Chương 1599: Ngải Lạp Tư Trác (1)
Sắc phong nam tước, đồng thời còn là quý tộc thế tập nắm giữ thổ địa, theo thường lệ khẳng định là cần đi bái kiến vị thành chủ kia.
Nói thật, đối với vị hi vọng nữ sĩ là tuyển dân của ma võng nữ thần kia, đồng thời cũng là cường giả truyền kỳ —— Ngải Lạp Tư Trác, Lôi Lâm cũng có chút hứng thú.
Ở thành Ngân Nguyệt hai năm này, cũng không phải hắn chưa gặp đối phương, nhưng đều chỉ là đứng từ xa quan sát vài lần mà thôi.
Trong lời đồn, tính khí vị nữ sĩ này rất tốt, thậm chí còn yêu thích đột nhiên xuất hiện trong lễ mừng củabình dân cùng thuộc hạ để chúc phúc, cho dù là thú nhân cũng vui vẻ đưa ra trợ giúp.
Nhưng Lôi Lâm đánh giá là: “Một chính trị ngớ ngẩn! Không có lý tưởng cùng nhiệt huyết, có thể liều một trận cùng Lạp Phỉ Ni Nhã, nếu không có sức mạnh lớn, còn có hội trưởng lão cùng toà thị chính chùi đít cho cô ta, toàn bộ thành Ngân Nguyệt đã sớm sụp đổ rồi!”
So với chính trị gia, Lôi Lâm cho rằng đối phương càng thích hợp làm một nhà từ thiện.
Đồng thời, cá tính ngây thơ cùng rực rỡ kia cũng thực sự không thích hợp chính trị cùng cung đình, rất giống như Lạp Phỉ Ni Nhã.
Giống thiếu nữ kỵ sĩ nhiệt huyết mà chính nghĩa kia là một đồng bọn rất tốt, nhưng tuyệt đối không phải một cấp trên tốt.
Nếu để cho cô nàng đi thống trị một thành thị thì chuyện này quả thực chính là một tai nạn!
Nhưng hiện tại, Ngải Lạp Tư Trác lại chân chính thống trị toàn bộ thành Ngân Nguyệt, càng thêm kinh khủng là đối phương có lực lượng mạnh mẽ!
Ở thời kỳ hòa bình, tất cả còn dễ nói, nhưng hiện tại thành Ngân Nguyệt luôn luôn phải đối mặt với nguy cơ bị thú nhân tấn công, chính là thời điểm các loại mâu thuẫn sắc bén nhất, Lôi Lâm đã mơ hồ nhìn thấy tai nạn lớn đang đến gần. . .
Đối với quý tộc mới lên cấp, huấn luyện lễ nghi cung đình là một vấn đề rất gian khổ, trong nghi thức sắc phong còn cả khi yết kiến vị thành chủ kia đều không thể thất lễ, bằng không sẽ bị các quý tộc khác cười nhạo, đối với quý tộc từ cơ sở quật khởi lên thì quá trình này thường sẽ phi thường gian nan.
Mà đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến những lão quý tộc đó khinh bỉ quý tộc kiểu mới, ở trong mắt bọn họ, những kẻ chân đất kia không xứng thu được địa vị như vậy, nhưng lại không thể cản việc mang đến sức sốn mới cho giai cấp nên cuối cùng chỉ có thể chậm rãi suy sụp xuống.
Có điều may là, khi còn bé Lôi Lâm đã được lão sư chuyên môn giáo dục lễ nghi, hắn học cực kỳ nhanh, chỉ sau một buổi sáng, vị lão sư cung đình chuyên môn phái tới để dạy lễ nghi đã thoả mãn mà đi.
Trước nghi thức sắc phong, vị Ngải Lạp Tư Trác kia cũng muốn gặp Lôi Lâm, đối với kiểu ngầm triệu kiến này, Lôi Lâm cũng không để ý,
Dù sao ngoại trừ mặt đối mặt với thần linh chân thân ra, hắn không cảm thấy những người khác có thể nhìn thấu ngụy trang của mình.
. . .
Lôi Lâm đã sớm xem qua vương cung thành Ngân Nguyệt, cũng không có cảm giác gì đối với tài phú bên trong, chỉ là nghe đồn trong đó có chứa tư liệu pháp thuật truyền kỳ làm hắn thật sự có chút hứng thú.
Nhưng sau khi chân chính tiến vào vương cung, hắn lại khóa chặt tinh thần lực vào trong cơ thể, không dám tùy ý dò xét.
“Khi tiến vào cửa cung, ít nhất có năm gợn sóng pháp thuật cao cấp dò xét, mà ở trong cung đình, có rất nhiều pháp sư cao cấp hộ vệ. . .”
Lôi Lâm cúi đầu, trong đôi mắt lại có một tia sáng lóe lên.
Cung điện cùng pháp sư công hội ở thành Ngân Nguyệt có lẽ là hai nơi được bảo vệ nghiêm mật nhất, cường giả dưới cảnh giới truyền kỳ tới đây căn bản không chiếm được lợi ích, cho dù là cường giả truyền kỳ, e là đều không trêu chọc nổi thành Ngân Nguyệt có ma võng nữ thần làm hậu trường.
Có điều, trước đó Lôi Lâm cũng không có ý trắng trợn cướp đoạt, bởi vậy cũng rất bình tĩnh.
Lúc này hắn mặc một bộ trang phục của quý tộc, cổ áo thêu đầy kim tuyến làm hắn có cảm giác không thở nổi, cả người giống như một con khổng tước xòe đuôi!
Hết cách rồi, lễ phục của quý tộc chính là dày mà diễm lệ như thế, hận không thể phô bày ra tất cả mọi thứ.
Lôi Lâm ở nhà bình thường đều chỉ mặc pháp sư bào hoặc thường phục, nhưng hiện tại thì rõ ràng không được mặc như thế.
“Nữ vương điện hạ muốn gặp quý khách ở thiên điện!”
Vào lúc này, một nữ quan chạy tới, dùng giọng điệu rất ổn định nói.
Sau đó, Lôi Lâm đi cùng theo bọn họ tới một chỗ khác trong vương cung.
“Đến rồi!”
Đối phương cũng không để hắn đợi lâu, trong nháy mắt sau đó, Lôi Lâm cảm giác được cảnh giới chung quanh trong nháy mắt đã đạt tới mức độ mạnh nhất, thậm chí còn có hai lực lượng linh hồn cường đại tới gần, ở trong lòng lập tức đọc thầm một câu.
“Xin chào! Lôi Lâm Pháp Áo Lan khanh!”
Sau một tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông reo, sau đó Lôi Lâm lập tức nhìn thấy Ngải Lạp Tư Trác.
Đối phương có đôi mắt như ánh trăng, cả người giống như hóa thân của mỹ lệ, trên người chỉ mặc vào một chiếc váy đơn giản, lại có một loại thần thái tự nhiên khiếp người.
“Xin lỗi ta tới hơi chậm! Bởi vì tham gia lễ mừng thịt nướng của Khốc Phái đại thúc, thuận tiện còn mang về một phần dâu sấy ông ấy tự mình làm, coi như làm quà tặng. . .”
Ngải Lạp Tư Trác nhìn chằm chằm vào Lôi Lâm, trên mặt mang theo ý cười, sau đó đưa một rổ dâu sấy cho Lôi Lâm.
“Bái kiến điện hạ!”
Lôi Lâm thật sự có chút không nói gì nhận ban thưởng, vẫn dựa theo lễ nghi lúc trước được dạy để cung kính hành lễ.
“Nữ vương điện hạ! Sao ngài có thể dùng dáng vẻ này gặp phong thần của ngài! Đồng thời, hành trình ngày hôm nay còn có mấy việc.