Chương 1603: Chiến tranh (1)
Bởi số lượng thú nhân rất đông, cường giả đỉnh cao cũng có không ít, toàn bộ cứ điểm thay chủ cực kỳ nhanh.
Thậm chí, ngay cả pháp thuật cảnh báo đều không phát ra được bao nhiêu , khiến các thú nhân thậm chí có thời gian rảnh rỗi quét sạch tàn dư chống lại rồi còn mai phục, đánh lén viện quân thông qua truyền tống trận vội vội vàng vàng chạy tới.
Liên tiếp mấy lần, ánh sáng từ cánh cửa truyền tống rốt cục cũng không còn lấp lóe nữa, mà các thú nhân lại nhàn nhã khống chế nơi này, đồng thời bố trí trận pháp truyền tống ngược.
Trước đó trong cứ điểm Nguyệt Bất Lạc đương nhiên cũng có loại bố trí này, đồng thời còn lưu lại cửa sau cho pháp sư của mình, thuận tiện sử dụng cánh cửa truyền tống cứu viện.
Mà hiện tại việc đám thú nhân làm chính là đảo loạn gợn song ở vùng không gian này, phong tỏa tất cả năng lực truyền tống!
Trong khi trong quân doanh phía dưới đang khí thế ngất trời thì giữa không trung có một đôi mắt màu vàng óng hờ hững nhìn xuống.
Trong nháy mắt, ma võng trong phậm vi mấy chục km hầu như đều xuất hiện bạo động, lôi vân mạnh mẽ mơ hồ hình thành.
“Mật Tư Đặc Lạp, làm sao? Bà muốn làm trái với thỏa thuận của chúng ta sao?”
Kèm với một âm thanh hung hậu, lôi vân nơi chân trời trong nháy mắt tiêu tan, lộ ra ánh trăng trong sáng.
Đám thú nhân bên dưới không hè biết mình vừa dạo quanh cửa tử thần một vòng, bọn chúng vẫn đang vô cùng phấn khởi thu hoạch chiến lợi phẩm.
Con mắt màu vàng óng không có động tác khác, nhưng dường như nó lại cắt ra hư không, trực tiếp nhằm vào trên thân thể một tên thú nhân.
“Cách Nỗ Tu!” Chủ nhân của con mắt màu vàng óng gọi ra tên của thú nhân đối diện, mơ hồ có ngọn lửa phẫn nộ bắn ra.
“Bà thấy đấy, lần này ta cũng không động thủ trước! Tất cả đều là do đám người phía dưới đánh ra chiến công!”
Chủ thần thú nhân cười to, trong âm thanh có vẻ vui sướng không nói ra được.
“Đồng thời. . . Lần này chúng ta được không ít thần linh ủng hộ, ví dụ như một kẻ nào đó vẫn luôn ở sau lưng bà. . .”
Cách Nỗ Tu còn nói ra một tin tức, đồng thời rất hài lòng nhìn thấy vẻ phẫn nộ trong mắt Mật Tư Đặc Lạp.
Ý chí cường đại trong nháy mắt rời đi, thậm chí còn có cảm giác tức đến nổ phổi, giống như vì nội bộ chính mình mâu thuẫn.
“Ma võng nữ thần? Bà ta cũng là kẻ có thần lực mạnh mẽ, cho dù là mình ở thời điểm toàn thịnh cũng không nhất định có thể vững vàng áp chế, nhưng con đường cạnh tranh chính là vô tình như thế, mặc kệ là chư thần hoàng hôn và phù thủy, hay là hiện tại. . .” Chư thần thú nhân- Cách Nỗ Tu lẩm bẩm,
Cùng biến mất ở giữa hư không, chỉ có một đạo thần dụ mạnh mẽ ban xuống.
Dưới sự chỉ huy của đám tế ti cùng các mục sư, đám thú nhân điên cuồng không khác nào biển gầm, bắt đầu bao phủ toàn bộ bắc cảnh.
Sinh tồn và sinh sôi, đây là hai động lực lớn của sinh vật, dưới sự thúc giục của hai loại khát vọng này, những thú nhân kia không khác nào châu chấu, cướp sạch tất cả những thứ bọn chúng có thể nhìn thấy, nơi chúng đi qua máu chảy thành sông.
Các thành bang may mắn còn sống sót ở bắc địa nghe thành Ngân Nguyệt hiệu triệu đã cố gắng vượt mọi khó khăn gian khổ để chống lại, thế cuộc một lần giằng co hạ xuống.
Thứ nhất là do thú nhân thu được khu vực thổ địa lớn mới cần thống trị, binh sĩ cũng cần nghỉ ngơi, mà một mặt khác là do Ngân Nguyệt liên minh bị bất ngờ không kịp đề phòng cũng đã tổn thất không ít nên cần một quãng thời gian hồi sức.
Thú nhân mở rộng quy mô tiến công có thể bạo phát lần thứ hai bất cứ lúc nào, mà ma sát trong phạm vi nhỏ thì hầu như không ngừng mỗi ngày.
Tất cả lính đánh thuê, mạo hiểm giả, thậm chí là lý tưởng gia ở thế giới nhân loại đều liều chết đến bắc địa, hy vọng có thể chia một chén canh, mà càng nhiều tiểu thương nhân cùng bình dân ở bắc địa lại bắt đầu lưu vong, khiến những quốc gia giáp giữa hai phe phải nhức đầu không thôi.
Trong loạn thế, một số người vốn không có tiếng tăm gì cũng bắt đầu trở nên vang dội, đồng thời tỏa sáng trong khi chiến đấu cùng thú nhân, thu được danh anh hùng. . .
. . .
Trong lúc vô tình, thời gian lại qua một năm.
Năm 37666 lịch các thần, thành Ngân Nguyệt.
Một thớt tuấn mã màu đen chạy như bay trên đường, trên móng ngựa có dấu máu, hiển nhiên là vừa trải qua một trận chiến đấu, binh lính phía sau còn mang theo lỗ tai thú nhân, đây là chứng minh để ghi chép quân công cùng khen thưởng, mà làm người giật mình là kỵ sĩ đi đầu kia rõ ràng là một cô gái!
“Là quang chi kỵ sĩ- Lạp Phỉ Ni Nhã!”
Một mạo hiểm giả bên đường nhìn thiếu nữ kỵ sĩ, trong mắt rõ ràng có vẻ ngưỡng mộ cùng sùng bái.
“Ừm! Nghe nói vị kỵ sĩ tiểu thư này còn trẻ tuổi đã là kỵ sĩ cao cấp, mấy lần gần đây càng tỏa sáng trong chiến đấu cùng thú nhân!”
Bên cạnh là một thiếu nữ trên mặt chưa mất vẻ trẻ con, trong mắt dường như có ánh sao nhô ra: “Càng khiến người khác kính nể là, vị Lạp Phỉ Ni Nhã tiểu thư này quả thực chính là hóa thân của chính nghĩa, dù là bình dân hay quý tộc đều được đối xử bình đẳng, đồng thời cố gắng bảo vệ lợi ích người yếu. . . Thật sự tốt giống như thành chủ đại nhân. . .”
“Cũng chính vì như thế, mới có nhiều mạo hiểm giả từ các nơi trên thế giới tới đây như vậy!”
Bên cạnh thiếu nữ là một người rõ ràng là thủ lĩnh bổ sung, chỉ là trong lòng còn có một chút oán thầm: “Tán thành lý tưởng của thành chủ đại nhân mà đến tham chiến e rằng chỉ vẫn số ít, đa số người có lẽ vẫn chỉ coi trọng lợi ích hơn!”
Tuy rằng biết rõ điểm ấy, nhưng hắn đương nhiên sẽ không nói ra.