Chương 1584: Tiếp nhận (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1584: Tiếp nhận (1)

” Chức nghiệp pháp hệ cấp 15 trở lên, tuy rằng không phải ta không có biện pháp đối phó, nhưng vậy thì quá vượt qua lẽ thường. . .”

Lôi Lâm có chút đau đầu nhìn tế ti thú hóa nhân phía trước.

Thân phận bây giờ của hắn cũng chỉ là một cấp 12 pháp sư cấp trung, không thể làm ra chuyện quá khác người, bằng không nhất định sẽ khiến các sức mạnh to lớn khác chú ý, đó là chuyện mà Lôi Lâm không muốn thấy nhất.

Có điều, tinh thần lực vượt qua pháp sư bình thường, còn có chip có công năng quét hình, vẫn giúp Lôi Lâm phát hiện một tia gợn sóng pháp thuật mịt mờ.

Hắn đột nhiên nghiêng người, quẹo trái, tránh thoát một mũi tên dài màu xanh bỗng dưng bắn tới.

Xì xì! Mũi tên tràn ngập tính ăn mòn không giảm uy thế xẹt qua thân thể một tên thú hóa nhân, lập tức làm nó biến thành một đống bọt biển.

Mũi tên kịch độc cao cấp!

Sắc mặt Lôi Lâm nghiêm túc, trên pháp sư hộ giáp đã được kích phát.

“Các ngươi không ở bộ lạc Hắc Huyết, xuất hiện ở đây là muốn làm gì?”

“Hê hê. . . Mày không cần biết vấn đề này, bởi vì đầu của mày chẳng mấy chốc sẽ biến thành chiến lợi phẩm của ta!”

Tên tế ti đối diện cười gằn.

“A. . . Áo Lan! ! !”

Mà vào lúc này, thế cuộc phía xa lại xảy ra biến hóa.

Một tên thú hóa nhân cao cấp khác từ bên cạnh đột nhiên xông ra, đánh lén tới Áo Lan!

Chủy thủ màu đen mang theo năng lượng ăn mòn khủng bố đột nhiên đâm vào ngực đối phương, Lạp Phỉ Ni Nhã thấy cảnh này trên người đột nhiên bộc phát ra đấu khí mạnh mẽ mà sáng chói, dường như còn có tác dụng đốt cháy, khiến thú nhân vừa tiếp xúc tới đấu khí nàu vội lui lại, sau đó cô ôm Áo Lan vào lòng.

“Nhìn thấy sao? Thủ lĩnh của các ngươi cũng không được! Từ bỏ đi! Chỉ cần mày từ bỏ tín ngưỡng, lại xin thề dưới danh nghĩa thần săn giết, gia nhập với chúng ta, ta có thể tha cho mày. . .”

Từ trong miệng tên tế ti thú hóa nhân ở đối diện phun ra lời nói tràn ngập sức mê hoặc, có lẽ nó cũng phát hiện Lôi Lâm khó chơi —— Tuy rằng có thể chiến thắng đối phương, nhưng tám, chín phần mười đối phương sẽ chạy trốn đi.

“Chuyện này sao. . .”

Lôi Lâm cười cợt, mà chính vào thời khắc này, sắc mặt tế ti đối diện lại đột nhiên thay đổi.

Nhìn thấy ánh sáng thuật đưa tin sáng lên ở trên người đối phương, Lôi Lâm biết được bố trí của mình đã thành công.

Khi trên mặt tế ti thú hóa nhân còn đang xoắn xuýt, hắn đột nhiên bay ngược lại, kích phát quyển trục pháp thuật trên tay đã chuẩn bị kỹ càng từ lâu.

Kết giới pháp thuật cao cấp!

Thuật kinh cức!

Pháp thuật tạo ra màng ngăn cường đại trong nháy mắt ngăn ra một khu tịnh thổ cuối cùng, bao trùm hết những đội hữu Lôi Lâm vào trong, đồng thời một rừng bụi gai đột nhiên dưới đất nổi lên, kết hợp với bùn đất biến thành binh lính trọng trang, chiến đấu cùng các thú hóa nhân khác.

“Xảy ra chuyện gì?” Nhìn thấy tế ti thú nhân hạ xuống, những đầu lĩnh khác lập tức vây lại.

” Nơi đóng quân của chúng ta đang bị công kích, nhất định là âm mưu của những nhân loại giảo hoạt này!” Tế ti kia oán hận nói.

Mà trên mặt các thú hóa nhân khác cũng lập tức thay đổi: “Làm sao bây giờ?”

Thú hóa nhân cao cấp nhìn kết giới pháp thuật đang bao quanh đám người Lôi Lâm, tuy rằng đa số người đã bị thương, nhưng rõ rang vẫn duy trì được sức chiến đấu nhất định, lại có pháp thuật bảo vệ, tuy rằng không phải là không thể phá vỡ rồi tiêu diệt, nhưng cũng cần một chút thời gian. . .

Mà trong khoảng thời gian này, nơi đóng quân của chính mình lại có thể đã thật sự bị đối phương đắc thủ! Nhưng nếu như chia nhau ra, trong tình huống không biết thực lực của người tấn công ra sao thì hành động này vô cùng nguy hiểm, đám người Lôi Lâm ở đây cũng không phải người lương thiện.

So với nhiệm vụ của chính mình thì những nhân loại đáng ghét này không tính là gì.

Tuy rằng thú hóa nhân chính là một đám ngốc nghếch cùng hung tàn, nhưng kẻ có thể làm được đầu lĩnh hiển nhiên vẫn có trí khôn nhất định.

“Chúng ta đi!” Đầu lĩnh thú hóa nhân đột nhiên phất tay, các thú hóa nhân khác đều lùi về sau.

“Vậy chúng nó. . .” Một thú hóa nhân khác còn có chút không cam lòng, nhưng lại lập tức bị giẫm ngã trên mặt đất: “Dùng cái đầu ngu xuẩn của mày suy nghĩ thật kỹ, là nơi đóng quân của chúng ta quan trọng hay là những nhân loại này quan trọng?”

“Chúng ta còn có thể gặp lại!”

Tên tế ti thú hóa nhân cũng ủng hộ quyết định này, lúc rời đi hậu, nó còn nhìn Lôi Lâm một chút.

“Ta rất chờ mong!” Lôi Lâm cười nhạt đáp lại.

Thú hóa nhân lui lại rất nhanh, hầu như chỉ trong mấy chục giây đã hoàn toàn không thấy bóng dáng.

Pháp sư chi nhãn!

Mấy pháp thuật dò xét lập tức được sử dụng, Lôi Lâm khẳng định gật đầu: “Đối phương thật sự đi rồi, không lưu lại cạm bẫy gì. . .”

“Ồ! Chúng ta thành công!” “Ha ha. . . Ta sống rồi!” “Lão tử biết mà, lão tử sẽ không dễ dàng chết đi như thế. . .”

Hưng phấn cùng vui sướng khi rơi vào tuyệt cảnh mà vẫn có thể sống sót khiến những binh lính may mắn sống sót đó tụ lại, mà càng nhiều người lại gào khóc lên.

Sau khi hưng phấn đơn giản qua đi, nhìn nơi đóng quân khắp nơi bừa bộn, còn có đồng bọn tử thương nặng nề, không biết ai khóc đầu tiên, sau đó từng tiếng gào khóc không ngừng vang lên.

“Lôi. . . Lôi Lâm!” Nơi ngực của Áo Lan có vết thương lớn, cho dù hai tay Kim Thiến vẫn ấn lại, ánh sáng thần thuật màu nhũ bạch không ngừng, cũng không thể ngăn lại máu tươi dâng trào, màu máu đỏ tươi nhuộm đỏ mục sư bào trắng nõn của Kim Thiến, có vẻ hơi khủng bố.