được chứng cớ phạm tội của đối phương!
“Thật không? Vậy ông cũng phải truyền được tin tức ra ngoài mới được!” Lôi Lâm nhún nhún vai.