Chương 1564: Gặp trên đường đi (2)
. . Đáng tiếc những phương pháp này không phải có hậu hoạn rất lớn thì chính là có vấn đề năng lượng ma quỷ ô nhiễm, giải quyết chúng quá phiền phức, vẫn nên từng bước từng bước đi trên con đường pháp sư này. . . Nếu như có thể được truyền thừa ảo thuật sư thì tốt rồi. . .”
“Xin. . . Xin hỏi cậu cũng là pháp sư học đồ đi tới thành Ngân Nguyệt sao?”
Ngay khi Lôi Lâm đang trầm tư, một giọng nói rụt rè từ bên cạnh vang lên.
Lời này kéo Lôi Lâm từ trạng thái mơ màng về, hắn nhìn ba vị nữ sĩ phía sau, không, có lẽ phải gọi là ba thiếu nữ.
Rất rõ ràng, ba người cũng là nghe được tin tức sóng biển lắng lại, vừa mới lên trên boong thuyền.
Người nói chuyện là thiếu nữ trẻ nhất đứng ở giữa, cô có mái tóc màu nâu, cái trán trắng nõn, phía dưới là đôi mắt màu xanh lam, nụ cười rất dễ dàng làm người nhìn thấy hảo cảm.
Ở bên cạnh cô còn có một cô gái một cao một thấp khác, dung mạo có chút tương tự, đề mặc váy ca rô màu xanh, trên đầu còn cài hoa nhỏ, giống như một đôi tỷ muội.
Mà lúc này, Đề Pháp ở đối diện lại cắt đứt tầm nhìn trắng trợn của ba cô gái kia với thiếu gia nhà mình, tuy rằng ẩn giấu lực lượng của chính mình, nhưng chỉ là khí tràng trên người đã khiến ba cô gái đối diện có chút nghẹt thở giống như hoảng sợ.
“Xin. . . Xin lỗi! Vị tiên sinh này, Ta. . . Ta chỉ hiếu kỳ!”
Co gái ở giữa siết chặt làn váy, vẻ mặt giống như sắp khóc lên vậy.
Tuy rằng bên người bọ họ cũng có quản gia cùng ma ma mà gia tộc phái tới, nhưng ông lão uy nghiêm đối diện kia khiến ba người bị dọa sợ.
“Được rồi! Đề Pháp, ông dọa sợ bạn đồng hành của chúng ta rồi!”
Lôi Lâm nhìn nhân ảnh mơ hồ phía sau, cười nói một câu, tiếng nói không khác nào gió xuân ấm áp, khiến tất cả hoảng sợ đều tan rã thành vô hình.
“Xin lỗi! Thiếu gia!” Đề Pháp lùi về sau một bước, “Và ba vị tiểu thư!”
“Không sao. . .” Co gái kia nói chuyện lưu loát hơn rất nhiều: “Ta tên là Bội San Ni, bên này hai tỷ muội là Y Na cùng Hải Táp Đóa Lạp, chúng ta đều là pháp sư học đồ, muốn đi tới thành Ngân Nguyệt tiến tu. . . Tiên sinh ngài cũng thế sao?”
“Pháp sư học đồ. . .” Đó là cấp ba trở xuống, chỉ có pháp sư thiên phú, hơn nữa có thể gợi ra năng lượng pháp thuật, sử dụng pháp thuật cấp 0.
Lôi Lâm cảm ứng một hồi, quả nhiên trên người ba cô gái đều có gợn sóng lực lượng tinh thần của pháp sư, đồng thời đã chạm tới ma võng tầng 0.
“Ta tên là Lôi Lâm, cũng là một pháp sư!”
Lôi Lâm mỉm cười, ẩn giấu đẳng cấp của mình, dù sao nói ra cũng không có tác dụng gì.
“Quả nhiên đúng là thế!”
Hải Táp Đóa Lạp ở bên cạnh Bội San Ni mở miệng: “Lôi Lâm ngài đến từ nơi nào? Tại sao ta cảm giác khẩu âm của ngài là ở phương nam?”
Mấy cô gái này vui sướng như chim nhỏ vây quanh Lôi Lâm, mồm năm miệng mười hỏi hết đông tới tây.
Lôi Lâm chỉ mỉm cười nói chuyện với bọn họ, hắn chính là có sức cuốn hút này, có thể khiến các tồn tại nhỏ yếu sinh ra hảo cảm, đương nhiên, bạn cũng có thể coi đây là tu dưỡng quý tộc.
Trong quá trình trò chuyện với ba người, Lôi Lâm rất nhanh đã biết một ít tư liệu cơ bản.
Bội San Ni cùng Y Na tỷ muội đến từ chính hai gia tộc nhỏ ở bắc địa, đều được đo lường ra là người có thiên phú pháp sư, bị gia tộc đưa tới thành Ngân Nguyệt tiến tu.
Ở trong ba người này, tính cách Bội San Ni hiền lành, đồng thời nói chuyện cũng là tích cực nhất, mà Y Na làm tỷ tỷ, trái lại không rộng rãi hoạt bát bằng Hải Táp Đóa Lạp, trái lại có vẻ hơi ngượng ngùng.
“Lần này gia tộc chi cho ta 500 đồng tiền vàng, cần tiêu tiết kiệm, nếu như có thể bái một vị pháp sư cấp trung làm học đồ danh nghĩa là tốt rồi. . .”
Bội San Ni đột nhiên thở dài, trên mặt có vẻ âu sầu.
500 đồng tiền vàng đương nhiên là một khoản tiền rất lớn, đủ cho một vị tiểu quý tộc sinh hoạt sung túc trong năm năm! Nhưng đối với việc bồi dưỡng pháp sư thì chút tiền này còn thiếu rất nhiều.
Nhưng chuyện này biết làm thế nào đây? Gia tộc Bội San Ni chỉ là gia tộc huân tước nhỏ nhất, 500 đồng tiền vàng lần này đều là gia tộc hạ quyết tâm rất lớn, thậm chí bán một chút sản nghiệp gia cụ đổi thành tiền mới kiếm được.
Còn nếu như có thể đào tạo ra một vị pháp sư, tất cả đầu tư của gia tộc kia đều có báo lại!
Nghĩ tới đây, Bội San Ni thầm cắn răng.
“Cho dù là học viện pháp sư kém cỏi nhất ở thành Ngân Nguyệt cũng cần tiền ghi danh là 100 đồng tiền vàng , còn bái vào môn hạ của pháp sư cấp trung? Đây hầu như là chuyện không thể. . . Pháp sư học đồ xuất thân tiểu quý tộc như chúng ta, ở thành Ngân Nguyệt cũng chỉ có thể trợ giúp người khác làm thí nghiệm, hoặc là sao chép quyển trục pháp thuật tích góp tiền. . .”
Hải Táp Đóa Lạp cười khổ nói, có thể thấy, cô nàng hiểu khá rõ về đối việc tu hành của pháp sư.
Lôi Lâm cũng có chút bừng tỉnh, mấy nữ học đồ này đến tìm hắn, nói không chừng vẫn là đến tạo quan hệ, thậm chí còn có ý liên minh.
“Không hổ là xuất thân quý tộc? Đọc nhiều sách hơn, nghĩ cũng nhiều hơn người khác, đáng tiếc phần lớn đều vô dụng a. . .”
Lôi Lâm thở dài.
Hiện tại bề ngoài hắn còn chưa tới hai mươi tuổi, vừa không có huy chương đẳng cấp pháp sư, bị nhận sai thành pháp sư học đồ thực sự quá bình thường.
Nếu như hắn thật sự vẫn là pháp sư cấp thấp, có lẽ còn có thể nghĩ cùng đối phương vui đùa một chút, nhưng bây giờ căn bản không muốn quan tâm —— Đã không cùng một đẳng cấp!