Chương 1607: Cứu viện (1)
Loại mâu thuẫn cùng xấu xa giữa các thần linh này, trái lại khiến Lôi Lâm rất an tâm.
Nếu như tất cả thần linh đều đồng tâm hiệp lực, vậy hắn còn lăn lộn ở thế giới chủ vật chất thế nào? E là cũng chỉ có thể lập tức rơi xuống thâm uyên hoặc là đi tới địa ngục.
“Xem ra, đây cũng là hậu quả xấu khi ý chí các thần ngủ say. . . Mất đi thần cao hạn chế, những thần linh đó đều sản sinh ra ý nghĩ riêng. . .”
Lôi Lâm đột nhiên nghĩ đến ý chí thế giới của thế giới các thần.
Thần linh là con cưng thế giới, mà ý chí của thế giới thần cũng chính thần chí cao duy nhất! Là chủ của các thần!
Theo Lôi Lâm, ý chí thế giới của thế giới phù thủy cùng thế giới các thần có lẽ đều đạt đến cấp 9! Không chỗ nào không biết, không gì không làm được, nhưng còn thiếu một bước cuối cùng mới có thể vĩnh hằng!
Cuối cùng, không chỉ là phù thủy cùng các thần, ngay cả ý chí thế giới của hai thế giới cũng ra tay đánh nhau, cuối cùng đồng quy vu tận, đều rơi vào kỳ ngủ say.
Trước khi ngủ say, ý chí ở thế giới các thần hoàn toàn đóng kín thế giới này, mạnh mẽ từ chối bất kỳ giao lưu ở hệ tinh bích.
Tuy rằng động tác này đã từng bảo vệ thế giới các thần rất hữu hiệu, khiến tân thần có thể trưởng thành, nhưng khi tín ngưỡng chia cắt xong xuôi, lại không có tài nguyên mới thì mâu thuẫn lớn sẽ lập tức sinh ra.
Mất đi ngoại địch, những thần linh đó cũng chỉ có thể nội đấu tự giết lẫn nhau.
Thậm chí, dựa theo suy nghĩ âm u dưới đáy lòng Lôi Lâm, trong số những thần linh cómạnh mẽ thần lực kia, không hẳn không có kẻ nào mơ ước bảo tọa của thần chí cao!
Dù sao, cho dù là thần linh, cũng sẽ theo tín ngưỡng tiêu vong mà vẫn lạc, trừ phi có thể trực tiếp rút lấy lực lượng từ thế giới nguyên lực, trở thành tồn tại có thần lực siêu phàm!
Muốn làm được điểm ấy, thế giới ý chí chính là trở ngại lớn nhất!
“Đáng thương sao? Sinh ra con, cuối cùng lại đi tới con đường đối đầu. . .”
Lôi Lâm hơi nheo mắt lại, ở trong đồng tử thậm chí có một tia kiên quyết!
. . .
“Tạp Tư Lai pháp sư! Xin chào!”
Khi xuất hiện ở thành, Lôi Lâm lại đụng phải một người không tưởng tượng nổi.
“Xin chào! Lôi Lâm pháp sư!” Tạp Tư Lai gật gật đầu: “Lần này có lẽ ta sẽ cùng cậu xuất binh, đến lúc đó hi vọng cậu có thể phối hợp!”
“Phối hợp? !” Đồng tử Lôi Lâm hơi co rụt lại,
Nhưng nụ cười trên mặt lại bất biến, sau đó từ từ đi ra.
Hiện tại tuy rằng về mặt thực lực của hắn còn kém Tạp Tư Lai một chút, nhưng địa vị lại không kém bao nhiêu, tình huống phải nhường đường cho đối phương đi trước như lúc trước nhất định đã không tồn tại.
Cho dù là quân đội điều động, hiện tại cũng chỉ là cùng cấp phối hợp, mà không phải thượng cấp mệnh lệnh cho hạ cấp.
Đừng xem thường điểm này, đến khi chiến đấu chân chính sẽ rất đòi mạng.
Chí ít là ngăn chặn khả năng Tạp Tư Lai tới đây vung tay múa chân, buộc quân đội đi chết!
“Đáng chết!”
Chờ đến khi bóng lưng Lôi Lâm hoàn toàn biến mất, nụ cười ôn hòa trên mặt Tư Lai lập tức sụp đổ, thay vào đó là hàn ý khủng bố.
Lôi Lâm Pháp Áo Lan! Cái tên này theo thú nhân xâm lấn lại có vẻ càng ngày càng chói mắt, đặc biệt chính mình báo thù mấy lần đều bị đối phương hời hợt hóa giải, đồng thời càng tác thành cho thanh danh của đối phương.
Đến hiện tại, đã có người dần dần đặt Lôi Lâm cùng hắn ở cùng một chỗ, ví dụ như ngôi sao mới lóe sáng của hai phe phái.
Trong mắt Tạp Tư Lai, so sánh hắn cùng một vãn bối quả thật chính là đang sỉ nhục hắn!
Đồng thời, nương theo thất bại của hắn, phe phái phía sau hắn đã có xu thế dần dần hạ thấp ủng hộ hắn, đây là việc khiến hắn càng không thể chịu đựng!
Nếu muốn giải quyết tất cả những chuyện này, chỉ có một biện pháp chính là để đầu nguồn là Lôi Lâm hoàn toàn biến mất trên thế giới!
“Ta chờ mong thấy vẻ mặt trước khi tử vong của mày. . .” Trong con ngươi Tạp Tư Lai lóe lên một tia hắc ám, sau đó cũng không quay đầu lại tiến vào thành Ngân Nguyệt.
. . .
Hai ngày sau, một nhánh quân đội có số người gần 1000 người chậm rãi rơi thành Ngân Nguyệt.
“Ta chướng mắt tên Tạp Tư Lai kia đã rất lâu rồi! Hiện tại hắn lại cố ý đến phối hợp cùng chúng ta, khẳng định là muốn gây phiền phức!”
Thiếu nữ kỵ sĩ đi bên cạnh Lôi Lâm tức giận nói.
“E rằng không chỉ là phiền phức đơn giản như thế!” Lôi Lâm cảm ứng được sát ý của đối phương.
“Chỉ là. . . Kết quả cuối cùng sẽ như thế nào thì thật sự không thể xác định. . .”
Khóe miệng Lôi Lâm quỷ dị đột nhiên cong lên.
“Đã tiến vào khu vực nguy hiểm, chú ý cảnh giới!”
Sau khi đi tới gần ám chi sâm, cho dù là Tạp Tư Lai cũng cảnh giác lên, dù sao nơi này có thể bị thú hóa nhân tập kích.
Sau khi thú nhân tiến công, thế lực gần Ngân Nguyệt liên minh đều có vẻ hơi rục rịch ngóc đầu dậy.
Đặc biệt là bộ lạc Hắc Huyết, trực tiếp chiếm lĩnh toàn bộ ám chi sâm, trước đây thành Ngân Nguyệt còn có thể thông qua tuần lâm khách định kỳ để thu được tình báo ở ám chi sâm, nhưng hiện tại tiến vào rừng rramj quả thực chính là muốn chết!
Mà thú hóa nhân phối hợp cùng thú nhân thực sự là chuyện phi thường có khả năng, dù sao trong mắt nhân loại thì bọn chúng có vẻ ngoài tương tự cùng tập tính giống nhau.
Hợp tác dường như chính là chuyện nước chảy thành sông.
Mà một khi Hắc Huyết bộ lạc cũng gia nhập vào trận doanh thú nhân, đả kích đối với thành Ngân Nguyệt chính là không thể tưởng tượng.
“Vị nữ vương thành chủ kia- Ngải Lạp Tư Trác điện hạ, hiện tại nhất định phi thường khổ não đi.